Khác với [Khu An Toàn], [Khu Thất Lạc] là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Nơi đây không chỉ đầy rẫy quái vật mà còn có những phó bản vượt ngoài tầm kiểm soát của trò chơi, cùng những hiện tượng kỳ dị khó lường.
Ví dụ như Sương Mù Quỷ Dị.
Đôi khi, một vài nơi trong [Khu Thất Lạc] sẽ nổi lên một làn sương mù màu vàng kỳ dị không rõ lý do. Loại sương mù này lại có sức hấp dẫn chết người đối với lũ quái vật xung quanh.
Nói cách khác, xác suất chạm mặt quái vật trong Sương Mù Quỷ Dị sẽ tăng lên rất nhiều.
"Anh trai à, tại sao khu này lại có sương mù vậy?"
Nghe Lộc Ngữ ở hàng ghế sau hỏi, gã đàn ông mặc áo hoa ngồi ở ghế phụ lái trả lời:
"Chỉ là hiện tượng bình thường thôi, không có gì đáng lo cả."
[Hai người chơi này chỉ là bia đỡ đạn. Sao có thể để họ biết sự thật được chứ?]. Gã thầm cười lạnh.
Trong khi đó, gã tóc vàng ở hàng ghế sau đang bị An Hạc Chi bắt chuyện bỗng tỏ ra hứng thú. Gã lờ tịt An Hạc Chi đi, hỏi với qua người cậu ta:
"Này người đẹp, em tên gì thế?"
Lộc Ngữ mỉm cười: "Tôi tên Tiểu Nhất."
Gã tóc vàng ngờ vực: "Tiểu Nhất? Cô không lừa tôi đấy chứ?"
Lộc Ngữ vẫn tỉnh bơ bịa chuyện như thật: "Sao có thể chứ? Nhà tôi trọng nam khinh nữ, cha mẹ cho rằng con gái có cái tên hèn mọn sẽ dễ nuôi. Tôi lại là con cả nên mới có cái tên như vậy."
Nghe xong, vẻ nghi ngờ trên mặt gã tóc vàng cũng phai đi. Gã tiếp tục hỏi: "Vậy sao em lại ở [Khu Thất Lạc]? Nơi này nguy hiểm lắm đấy."
Lộc Ngữ: "Không phải tôi đã nói rồi sao? Nhà tôi trọng nam khinh nữ. Cha mẹ không muốn em trai tôi mạo hiểm nên đã ép tôi ra ngoài. Dù sao thì..."
Lộc Ngữ hơi nghiêng đầu, nhìn gã tóc vàng rồi mỉm cười: "Nơi này là một vốn bốn lời mà."
Gã tóc vàng ngẩn người vì nụ cười đó. Vẻ thèm thuồng trong mắt càng thêm đậm đặc, gã gật đầu đồng tình: "Nói cũng đúng. Nơi này tuy nguy hiểm, nhưng nếu thật sự vượt qua được những phó bản mất kiểm soát đó, phần thưởng cũng rất hậu hĩnh."
Nghe vậy, nụ cười trên môi Lộc Ngữ càng tươi hơn.
[Không tồi, lấy được thông tin thật dễ như trở bàn tay. ]
Câu "một vốn bốn lời" ban nãy vốn chỉ là để thăm dò, bây giờ lại được chính miệng gã tóc vàng xác nhận suy đoán của cô. [Khu Thất Lạc] là nơi nguy hiểm và cơ hội cùng tồn tại. Nơi đây có rất nhiều quái vật, có những phó bản mất kiểm soát, và phần thưởng khi vượt qua chúng sẽ lớn hơn rất nhiều.
Gã tóc vàng liếc nhìn An Hạc Chi đang ngồi giữa, trong mắt lộ vẻ phiền chán.
[Tên này thật không có mắt nhìn, lại dám ngồi ngay giữa mình và cô nàng xinh đẹp kia. Đúng là ngứa mắt. ]
"Này! Có mắt nhìn chút nào không hả!"
An Hạc Chi quay đầu nhìn gã: "Hả? Anh đang nói tôi sao?"
Gã tóc vàng: "Chứ còn ai nữa? Mau đứng dậy, đổi chỗ!"
An Hạc Chi có chút do dự: "Chuyện này..."
Thấy vậy, gã tóc vàng chế nhạo: "Sao? Cô ta là người tình của cậu à? Không nỡ để tôi ngồi cạnh đến thế à?"
Một vệt đỏ ửng lập tức hiện lên trên mặt An Hạc Chi: "Không không không! Anh hiểu lầm rồi! Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi!"
Gã tóc vàng: "Ối dồi, đã vậy thì còn không mau nhường chỗ cho ông đây! Tao nói cho mày biết, bạn mày mà cặp với tao, sau này chỉ có ăn sung mặc sướng!"