Chương 28: Khu Thất Lạc

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:53

Thảo nào hôm qua cô nhìn mấy con ma-nơ-canh này cứ thấy hơi rờn rợn, thì ra là có "thứ đó" thật. Bên kia, An Hạc Chi vẫn đang hỏi chuyện. "Gần đây các người có thấy ai đi qua không?" "Không có? Thật không?" "Tôi hi vọng các người có thể nói thật." "Phía Nam? Được, tốt, tôi biết rồi, cảm ơn nhé!" Thấy An Hạc Chi đi về phía mình, Lộc Ngữ lên tiếng: "Hỏi xong rồi à?" An Hạc Chi gật đầu: "Ừm. Họ nói tối qua có một nhóm người vào trung tâm thương mại, nhưng đã nhanh chóng rời đi. Sau đó là tiếng xe khởi động, nghe âm thanh thì có vẻ là đi về phía Nam." Lộc Ngữ nhìn mấy con ma-nơ-canh, sắc mặt có chút kỳ quái: "Chúng nó lại nói nhiều đến thế cơ à?" An Hạc Chi: "Đúng vậy." "À, cô không tò mò tại sao tôi có thể nói chuyện với vong linh à?" Lộc Ngữ thắc mắc: "Tại sao phải tò mò? Đây không phải là kỹ năng cá nhân của cậu sao?" An Hạc Chi sững người: "Kỹ năng cá nhân?" Lộc Ngữ: "... Cậu có biết trò chơi Ánh Rạng Đông không?" An Hạc Chi đầu tiên là ngơ ngác, sau đó ngẫm nghĩ, cuối cùng bừng tỉnh: "Ồ! Tôi nhớ ra rồi!" "Trước khi ngất đi, hình như đúng là có cái trò chơi gì đó tìm đến tôi. Nó bảo tôi nhập tên trong game, còn nói tôi đang ở trong phó bản..." Sau đó cậu ta nhìn xung quanh, do dự nói: "Ờm... vậy bây giờ, chắc là tôi ra khỏi phó bản rồi nhỉ?" Lộc Ngữ: "Đến cả việc mình đã qua phó bản hay chưa mà cậu cũng không biết à?" Thấy An Hạc Chi ngơ ngác lắc đầu, Lộc Ngữ im lặng. [Vậy nên, có phải cậu ta đã được người tốt bụng nào đó "gánh team" ở phó bản trước không? Nếu không thì làm sao giải thích được việc cậu ta hôn mê suốt mà vẫn có thể thuận lợi qua màn!] "Vậy... kỹ năng cá nhân mà cô nói, có phải là cái trên bảng người chơi này không?" Nghe An Hạc Chi nói, Lộc Ngữ thở dài một hơi rồi vẫy tay. "Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói."... "Cương Tử, xe sửa xong chưa?" "Sắp rồi, sắp rồi! Lão đại đợi em hai phút nữa!" "Được, hai phút sau, nếu mày chưa sửa xong, lão đây sẽ lôi mày ra ngoài cho mấy con quái vật ăn!" Gã đàn ông vạm vỡ mặc áo hoa, miệng ngậm điếu thuốc, mặt mày trông rất hung tợn. Một vết sẹo dữ dằn vắt ngang mắt trái càng khiến gã thêm đáng sợ. Ở phía bên kia, nắp capo của một chiếc xe việt dã đang mở. Một người đàn ông nhỏ con đang chui nửa người vào trong, mồ hôi nhễ nhại kiểm tra linh kiện.