Gã tóc vàng vừa định phàn nàn với đại ca thì cảm thấy eo mình bị siết chặt, sau đó cả người cũng bị kéo văng ra khỏi xe! Trong cơn hoảng loạn, gã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Lộc Ngữ và sợi tóc đen như dây thừng trong tay cô.
[Đồ điên!]
Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu gã.
[Mái tóc của nữ quỷ vô danh (D): Vô cùng bền chắc, không dễ đứt, co dãn tùy ý, có thể tự động quấn lấy mục tiêu theo ý niệm của người sử dụng. ]
Hai người lần lượt rơi khỏi xe. Thấy gã tóc vàng cũng bị kéo xuống, gã áo hoa chỉ nhanh chóng dùng năng lực đóng sập cửa xe lại, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng.
An Hạc Chi ngồi ở hàng ghế sau thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang tìm kiếm hai người vừa rơi xuống.
"Có hai người đó câu giờ, chúng ta chắc có thể thuận lợi đến [Khu An Toàn]." Gã áo hoa thở phào một hơi.
Giây tiếp theo, sắc mặt gã biến đổi, nhanh chóng dùng năng lực đóng sập cánh cửa xe vừa hé mở!
"Cậu làm gì thế! Cậu không muốn sống nhưng tôi thì muốn! Tùy tiện mở cửa xe như vậy, lỡ có thứ gì lọt vào thì sao!" Vừa nãy gã cũng phải canh đúng thời cơ, nhân lúc sự chú ý của lũ quái vật không ở bên phải, mới dám mở cửa xe!
"Để tôi xuống! Tôi phải đi cứu họ!" An Hạc Chi mặt mày lo lắng, nhưng trong ánh mắt nhìn gã áo hoa lại mơ hồ xen lẫn những cảm xúc khác.
Gã áo hoa cười khẩy: "Ha, đừng giả vờ nữa! Cậu với cô gái kia cũng mới quen chưa được một ngày đúng không? Vội vàng xuống đó nộp mạng à? Hay cậu nghĩ giả vờ như vậy có thể khiến lương tâm mình thanh thản hơn?"
"Đừng có nhảm nhí!" An Hạc Chi ngước mắt nhìn gã, đôi mắt tím đầy vẻ lạnh lùng.
"Sinh mạng con người rất quý giá."
"Mạng nào cũng vậy."
"Anh." Cậu nói: "Chẳng lẽ không biết sao?"...
Một giây trước khi cơ thể sắp đập xuống đất, Lộc Ngữ nhanh chóng thu sợi tóc lại, kéo gã tóc vàng đến làm đệm lưng, nhưng vẫn không tránh khỏi va đập ở vài chỗ.
"Xì... đau thật đấy." Cô cúi người đứng dậy, phủi bụi trên người.
Gã tóc vàng cũng đau đớn đứng dậy từ dưới đất, ánh mắt oán độc nhìn Lộc Ngữ:
"Đồ tiện nhân! Tao đã biết mà, loại người như mày thì đáng bị... A!"
Lời còn chưa nói hết, Lộc Ngữ đã đấm thẳng vào mặt gã.
Gã ngã lăn ra đất, ôm mặt, vẻ mặt không thể tin nổi: "Mày, mày còn dám đánh tao!"
Lộc Ngữ cụp mắt nhìn gã, ánh mắt khinh miệt đó gần như thiêu rụi lý trí của gã!
"Anh đừng vội chửi, có lẽ nên nhìn xung quanh xem sao?"
Gã tóc vàng ngẩn ra, nỗi sợ hãi dần hiện lên trong đáy mắt. Xung quanh hai người đã tụ tập rất nhiều bóng đen, tất cả đều nhắm vào họ.
Gã tóc vàng lắp bắp: "Tao, tao... Hừ, mày cũng ở đây, mày cũng sẽ chết thôi!"
Lộc Ngữ liếc gã một cái rồi nở nụ cười rạng rỡ: "Không, người chết ở đây chỉ có mình anh thôi."
Giây tiếp theo, một bóng đen dẫn đầu lao về phía hai người!
Vẻ chế nhạo trong mắt gã tóc vàng còn chưa kịp tan đi đã bị sự kinh hoàng thay thế! Bởi vì bóng đen đó đã lướt thẳng qua Lộc Ngữ, lao thẳng về phía gã!
"Tại sao? Tại sao! Dựa vào cái gì!"
"Đừng qua đây, đừng mà, a a a a a!"