Chương 13: Hành Lang Vô Tận

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:55

Toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, không một chút ngập ngừng. Ngay giây tiếp theo, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dữ dội và tiếng gào thét của nữ quỷ. Lộc Ngữ vẫn còn kinh hãi dựa vào tường, rồi từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên đất. Cơ thể căng cứng được thả lỏng. Lượng adrenaline(*) bộc phát vì nguy hiểm ban nãy nhanh chóng tan đi, kéo theo cơn mệt mỏi như thủy triều ập đến. (*) Adrenalin là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Giữa cơn choáng váng, cô điều hòa lại nhịp thở, cố gắng ổn định lại trạng thái. "Trời ạ, đúng là chết khiếp..." Cô thở phào một hơi. Vậy bây giờ phải làm sao đây? Cứ ở đây ngồi chờ chết sao? Thật lòng mà nói, Lộc Ngữ không nghĩ những người còn lại sẽ đến cứu mình. Cô biết rất rõ, thứ họ cần là bức tranh cuối cùng. Còn cô chỉ là một người chơi mới bình thường, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Bọn họ sẽ không quan tâm đến sống chết của cô. Ngay cả Hứa Vi mang nhãn "vừa đẹp người vừa đẹp nết" cũng không ngoại lệ. Rốt cuộc, chẳng ai biết cái nhãn "đẹp nết" đó được so với tiêu chuẩn nào. Hơn nữa, nhãn dán này không thể tin hoàn toàn. Bởi Lộc Ngữ biết rất rõ... Con người là một tập hợp của những mâu thuẫn. Không một nhãn dán nào có thể định nghĩa hoàn toàn một con người. Thế nên, kỹ năng này cũng chỉ cho cô một cái nhìn tham khảo cơ bản về tính cách hay thân phận của họ mà thôi. Chi tiết cụ thể vẫn phải do cô tự mình tìm hiểu. Và không may là, họ không cần Lộc Ngữ, nhưng Lộc Ngữ lại cần họ. Chính xác hơn là... "Mình cần những bức tranh trong tay họ." Lộc Ngữ lẩm bẩm. Lúc nãy chạy vội quá, cô hoàn toàn không nhớ đường. Đây là cánh cửa thứ tám cô mò được, còn đã bỏ qua bao nhiêu cánh trước đó thì cô không nhớ nổi. Hơn nữa, cửa sắt ở đây trông y hệt nhau, không thể nào phân biệt được. Ngoài kia còn có một nữ quỷ đang rình rập. Nói cách khác, cô gần như không thể tìm lại nhóm người kia mà toàn mạng. Nghe tiếng đập cửa bên ngoài yếu dần, Lộc Ngữ khẽ nhếch môi, đôi mắt màu đào lóe lên. "Chị nữ quỷ ơi, tôi biết chị muốn gì." Câu này vừa thốt ra, động tĩnh ngoài cửa liền im bặt. Thấy vậy, Lộc Ngữ biết mình đã đoán đúng. Nữ quỷ bên ngoài quả thật có ý thức riêng, chứ không phải một con rối được lập trình sẵn. Nếu đã có ý thức riêng, lại có thứ mình muốn, vậy thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Lộc Ngữ chậm rãi đứng dậy, mở khóa rồi kéo cửa ra. Ngoài kia, nữ quỷ tóc tai rũ rượi đứng lẳng lặng trước cửa, đôi mắt đầy tơ máu thấp thoáng sau mái tóc trông vừa dữ tợn vừa kỳ dị. Thấy cửa sắt mở, mái tóc dài của nữ quỷ nhanh chóng vươn ra, chỉ trong nháy mắt đã chực chờ nuốt chửng Lộc Ngữ! Cô gái tóc nâu không hề động đậy, chỉ ngẩng đầu lên, cười tủm tỉm nhìn nó: "Tôi có thể giúp chị thoát khỏi nơi này." "Chị chắc muốn giết tôi chứ?"... Trong phòng, Hứa Vi khoanh tay dựa vào tường, vẻ mặt đầy khó chịu.