Chương 19: Hành Lang Vô Tận

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:54

Nghe thấy vậy, đôi mày cô giãn ra, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái, hệt như một đứa trẻ được cho kẹo. "Chính là chỗ này, chị ma." Lộc Ngữ lùi lại vài bước, rồi cười nói: "Đập vỡ nó đi." Dứt lời, vô số sợi tóc dài liền ùa tới, đâm mạnh xuống sàn! "Ầm ầm ầm!" Nền xi măng sụp đổ, cùng lúc đó là những tiếng la hét kinh hoàng từ bên dưới vang lên. Lộc Ngữ tiến lên, đứng bên mép hố. Cô ngồi xổm xuống, hai tay chống cằm, híp mắt cười nhìn cảnh tượng bên dưới, trông vô cùng ngoan ngoãn. Bên dưới là một căn phòng bí mật. Vô số màn hình điện tử bị đập nát, những chiếc ghế da ngả nghiêng, và những gã đàn ông mặc vest đắt tiền đang hoảng loạn tháo chạy tứ tán. Tiếng chửi rủa, la hét, khóc lóc và van xin hòa vào nhau, tấu lên một bản giao hưởng ghê rợn mang tên "Báo Thù". Nữ quỷ đứng giữa không gian đó, mái tóc đen dài tùy ý vung vẩy, mỗi một lần lướt qua đều gặt đi một sinh mạng. [À không đúng. ] [Là sinh mạng của lũ cặn bã. ] Bắt một thiếu nữ vô tội đến đây, lắp đầy camera, mỗi ngày thưởng thức dáng vẻ tuyệt vọng của cô ấy để mua vui. Thậm chí còn đặt lối ra duy nhất ngay trong căn phòng này, nhìn cô gái đi vòng quanh tìm kiếm mà không biết nó ở ngay dưới chân mình. Sở thích bệnh hoạn thế này... thật khiến người ta buồn nôn. "Đáng đời." Lộc Ngữ khẽ thì thầm. "Đúng là đáng đời, nhưng cô nên đi rồi." Hứa Vi đi tới từ phía sau, vẻ mặt lạnh lùng. Lộc Ngữ ngẩng đầu, chớp mắt mấy cái rồi chợt hiểu ra. "A! Bọn họ sắp tới rồi sao?" Nói rồi cô lập tức đứng phắt dậy, nhưng hành động quá nhanh khiến trước mắt cô tối sầm, suýt ngã cắm đầu xuống hố. May mà Hứa Vi tay mắt lanh lẹ, kịp thời kéo cô lại. Lộc Ngữ vỗ ngực, mặt còn chưa hết sợ: "Trời ạ, lần sau không dám đứng dậy nhanh như vậy nữa." Rồi cô nhìn Hứa Vi với ánh mắt biết ơn: "Cảm ơn chị nhiều! Nếu không có chị, chắc em đã xuống dưới đó làm bạn với mấy cái xác rồi!" Nói xong, cô lại liếc cái hố sâu, cẩn trọng bổ sung: "Xui hơn thì có khi tạm biệt thế giới này luôn." Nếu cảm xúc của Hứa Vi có thể hiện hình, chắc chắn trên đầu cô ấy lúc này đã chi chít vạch đen. "Mau đi đi." "Ồ ồ, được." Lộc Ngữ vội vàng gật đầu. Cô vừa đi được vài bước, khung cảnh trước mắt bỗng tối sầm lại. Khi mấy dòng chữ lớn lấp lánh hiện ra, cô biết mình không thể đến lối ra được nữa rồi. [Sắp lật bài] [Con rối bị điều khiển] [Tên lụy tình yêu đơn phương] Lộc Ngữ: "?" [Biết ngay mà, cái nhãn này không đáng tin hoàn toàn. ] [Vậy mà còn thay đổi được nữa!] Ngay sau đó, cô cảm nhận được một luồng gió ập đến từ bên phải. Giây tiếp theo, mấy chữ [Con rối bị điều khiển] liền xuất hiện ngay trước mắt cô! Lộc Ngữ phản ứng cực nhanh, muốn né tránh, nhưng tốc độ của đối phương quá khủng khiếp. Não bộ đã ra lệnh nhưng cơ thể không phản ứng kịp. "Keng!" Tiếng kim loại va chạm vang lên ngay trước mặt, dường như có thứ gì đó đã chắn cho cô. Sau đó, cô chỉ cảm thấy một vật mềm mại quấn quanh eo mình, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị kéo giật lùi với tốc độ cực nhanh.