Cơn đau nhói bất chợt ập đến khiến Lộc Ngữ choàng tỉnh.
Cơn đau buốt vừa ập tới đã tan biến nhanh như thủy triều rút, dường như chưa từng xuất hiện. Sau khi nhìn rõ khung cảnh xung quanh, Lộc Ngữ lập tức ngây người.
[Mình... bị bắt cóc à?]
Xung quanh không còn là căn phòng ấm cúng quen thuộc nữa mà là một nơi vô cùng đổ nát.
Tường xi măng, giường gỗ ọp ẹp cùng một bức tranh treo tường kỳ quái... Cả căn phòng thậm chí không có lấy một cái cửa sổ, chỉ có bóng đèn vàng vọt trên trần nhà đang gắng gượng chiếu sáng không gian chật hẹp này.
Lộc Ngữ bước xuống giường và tấm ván gỗ dường như không chịu nổi sức nặng nên lập tức phát ra tiếng "két" chói tai.
"Keng."
Lộc Ngữ cúi đầu, phát hiện một chiếc chuông kim loại nằm ngay cạnh giày mình. Cô liếc nhìn cánh cửa đang đóng chặt rồi tiện chân đá chiếc chuông đến sát cửa.
"Xì... ngoài bộ quần áo và đôi giày này ra, đúng là chẳng còn lại gì cả."
Lộc Ngữ lục soát khắp người một lượt, sau khi chắc chắn không có gì thì thất vọng cụp mắt xuống.
Cô chưa kịp suy nghĩ xem đây rốt cuộc là tình huống gì thì một bảng điều khiển màu xanh nhạt đã đột ngột hiện ra trước mắt.
[Chào mừng người chơi mới đến với trò chơi Thự Quang!]
[ID người chơi của bạn là: ... ]
Nhìn bảng điều khiển xuất hiện một cách khó hiểu, Lộc Ngữ lập tức im lặng.
Là một người đã đọc vô số tiểu thuyết, cô đương nhiên đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Cô...
Hình như là...
Đã bị kéo vào một phó bản vô hạn lưu nào đó.
Lộc Ngữ vẻ mặt ngưng trọng đứng bên giường, khoanh tay trầm tư.
Khoan đã, vận may của mình tệ đến vậy sao?
Hay là trước đây mình đã làm quá nhiều chuyện thất đức?
Nhưng đó cũng toàn là chuyện vặt vãnh thôi mà?
Mình thậm chí còn đặt mục tiêu mỗi ngày làm một việc tốt nữa cơ mà!
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô đã phân tích xong xuôi nguyên nhân hậu quả và đưa ra kết luận cuối cùng:
Cô chẳng có vấn đề gì cả, vấn đề là do cái trò chơi quái quỷ này bị mù nên mới kéo một thanh niên năm tốt(*) như cô vào cái chốn chết tiệt này!
(*) Thanh niên năm tốt là thanh niên đạt được 5 tiêu chí sau: Đạo đức tốt, Học tập tốt, Thể lực tốt, Tình nguyện tốt, Hội nhập tốt.
Nghĩ đến đây, cô dời tầm mắt lên bảng điều khiển trước mặt.
Trên bảng điều khiển vẫn là mấy dòng chữ đó, còn sau ID người chơi là một khoảng trống, dường như đang chờ cô điền vào.
"Ờm... trò chơi Thự Quang à? Chúng ta thương lượng chút nhé, thả tôi đi được không?"
[Người chơi thân mến, điều này là không thể đâu nha. ]
Điều khiến cô bất ngờ là trò chơi này vậy mà lại thật sự trả lời cô.
Mắt cô sáng lên, nhưng sau khi đọc rõ nội dung thì lập tức nhíu mày, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, lạnh lùng buông một câu không chút do dự:
"Đồ mắt mù."
Lần này, trò chơi không trả lời cô nữa.
Lộc Ngữ nhìn bảng điều khiển, rồi lại nhìn vào mục ID người chơi, lập tức cạn lời: "Đến bàn phím cũng không có, tôi nhập kiểu gì?"
[Người chơi thân mến, chúng tôi ở đây khá thông minh, nhập bằng giọng nói đó. ]
Nhìn dòng chữ này, cô gật đầu: "Biết rồi, lui đi, nhân viên chăm sóc khách hàng bé nhỏ."
[... ]
Không thèm để ý đến chuỗi dấu chấm lửng đó nữa, Lộc Ngữ cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói: "ID người chơi..."
"Thế Giới Hòa Bình."
[Người chơi "Thế Giới Hòa Bình" đã chính thức được ghi nhận trong trò chơi Thự Quang!]
[ID người chơi: Thế Giới Hòa Bình. (Cấp D. )
Tên: Lộc Ngữ.
Giới tính: Nữ.
Tuổi: ???
Thể lực: 50. (Giá trị trung bình của người thường là 60. )
Tốc độ: 50. (Giá trị trung bình của người thường là 60. )
Trí lực: 95. (Giá trị trung bình của người thường là 60. )
Lý trí: 60.
(Ghi chú: Một người chơi mỏng manh về thể chất nhưng sở hữu trí tuệ vượt trội và một tinh thần không mấy bình thường. )]