Chương 3: Hành Lang Vô Tận

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:56

Thoắt một cái, bóng dáng đó biến mất. Lộc Ngữ lập tức nhắm mắt rồi quay đầu nhìn vào trong phòng, một loạt động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Nữ quỷ đang dí mắt vào mắt mèo ngoài cửa: ... [Toang rồi, bị bắt bài rồi. ] Tạm gác lại chuyện nữ quỷ ngoài cửa, Lộc Ngữ bắt đầu quan sát căn phòng. Cách bài trí trong phòng rất đơn giản, thứ duy nhất có vẻ kỳ lạ chính là bức tranh hoàn toàn lạc quẻ so với không gian này. Bức tranh này trông rất kỳ quái. Toàn bộ tranh lấy màu gỗ óc chó làm tông chủ đạo, trên đó chỉ lờ mờ hiện ra vài đường vân, ngoài ra chẳng còn gì khác. Lộc Ngữ ngắm nghía hồi lâu cũng chẳng phát hiện ra điều gì nên đành từ bỏ. Sau đó cô lục soát căn phòng một lượt. Kết quả là tìm thấy một chiếc đèn pin, một cây búa sắt gỉ sét và một chiếc hộp sắt bị khóa. Trên hộp sắt có một ổ khóa mật mã ba chữ số. Xem ra nó được đặt ở đây để người chơi tìm manh mối giải mật khẩu rồi mở hộp. Lộc Ngữ ngồi trên giường gỗ, nhìn mấy món đồ trước mặt và rơi vào trầm tư. ... Trên hành lang vô cùng yên tĩnh, những cánh cửa sắt giống hệt nhau đứng sừng sững hai bên. Hành lang vừa hẹp vừa sâu hun hút, thấp thoáng còn có thể thấy một bóng áo trắng lững lờ trôi qua. Đường Xúc rời mắt khỏi mắt mèo, chuyển sự chú ý sang chiếc hộp sắt trong tay. "Cửa phòng bị khóa rồi, nơi duy nhất có thể giấu chìa khóa trong phòng chính là cái hộp này." Sau đó, anh ta lấy ra một mảnh giấy từ trong túi áo. Mảnh giấy này là thứ anh ta tìm thấy khi lục soát phòng. Trên đó có vài công thức toán học, có lẽ chỉ cần giải được chúng là sẽ tìm ra mật mã của hộp sắt. Ngay khi anh ta chuẩn bị tập trung giải toán thì một tràng tiếng gõ kinh thiên động địa đã truyền đến từ ngoài cửa. "Keng!" "Keng!" Âm thanh nghe như tiếng kim loại va chạm. Đường Xúc nhìn ra ngoài, thầm nghĩ: [Đây là... ] [Ai mà to gan vậy?] [Gây ra tiếng động lớn thế này?]... Lộc Ngữ quệt vệt mồ hôi mỏng trên trán, nhìn ổ khóa mật mã đã bị đập đến biến dạng trước mặt rồi hài lòng mỉm cười. Có cách nhanh hơn thì tại sao phải tốn sức giải mã chứ? Hộp mở ra, bên trong là một chiếc chìa khóa màu bạc đang lặng lẽ nằm đó. Lộc Ngữ ngẩn người: "... ?" "Chìa khóa à?" Cô nhặt chìa khóa lên, quan sát kỹ một lúc, sau đó lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa sắt duy nhất có ổ khóa. Cô đi đến trước cửa, vặn thử tay nắm. Không mở được. Cửa đã bị khóa. Lộc Ngữ: ? Cô nhìn chìa khóa trong tay, có chút cạn lời: "Cửa vốn đã khóa, vậy mà con quỷ kia còn bày trò dọa mình mở cửa để tự dâng buffet tận miệng là sao nhỉ?" Câu nói này vừa dứt, bảng điều khiển trò chơi liền hiện ra. [Cảm ơn phản hồi của bạn, lần sau chúng tôi sẽ sửa lỗi này. ] Lộc Ngữ: ... Để thận trọng, cô quan sát bên ngoài qua mắt mèo một lượt trước, thấy trên hành lang không còn bóng dáng của nữ quỷ mới dùng chìa khóa mở cửa, thận trọng hé ra một khe hở. Và rồi, cô chạm mắt với một chàng trai cũng vừa mở cửa ở phòng đối diện. Đường Xúc cũng vừa giải xong công thức, có được mật mã và lấy được chìa khóa. Vừa mở cửa, anh ta đã nhìn thấy một cái đầu đang cẩn thận ló ra từ sau cánh cửa sắt đối diện. Hai người nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc, nhất thời không ai lên tiếng. Bị cô gái nhìn chằm chằm, Đường Xúc cảm thấy hơi mất tự nhiên. Thấy đối phương vẫn chưa có ý định mở miệng, anh ta đành lên tiếng trước để phá vỡ sự im lặng: "Ờm... xin chào?" Nghe thấy người đối diện đột nhiên lên tiếng, Lộc Ngữ cuối cùng cũng hoàn hồn, cố gắng dời tầm mắt khỏi đỉnh đầu anh ta. "Chào anh, chào anh." Nói xong, hai người lại rơi vào im lặng. Lộc Ngữ lại không nhịn được mà liếc lên đỉnh đầu của người đối diện. Bởi vì trên đó, mấy chữ lớn màu vàng kim đang lơ lửng một cách cực kỳ rõ ràng: [Tên lụy tình yêu đơn phương] Lộc Ngữ: ... Hả?