Lúc này, gã đã hoàn toàn bộc lộ mục đích của mình, không chút kiêng dè, như thể việc Lộc Ngữ có quan hệ với gã là một ân huệ trời ban cho cô vậy.
"Biết bọn tao là ai không? Biết đại ca bọn tao là ai không? Nói ra dọa chết mày!" Gã tiếp tục ra oai: "Tao là người chơi cấp C, đại ca còn là người chơi cấp B! Bọn mày chắc chỉ mới cấp D thôi nhỉ? Hề, sao nào, sợ rồi chứ gì?"
Gã tóc vàng nói xong, vẻ mặt đầy đắc ý. Nhưng kết quả là, cả hai người chơi cấp D kia vẫn bình tĩnh đến lạ.
Gã tóc vàng: ???
Trong nháy mắt, sắc mặt gã liền trở nên u ám: "Sao, bọn mày không coi bọn tao ra gì à?"
Ngay cả gã áo hoa ở ghế phụ lái cũng quay đầu lại nhìn, trong mắt mơ hồ hiện lên sát khí. Chỉ có người đàn ông gầy gò đang lái xe là mặt mày trắng bệch, dường như rất sợ hãi cảnh tượng này.
Lộc Ngữ phản ứng đầu tiên: "Ối dào, chắc chắn là không có rồi! Bọn tôi đều là cấp D, sao dám chống đối các anh chứ? Nói thật không giấu gì, bọn tôi cũng mới trở thành người chơi không lâu, nên không rành về những chuyện này lắm."
Nói rồi, trong tầm mắt cô thoáng thấy một tia sáng vàng lờ mờ hiện lên trong màn sương mù phía trước. Một tia tối tăm lướt qua đáy mắt, khóe miệng cô khẽ nhếch lên.
"Chi Chi à, nghe anh trai này nói chưa? Mau đổi chỗ đi!" Lộc Ngữ vỗ vai An Hạc Chi, cười nói.
An Hạc Chi ngẩn ra, do dự vài giây, cuối cùng vẫn đứng dậy đổi chỗ.
Như ý nguyện, gã tóc vàng được ngồi cạnh Lộc Ngữ. Bàn tay không yên phận của gã vừa định nhấc lên thì một giọng nói đầy sợ hãi đã vang lên từ ghế lái:
"Đại, đại ca, phía trước... phía trước hình như có thứ gì đó."
Gã áo hoa lập tức căng thẳng, nheo mắt nhìn về phía trước, nhưng nhìn hồi lâu vẫn chẳng thấy gì ngoài màn sương vàng mịt mù. Gã tức giận quát: "Mày dám lừa tao!"
Cương Tử mếu máo: "Không, không có mà đại ca! Vừa nãy em thật sự đã nhìn thấy..."
Chưa kịp dứt lời, cả chiếc xe việt dã như bị thứ gì đó hất tung, bay vọt lên không trung!
"Chết tiệt!"
Gã áo hoa chửi thầm một tiếng. Một luồng sáng màu cam hiện ra quanh người, chiếc xe việt dã đang rơi tự do liền lơ lửng giữa không trung. Gã điều khiển chiếc xe đáp xuống đất, sau đó mồ hôi đầm đìa gầm lên với Cương Tử:
"Mau lái xe đi!"
"Vâng, vâng!"
Người đàn ông gầy gò nhanh chóng khởi động xe, đạp ga hết cỡ lao nhanh về phía trước. Cùng lúc đó, vô số bóng đen xuất hiện xung quanh thân xe, dường như động tĩnh vừa rồi đã thu hút lũ quái vật gần đó.
Thấy vậy, sắc mặt gã áo hoa càng thêm khó coi.
"Cương Tử, còn bao lâu nữa mới đến [Khu An Toàn]?"
"Còn... còn mười phút nữa."
Nghe thấy lời này, áp suất trong xe lập tức càng thấp hơn.
"Bịch!"
Một bóng người màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước đầu xe, gã áo hoa lập tức biến sắc:
"Mẹ nó, là Hồng Y! Cương Tử mau tránh ra!"
Cương Tử vội bẻ lái. Mấy người ở hàng ghế sau không kịp chuẩn bị suýt nữa bị văng ra ngoài!
"Cạch."
Cửa xe bên phải đột nhiên bật mở. Lộc Ngữ, người ngồi gần cửa nhất, cảm nhận một luồng sáng màu cam bao bọc lấy mình, rồi bị ném văng ra khỏi xe!