Thấy thiếu niên trước mặt vẫn còn lải nhải không ngừng, ánh mắt cô chợt liếc thấy cánh tay trái quấn đầy băng của cậu ta.
Lộc Ngữ: "Đúng rồi, tay trái của cậu bị thương à?"
An Hạc Chi sững sờ, rồi nhanh chóng cười nói: "Không có đâu."
Sau đó, cậu ta giơ cánh tay trái lên, làm động tác gồng cơ bắp rồi đắc ý nói: "Cô không thấy thế này rất ngầu, rất bí ẩn sao?"
Lộc Ngữ: "..."
[Đã thế còn là một thiếu niên đang trong tuổi nổi loạn. ]
Nhưng trong lời cậu ta nói có nhắc đến... rất lâu không gặp người sống?
Ánh mắt Lộc Ngữ có chút nghi ngờ. Cô nhìn lên đỉnh đầu An Hạc Chi...
[Công dân nhiệt huyết (Người xuyên không)]
[Đúng rồi mà? Cái mác trông khá bình thường. Chắc là... không có vấn đề gì đâu nhỉ?]
Lộc Ngữ đứng dậy. Thấy thiếu niên cũng đứng dậy theo mình, cô nghiêm túc đặt tay lên vai cậu ta.
Lộc Ngữ: "Vậy nên... cậu có tài cán gì không?"
An Hạc Chi: "... Hả?"
Lộc Ngữ xòe tay: "Cậu cũng thấy rồi đấy, đây là một trung tâm thương mại bỏ hoang, bên ngoài còn đầy quái vật, cực kỳ nguy hiểm. Tôi đã tốn bao công sức cứu cậu, đừng nói với tôi là cậu chẳng biết làm gì nhé?"
An Hạc Chi vội vàng lắc đầu: "Đừng đừng đừng! Tôi biết làm nhiều việc lắm!"
Lộc Ngữ: "Ví dụ như... ?"
An Hạc Chi vỗ ngực, quả quyết: "Tôi sẽ bảo vệ cô!"
"Cô là ân nhân cứu mạng của tôi, nên tôi nhất định sẽ bảo vệ cô! Hơn nữa tôi rất lợi hại! Rất biết đánh nhau!"
Nghe vậy, Lộc Ngữ lập tức nở một nụ cười rạng rỡ khiến An Hạc Chi ngẩn người.
Sau đó, cô thân mật khoác vai cậu ta, giọng điệu vui vẻ và tràn đầy sức sống:
"Ây da, đã vậy thì sau này sự an toàn của tôi giao cho cậu đó, Chi Chi!"
An Hạc Chi phấn chấn: "Được! Cứ giao cho tôi!"
Nói xong cậu ta mới nhận ra: "Ủa khoan đã... Chi Chi?"
Lộc Ngữ nhìn cậu ta, chớp chớp đôi mắt hoa đào long lanh ngấn nước: "Đúng vậy? Không hay à? Cậu cũng có thể gọi tôi là A Ngữ. Dù sao thì bây giờ chúng ta... cũng coi như là bạn bè rồi, đúng không?"
An Hạc Chi: "... Đúng."
Nhìn gương mặt của cô gái ở ngay trước mắt, cơ thể An Hạc Chi có chút cứng đờ. Có lẽ là do quá lâu không tiếp xúc với người khác chăng?
"Ờm... vậy bây giờ chúng ta đi đâu?" An Hạc Chi nhìn quanh, thắc mắc hỏi.
Lộc Ngữ: "Chúng ta hiện đang ở [Khu Thất Lạc], rất nguy hiểm. Vì vậy, mục tiêu của chúng ta bây giờ là đến [Khu An Toàn]."
An Hạc Chi: "Được! Vậy chúng ta xuất phát ngay bây giờ đi!"...
An Hạc Chi: "Sao cô không đi?"
Lộc Ngữ mặt không cảm xúc: "Tôi không biết đường."
An Hạc Chi: "..."
Lộc Ngữ: "Đừng nhìn tôi như thế chứ? Lúc cứu cậu, tôi cứ tưởng cậu biết đường cơ. Ai ngờ cậu vừa tỉnh lại đã nói một tràng, tôi biết là hết hi vọng rồi."
An Hạc Chi: "Ờm... hay là để tôi đi tìm thứ gì đó hỏi thử?"
Lộc Ngữ: "?"
"Cậu biết gần đây có người à?"
An Hạc Chi lắc đầu: "Tôi không biết. Nhưng đâu phải chỉ có người mới hỏi được."
Lộc Ngữ: "... Hả?"
Vài phút sau.
Lộc Ngữ đứng trước một cửa hàng quần áo, chìm vào suy tư. Bên cạnh cô là An Hạc Chi đang nói chuyện với mấy con ma-nơ-canh.
Theo lời cậu ta, có một vài vong linh, hay nói cách khác là ma, vẫn còn lảng vảng trong trung tâm thương mại này. Vì thế, có thể hỏi chúng xem gần đây có ai đi qua không.