Chương 41: Khu An Toàn

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:51

Lộc Ngữ cười với cô ấy: "Vâng ạ, cảm ơn gợi ý của chị, em sẽ cân nhắc!" Trước khi rời đi, Lộc Ngữ đứng ở cửa, nhìn Hứa Vi vẫn đang ngồi trong phòng, đôi mắt cong cong. "Chị Hứa Vi, nếu em không đi cùng An Hạc Chi, mà chỉ có một mình, chị sẽ làm gì?" Hứa Vi nhìn cô, cười nói: "Tất nhiên là vẫn giống như bây giờ rồi?" Lộc Ngữ nhìn người phụ nữ hiên ngang ngồi trên sô pha, đáy mắt thoáng lộ vẻ lạnh lùng: "Không, chị sẽ dùng cả biện pháp cứng rắn lẫn mềm mỏng, đưa ra những "điều kiện" mà em không thể từ chối, để em phải "tự nguyện" gia nhập công hội của các chị." [Chị đã sớm phát hiện ra em tuy thông minh, nhưng sức chiến đấu lại rất thấp, đây là một điểm yếu chí mạng. ] [Chị cho em một khoản điểm khổng lồ trước để em có thiện cảm và tin tưởng chị. ] [Sau đó lại dùng đạo cụ để dụ em đến chi nhánh [Công Hội Cầu Vồng] này. ] [Mục đích là để em bước vào địa bàn của chị, từ đó "chiêu mộ" em. ] [Một mình đơn độc, sức chiến đấu lại thấp, ở trên địa bàn của người khác, lựa chọn cuối cùng tự nhiên không cần phải nói cũng biết. ] Lộc Ngữ ngước mắt lên lần nữa, nhìn về phía Hứa Vi. Lúc này trên đỉnh đầu cô ấy, dòng chữ vàng to lớn lặng lẽ thay đổi: [Đại Lão Tâm Cơ Sâu Sắc] Lộc Ngữ nở một nụ cười rạng rỡ: "Tạm biệt nhé, hội trưởng [Công Hội Cầu Vồng], người chơi xếp hạng thứ năm trên bảng tổng..." "Đại nhân Táng Liên?" "Cạch." Cánh cửa phòng khách được đóng lại. Hứa Vi nhìn cánh cửa đã đóng, một lúc sau, cô ấy cúi đầu, bờ vai run lên, tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng. ... Bước ra khỏi cổng chi nhánh [Công Hội Cầu Vồng], cô liền nhìn thấy An Hạc Chi đang đứng trong bóng râm. Thấy An Hạc Chi vẫn đang ngẩn ngơ nhìn con đường đối diện, Lộc Ngữ lén lút lẻn qua rồi bất ngờ bịt mắt cậu. Cơ thể An Hạc Chi thoạt đầu cứng lại, nhưng khi nhận ra là ai thì lập tức thả lỏng. Ngay sau đó, một giọng nói đầy ý cười vang lên bên tai: "Đoán xem tôi là ai?" An Hạc Chi bất lực: "Cô trẻ con thật đấy." "Thì sao nào? Tôi là ai?" An Hạc Chi đành chịu thua: "Lộc Ngữ, là cô chứ gì?" Lộc Ngữ buông tay, tươi cười rạng rỡ đi đến trước mặt cậu: "Chúc mừng cậu, trả lời đúng rồi!" An Hạc Chi nhìn cô, nhướng mày: "Vậy tôi có phần thưởng gì không?" Lộc Ngữ làm bộ suy nghĩ, liếc nhìn An Hạc Chi vẫn đang đứng trong bóng râm, sau đó nắm lấy tay cậu, kéo mạnh ra ngoài. Ánh nắng rực rỡ đột ngột chiếu xuống khiến An Hạc Chi hơi choáng váng. Trước mắt cậu không còn là bóng tối mờ ảo, mà là một bầu trời quang đãng. "Vậy thưởng cho cậu phơi nắng nhiều một chút nhé." Giọng nói của cô gái vang lên từ bên cạnh. Cậu quay đầu nhìn, liền nghe cô nói tiếp: "Da cậu trắng quá, nhìn là biết suốt ngày ru rú trong nhà, chẳng chịu ra ngoài." "Phơi nắng nhiều tốt cho sức khỏe, biết chưa?" An Hạc Chi nhìn cô, khóe miệng bất giác cong lên. Cậu giơ chiếc túi trong tay lên: "Trái cây tôi mua xong rồi. Yên tâm, tôi mua rất nhiều dâu tây cô dặn đấy." Lộc Ngữ mở túi ra xem, sau đó giơ ngón tay cái với An Hạc Chi: "Giao việc cho cậu đúng là yên tâm thật!"