Lộc Ngữ nhân cơ hội bóng đen lao tới tạo ra một kẽ hở. Tay phải cô giơ lên, lòng bàn tay trắng nõn quấn quanh sợi tóc đen nhánh, đầu kia của sợi tóc thì ẩn vào trong màn sương mù dày đặc.
[Tại sao ư?]
Đôi mắt màu hồng đào của cô khẽ lấp lánh. Trong mắt cô, trên đỉnh đầu của bóng đen đó, mấy chữ lớn màu vàng đang tỏa sáng.
[Nữ quỷ cực kỳ ghét đàn ông]
[Bởi vì tôi biết cô ta sẽ tấn công anh trước mà. ]
"Bái bai."
Lộc Ngữ vẫy tay. Sợi tóc đen trên tay phải bắt đầu co lại, kéo cô lao vút qua khoảng trống, bay về phía đầu kia nơi sợi tóc đang quấn lấy.
Cảnh vật xung quanh lùi lại vun vút như bị nhấn nút tua nhanh. Với tốc độ co rút cực nhanh của sợi tóc, cả người Lộc Ngữ bay lơ lửng trên không trung. Chỉ có như vậy mới có thể né tránh tối đa sự tấn công của quái vật.
"Chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà chiếc xe đã chạy xa đến thế rồi sao?"
Ngay từ lúc ở trên xe nhìn thấy quái vật, Lộc Ngữ đã có sẵn kế hoạch này. Gã áo sơ mi hoa đó tâm tư quá dễ đoán, chẳng qua chỉ muốn dùng hai người họ làm bia đỡ đạn. Màn sương mù này chắc chắn có vấn đề, mới khiến cho quái vật tụ tập thành từng đàn. Và đám người của gã biết rõ điều này nên mới đồng ý cho họ lên xe.
Sau khi bị tấn công, Lộc Ngữ đã đoán được gã đó sẽ ném một trong hai người họ xuống xe để thu hút sự chú ý. Việc đổi chỗ cho An Hạc Chi cũng là vì vậy. Bất kể ai bị ném xuống, cô cũng có thể kéo theo gã tóc vàng.
Không may là, người bị chọn lại là chính cô.
Ngay khoảnh khắc bị ném đi, Lộc Ngữ đã chia sợi tóc làm hai: một đầu quấn lấy gã tóc vàng, đầu còn lại bám chặt vào thanh ngang trên nóc xe việt dã. Sau khi rơi xuống đất, phần tóc bám trên nóc xe vẫn tiếp tục dài ra theo chuyển động của chiếc xe, trong khi đầu kia nằm trong tay cô, chờ thời cơ để quay trở lại.
Dù sao thì hiện tại chỉ có mấy người này biết đường đến [Khu An Toàn].
Còn về An Hạc Chi... người kéo gã tóc vàng xuống là cô, mà gã áo hoa rõ ràng cũng không quan tâm đến tính mạng của đàn em. Nên chỉ cần An Hạc Chi không làm gì quá đáng, an toàn tính mạng chắc vẫn được đảm bảo.
Sau khi sợi tóc co lại chưa đầy một phút, Lộc Ngữ đã lờ mờ nhìn thấy chiếc xe việt dã đang dừng lại ở phía trước.
Mắt cô sáng lên, đang định hạ xuống. Sau đó, cô lại phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng:
Làm sao để hạ cánh an toàn đây?
Lộc Ngữ: "..."
Hiện tại có ba lựa chọn:
Tiếp tục co rút, sau đó đâm sầm vào xe.
Giảm tốc độ, sau đó ngã xuống đất rồi bị kéo đi một đoạn.
Ngừng co rút, sau đó ngã thẳng xuống đất.
Lộc Ngữ: "..."
[Hình như lựa chọn nào cũng không có kết cục tốt đẹp. ]
Quá trình suy nghĩ này chỉ tốn 0. 1 giây.
Sau đó, cô liền nhìn thấy An Hạc Chi người dính đầy vết máu bước xuống từ trên xe.
Mắt Lộc Ngữ sáng lên.
"Chi Chi, mau đỡ tôi!"
An Hạc Chi còn chưa kịp phản ứng đã vô thức đưa tay ra.
Giây tiếp theo, một cô gái tóc nâu từ trên trời giáng xuống, lao thẳng vào lòng cậu. Mùi máu tanh nồng trong khoang mũi tức khắc bị xua tan.
Cậu ngơ ngác cúi đầu, bắt gặp đôi mắt màu hồng đào trong veo của cô gái. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô tràn đầy sức sống mãnh liệt, giống như vô số cảnh tượng cậu từng khao khát trong những đêm đen tĩnh mịch.
[Là thiên thần sao?]
Cậu thầm nghĩ.