Mắt Lộc Ngữ sáng rỡ. Cô tò mò đi vòng quanh lối ra một lúc, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
"Lối ra mở rồi." Hứa Vi lên tiếng: "Cô vào đó là có thể qua màn."
Lộc Ngữ quay đầu nhìn cô: "Chị không đi à?"
Hứa Vi chỉ lắc đầu, không nói gì.
Ngay sau đó, cô cảm thấy cô gái trước mặt cứ nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt đó khiến Hứa Vi bất giác nổi da gà.
"Cô đang nghĩ gì thế?"
"Đang nghĩ... chị đúng là một đại lão vừa xinh đẹp vừa tốt bụng!" Lộc Ngữ chắp hai tay, mắt long lanh tỏ vẻ sùng bái tột độ.
Hứa Vi lạnh nhạt đáp: "... Tôi không thấy vậy."
"Sao lại không chứ!" Lộc Ngữ cười toe toét, rồi chỉ vào "lối ra" sau lưng: "Chị tích cực ghép cánh cửa như vậy, chẳng phải là để cho đám người mới bọn em qua màn nhanh rồi rời đi trước sao?"
"Mục tiêu của chị là Triệu Phương. Để không làm liên lụy đến những người vô tội khác, chị quyết định để mọi người đi trước, sau đó mới giải quyết ân oán giữa chị và ông ta."
Hứa Vi có vẻ không hiểu: "Chuyện này rất bình thường mà? Đây là ân oán giữa tôi và Triệu Phương, đương nhiên phải để những người không liên quan đi trước."
Lộc Ngữ gật đầu tán thành. Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Hứa Vi, cô quyết định không nói ra suy nghĩ thật trong lòng.
[Cách nhanh nhất để "dọn dẹp" những người không liên quan không phải là để họ qua màn. ]
[Mà là giết hết tất cả. ]
Bất chợt, Lộc Ngữ sững người lại, khẽ nhíu mày.
[Sao mình lại nghĩ như vậy?]
[Áp lực cuộc sống cuối cùng cũng khiến mình phát điên rồi sao?]
"Nhưng mà... lối ra này, chỉ cô có thể đi qua."
Hứa Vi đột nhiên lên tiếng, ánh mắt kín đáo liếc về phía nữ quỷ.
Nghe vậy, Lộc Ngữ vội gạt phăng những suy nghĩ đen tối vừa nảy ra trong đầu, mỉm cười đáp:
"Em đương nhiên biết rồi."
[Thật ra bây giờ mình mới biết. ]
"Vậy thì..." Hứa Vi ngập ngừng.
Lộc Ngữ suy nghĩ một lát rồi trấn an: "Đừng lo, em đã hứa với cô ấy rồi, nhất định sẽ giữ lời."
Nhưng không sao, cô vẫn còn kế hoạch B.
"Chị có biết căn phòng này là của ai không?" Lộc Ngữ hỏi.
Hứa Vi nghi hoặc: "Sao tôi biết được."
"Là của cô ấy." Lộc Ngữ chỉ về phía nữ quỷ vẫn luôn im lặng nãy giờ.
Sau đó, cô đi tới trước mặt nữ quỷ, nở một nụ cười: "Chị ma, chị còn nhớ lúc đầu chị tỉnh lại ở chỗ nào trong phòng không?"
Nữ quỷ nhìn cô chằm chằm. Lộc Ngữ không hề lay động.
Một lúc sau, cô ta mới lặng lẽ đi đến bên chiếc giường gỗ.
Lộc Ngữ nhìn chiếc giường, nhướng mày lẩm bẩm:
"Đúng là sở thích quái đản..."
Rồi cô quay sang nữ quỷ: "Chị ma, chị có thể giúp em lật cái giường này lên không?"
Nữ quỷ im lặng.
Lộc Ngữ nhìn nữ quỷ. Nữ quỷ vẫn im lặng.
Lộc Ngữ bèn mở to đôi mắt long lanh, tiếp tục nhìn chằm chằm.
Nữ quỷ: "..."
Dường như không chịu nổi ánh mắt đó, mái tóc đen của cô ta đột nhiên dài ra, cuộn lấy chiếc giường rồi hất văng nó đi!
Tấm ván giường rơi sầm xuống đất, làm tung lên một đám bụi mù mịt, khiến cả hai người ho sặc sụa.
Lộc Ngữ vừa vẫy tay xua bụi, vừa đi về phía khoảng đất trống đó. Cô đứng ở vị trí cũ của chiếc giường, dậm chân mạnh mấy cái.
"Cộp, cộp."
Không giống những chỗ khác, âm thanh ở đây vang lên rỗng tuếch.