"Phó bản cấp D đơn giản nhất mà cũng có cốt truyện ẩn à?"
"Cốt truyện ẩn?" Lộc Ngữ hỏi lại.
"Một vài phó bản ngoài nhiệm vụ chính tuyến còn có những cốt truyện ẩn giấu." Hứa Vi giải thích."Những cốt truyện này ít nhiều đều liên quan đến tuyến chính. Chỉ cần khám phá ra chúng, điểm tổng kết phó bản chắc chắn sẽ rất cao. Nhưng loại này thường chỉ xuất hiện ở phó bản cấp B trở lên. Cấp D... đây là lần đầu tiên tôi gặp phải."
Có lẽ vì đã nảy sinh chút thiện cảm với Lộc Ngữ, Hứa Vi hiếm khi nói nhiều đến vậy. Cô ấy ngẩng đầu hỏi: "Làm sao cô phát hiện ra?"
Lộc Ngữ nhún vai: "Chị tắt đèn đi là biết."
"Tách."
Căn phòng tức khắc chìm vào bóng tối. Ngay sau đó, thứ đập vào mắt họ là vô số chấm đỏ li ti dày đặc.
Khi đèn được bật lên lần nữa, sắc mặt Hứa Vi đã sa sầm.
Thảo nào cô ấy cứ luôn có cảm giác bị theo dõi, hóa ra trong phòng còn giấu nhiều camera lỗ kim như vậy!
"Chậc."
Lộc Ngữ nhìn cô ấy: "Có người đang theo dõi nơi này."
Sau đó, cô nhẹ nhàng xuống giường, thong thả đi lại trong phòng, nhìn Hứa Vi rồi cười nói: "Chị không thấy nơi này rất thích hợp để tổ chức một chương trình sao?"
"Gì cơ?"
Lộc Ngữ mỉm cười: "Nhốt một cô gái vô tội vào đây, nhìn cô ấy không ngừng tìm kiếm lối thoát trong hành lang, ngắm nhìn vẻ mặt sụp đổ và tuyệt vọng của cô ấy... Như vậy, họ mới có thể tìm được chút khoái cảm kích thích từ cuộc sống tẻ nhạt của mình, đúng không?"
Nói đến đây, Lộc Ngữ dừng lại một chút: "Hơn nữa, bởi một người đã ở trong bóng tối quá lâu sẽ không đời nào từ bỏ bất cứ tia sáng nào, nên cô gái ngây thơ đó chắc chắn sẽ không bao giờ tắt đèn trong phòng. Và dĩ nhiên, cô ấy cũng không thể phát hiện ra vô số con mắt đang quan sát mình."
"Họ đùa giỡn, xoay cô ấy như chong chóng, biến cô ấy thành một tên hề để làm trò tiêu khiển... cuối cùng, cô gái ấy đã chết ở đây."
Ánh mắt Lộc Ngữ cũng dần lạnh đi trong lúc kể. Cô nhếch mép: "Thật quá tồi tệ, phải không?"
Rồi cô xoay người lại, đối mặt với Hứa Vi, cười rạng rỡ. Khuôn mặt trắng trẻo trông vô hại như một chú thỏ.
"Cho nên em quyết định đầu quân cho phe địch rồi!"
Câu nói này vừa thốt ra, không khí nặng nề ban nãy lập tức tan vỡ, tựa như một ảo giác.
Lộc Ngữ nhìn Hứa Vi, chìa tay ra: "Em tin là tất cả các bức tranh đều ở chỗ chị, đúng không?"
Hứa Vi sững sờ, sau đó bật cười. Cô lấy hết các bức tranh từ trong ba lô ra: "Ừ, nhưng làm sao cô biết được?"
Lộc Ngữ nhận lấy chúng, vừa sắp xếp lại vừa trả lời: "Đầu tiên là loại trừ Đường Xúc và Đinh Khả. Chị không thể nào để hai người đó giữ tranh được."
"Vậy còn Triệu Phương?"
Lộc Ngữ quay đầu lại: "Chẳng phải chị hiểu rõ hơn em sao?"
Thấy Hứa Vi không nói gì, cô đành nói tiếp: "Nếu em đoán không lầm, chị vào phó bản cấp D này là vì Triệu Phương, đúng không? Ừm... có lẽ chị muốn giết ông ta? Hoặc là để mắt đến ông ta? Tóm lại, ông ta là mục tiêu của chị, và thỉnh thoảng chị còn để lộ sát ý với ông ta. Vì vậy, tranh không thể nào ở chỗ ông ta được."
Lộc Ngữ cúi đầu, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt dò xét của Hứa Vi, tiếp tục thử các cách ghép tranh.
Một lúc lâu sau, Hứa Vi mới lên tiếng: "ID trong game của tôi là [Táng Liên]."
Lộc Ngữ sững người, sau đó ngẩng đầu, không chắc chắn hỏi: "Ờm... của em là [Thế Giới Hòa Bình]?"
Hứa Vi quan sát biểu cảm của cô, xác định sự nghi hoặc này không phải là giả. Cùng lúc đó, sự nghi hoặc trong lòng cô ấy cũng càng sâu hơn.
Cô gái này không biết mình, hay nói đúng hơn là không biết ID này.
Nhưng làm sao có thể? Chỉ cần là người sống trong [Khu An Toàn], ít nhiều gì cũng phải nghe qua mới đúng.
Chẳng lẽ là người của [Khu Thất Lạc]?
"Cô là người sống sót của [Khu Thất Lạc]?" Hứa Vi hỏi.
Lộc Ngữ: "?"
[Hả? Người sống sót gì cơ? [Khu Thất Lạc] lại là cái gì?]
Không hiểu sao, trong lòng Lộc Ngữ mơ hồ dâng lên một cảm giác bất an.
[Không lẽ nào... mình đã không còn ở thế giới ban đầu nữa rồi chứ?]
Không, không, không thể suy nghĩ lung tung được! Biết đâu đây chỉ là "tiếng lóng" giữa những người chơi cũ thì sao?
Nói nhiều sai nhiều. Để cho chắc ăn, Lộc Ngữ quyết định giả vờ thần bí.
"Chị đoán xem?" cô tinh nghịch đáp.
Hứa Vi: "..."
Lộc Ngữ không đưa ra câu trả lời chắc chắn, Hứa Vi cũng không dám khẳng định phán đoán của mình. Dù sao thì môi trường sống ở [Khu Thất Lạc] vô cùng khắc nghiệt, nếu cô gái trước mắt này ở đó thì quần áo không nên sạch sẽ gọn gàng như vậy. Nhưng thân thủ và trí tuệ của cô lại thực sự rất lợi hại. Nếu không phải người của [Khu Thất Lạc] thì chính là một người chơi cũ cực kỳ kinh nghiệm.
Nếu thật sự là vậy, Hứa Vi cũng chỉ có thể cảm thán tài diễn xuất của người trước mặt quá tốt, đến cả cô cũng suýt bị lừa.
Cuối cùng, Lộc Ngữ cũng tìm ra quy luật và ghép sáu bức tranh lại thành một hình hoàn chỉnh.
Ngay khoảnh khắc ghép xong, những khe hở giữa các bức tranh dần hòa vào nhau. Cuối cùng, một cánh cửa gỗ óc chó hiện ra ngay trước mắt.
Lộc Ngữ có chút mong đợi kéo tay nắm cửa, nhưng thứ hiện ra chỉ là một khoảng sàn nhà trống không.
Lộc Ngữ: "... ?"
Hứa Vi nhanh chóng phản ứng: "Chắc là phải dựng nó lên mới được."
Lộc Ngữ gật đầu, cảm thấy có lý. Thế là cô dùng tay ôm lấy một góc của cánh cửa, sau đó gồng sức nâng lên... Cánh cửa chỉ nhúc nhích được khoảng mười centimet.
Hứa Vi: "..."
Lộc Ngữ cười hề hề, một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa lịch sự.
Hứa Vi bất đắc dĩ thở dài: "Để tôi."
Lộc Ngữ lập tức biết ý đứng sang một bên, làm tư thế "mời": "Mời chị."
Hứa Vi: "..."
[Bình thường chút đi, cảm ơn. ]
Chỉ thấy Hứa Vi không tốn chút sức lực nào đã nhấc bổng cánh cửa lên rồi áp nó vào tường. Cô nắm lấy tay nắm cửa, mở ra...
Phía sau cánh cửa không còn là bức tường loang lổ, mà là một vầng sáng trắng gợn sóng lăn tăn.
Đây chính là lối thoát.