Nhìn thấy mã QR trên bàn, Lộc Ngữ có chút cảm thán: "Cảm giác lâu lắm rồi mới thấy lại cái này."
An Hạc Chi gật đầu đồng tình.
Nhờ đã moi hết thông tin từ Cương Tử, Lộc Ngữ giờ đây có thể sử dụng bảng điều khiển cá nhân một cách thành thạo.
Quét mã xong, thực đơn liền hiện ra trước mặt cô.
Cô nhanh chóng gọi món, rồi đẩy thực đơn sang phía An Hạc Chi.
"Đây, bữa này tôi mời!"
An Hạc Chi nhìn vẻ mặt "tôi đây đầy tích điểm" của Lộc Ngữ, đáy mắt ánh lên ý cười, rồi nói: "Vậy tôi không khách sáo đâu nhé!"
Lộc Ngữ thờ ơ xua tay, ra hiệu cho cậu cứ gọi thoải mái, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ người đi lại tấp nập, một số ăn mặc kỳ dị, thậm chí có người đầy máu tươi, nhưng không một ai tỏ ra kinh ngạc.
Nhưng điều Lộc Ngữ quan tâm không phải cái này, mà là những nhãn dán màu vàng trên đầu họ.
[Người qua đường bình thường]
[Cô nàng đào mỏ ngoại tình]
[Doanh nhân tự phụ]...
Phải nói, đôi khi cũng thật sự rất thú vị.
Và cô cũng phát hiện ra một quy luật.
Nhãn dán chỉ xuất hiện khi người đó đối diện với cô.
"A Ngữ."
Lộc Ngữ quay đầu: "Hửm?"
Cô gái quay đầu lại, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu lên gò má, đôi mắt màu đào trong veo sáng ngời.
Tim An Hạc Chi đập mạnh một cái.
"Tôi gọi xong rồi."
Nửa câu sau buột miệng nói ra.
Lộc Ngữ kéo thực đơn lại rồi thanh toán luôn.
An Hạc Chi: "Phải rồi, vừa nãy cô xem gì thế?"
Lộc Ngữ cười: "Xem người bên ngoài thôi, tôi thấy khá thú vị."
An Hạc Chi gãi đầu: "Thế à?"
Không còn bận tâm đến vấn đề này nữa, cậu hào hứng nói với Lộc Ngữ: "Này, cô thấy ở đây thế nào? Tôi thấy ở đây tuyệt quá, nhiều người thế này, mà trông ai cũng sống khá tốt."
"Còn cả hàng quán hai bên đường nữa, vừa nãy tôi còn thấy có người bán hoa quả, hay là lát nữa ăn xong mình đi mua ít đi? Lâu lắm rồi tôi chưa được ăn."
"Còn nữa, chúng ta có phải tìm một căn nhà để ở không nhỉ? Lát nữa có thể tìm ai đó hỏi thử..."
Lộc Ngữ mặt không cảm xúc.
[Thôi xong, lại bắt đầu rồi. ]
Lúc ở [Khu Thất Lạc] cậu ta ít nói như vậy, cô còn tưởng An Hạc Chi thay đổi tính nết rồi chứ.
Quả nhiên, kẻ lắm lời vẫn là kẻ lắm lời mà thôi.
An Hạc Chi bên này vẫn đang lải nhải không ngừng, Lộc Ngữ ngoài mặt thì nghe, nhưng đầu óc sớm đã bay đi đâu mất.
"Xin lỗi đã làm phiền, món của quý khách đã có rồi ạ."
Phục vụ đặt tất cả các món trên xe đẩy lên bàn ăn, từng món thơm ngon đẹp mắt được bày ra khiến cả hai nhìn đến trợn tròn mắt.
"Chúc hai vị ngon miệng."
Sau khi phục vụ rời đi, hai người nhanh chóng bắt đầu ăn!
Lúc ăn cơm hai người cực kỳ tập trung, có lẽ vì đã đói quá lâu, nên hoàn toàn không để ý rằng quán ăn đã dần trở nên yên tĩnh.
Cho đến khi có người gõ vào bàn của họ, Lộc Ngữ mới ngẩng đầu lên. Lúc ngẩng đầu còn không quên gắp miếng thịt trong tay cho vào miệng.
Hứa Vi: ...
Miệng vẫn còn nhai thịt, Lộc Ngữ thấy người đến, hỏi một cách khó nhọc:
"Sao dợ? (Sao vậy?)"
Hứa Vi sa sầm mặt: "Em còn hỏi sao vậy à? Chị đợi em gần hai ngày, cứ tưởng em gặp chuyện gì, ai ngờ em lại ngồi đây ăn như chết đói thế này."