Chương 22: Khu Thất Lạc

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:53

[Chúc mừng người chơi [Thế Giới Hòa Bình] đã thông quan thành công phó bản cấp D - Hành Lang Vô Hạn!] [Đánh giá phó bản: S] [Điểm thưởng: 300] [Thưởng nhánh ẩn: 100] [Vật phẩm nhận được: Tóc của nữ quỷ vô danh (D), bánh quy nén x10] Sau khi thông quan, Lộc Ngữ nghe thấy tiếng thông báo của trò chơi. Cô mở bảng điều khiển của mình ra, các chỉ số trên đó cũng đã thay đổi. [ID người chơi: Thế Giới Hòa Bình (Cấp D)] [Tên: Lộc Ngữ] [Giới tính: Nữ] [Tuổi: 19 (???)] [Thể lực: 53] [Tốc độ: 58] [Trí lực: 95] [Lý trí: 60] (Ghi chú: Một cô nàng thông minh nhưng yếu ớt và có chút lập dị)] [Kỹ năng: Chân Lý Chi Nhãn] [Ba lô: Điểm: 500. 400, Tóc của nữ quỷ vô danh, bánh quy nén x10] Thể lực và tốc độ đều tăng lên, nhưng vẫn chưa đạt đến mức 60 điểm của người bình thường. Nghĩ lại cảnh thoát khỏi sự truy sát của nữ quỷ trong phó bản, chính cô cũng phải kinh ngạc vì mình đã tránh được tất cả các đòn tấn công! Nhưng Lộc Ngữ cho rằng đó là do adrenaline bùng nổ dưới cơn nguy kịch sinh tử. Lần sau có lẽ sẽ không may mắn như vậy nữa. Ánh sáng trắng lóe lên, và khi mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một cái miệng rộng hoác như chậu máu. Mùi tanh hôi xộc thẳng lên não khiến đầu óc cô bừng tỉnh. Theo phản xạ, cô lăn một vòng tại chỗ, ngã nhào xuống mặt đất lởm chởm bên cạnh. Đá nhọn lập tức cứa rách da. Không kịp để ý đến vết thương trên tay, Lộc Ngữ vội vàng đứng dậy bỏ chạy. Tiếng gầm rú phía sau và mặt đất rung chuyển dưới chân đều cho thấy con quái vật đó vẫn đang đuổi theo cô ráo riết. "Trời đất ơi! Sao mình lại xui xẻo thế này?" Ánh mắt cô lướt nhanh qua những bức tường đổ nát xung quanh. Bỗng như thể phát hiện ra điều gì, mắt cô sáng lên. Cô lập tức đổi hướng, chạy về phía một tòa nhà thấp cũ nát. "GÀO!" Nghe tiếng gầm của quái vật phía sau, Lộc Ngữ thầm tính toán khoảng cách giữa hai bên. Rồi, cô giả vờ kiệt sức, từ từ chậm lại. Thấy thế, con quái vật lập tức phấn chấn, liền tăng tốc. Khoảng cách giữa cả hai nhanh chóng được rút ngắn. Ngay khi móng vuốt của nó sắp chạm vào Lộc Ngữ... "RẦM!" "ẦM ẦM ẦM!" Nhờ phản xạ nhanh nhẹn, cô vội né sang bên trái. Con quái vật không kịp dừng lại, đâm sầm vào tòa nhà cũ nát phía trước. Lực va chạm cực lớn khiến tòa nhà vốn đã lung lay lập tức sụp đổ, gạch đá vỡ vụn trút xuống, vùi lấp nó bên dưới. Lộc Ngữ vẫn còn sợ hãi liếc nhìn đống đổ nát. Thấy nó vẫn còn hơi rung chuyển, cô biết con quái vật có lẽ chưa chết, nên đành kéo lê cơ thể mệt mỏi nhanh chóng rời đi, cố gắng tìm một nơi kín đáo để ẩn nấp. ... "Cộp, cộp..." Con quái vật toàn thân xanh đen lê bước chân nặng nề đi tới. Nó cao gần ba mét, gương mặt không rõ ngũ quan thỉnh thoảng lại quay nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm "con mồi" đơn độc. Tiếng thở phì phò nặng nề, một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến người ta buồn nôn. Nghe tiếng bước chân dần xa, Lộc Ngữ mới lén lút gượng dậy, ghé sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Thấy con quái vật đã đi xa, cô mới thở phào một hơi nặng nề, những dây thần kinh căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng.