Chương 4: Hành Lang Vô Tận

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:56

"Ừm... trên đầu tôi dính gì sao?" Thấy cô gái đối diện cứ nhìn chằm chằm lên đầu mình, Đường Xúc không nhịn được bèn hỏi. Lộc Ngữ vội xua tay, cười gượng gạo: "Không có gì. Chỉ là tôi thấy đầu anh tròn quá, trông rất... ừm, thuận mắt?" Đường Xúc: "... Hả?" Không đợi Đường Xúc hỏi thêm, Lộc Ngữ đã chủ động lên tiếng: "Tôi tên Lộc Ngữ, còn anh?" Vừa nghe thấy cái tên này, khóe miệng Đường Xúc liền giật giật: "Tôi tên Đường Xúc." Lộc Ngữ nghe xong thì cười toe toét: "Chào anh Đường Xúc, rất vui được làm quen!" Đường Xúc: "Tôi cũng rất vui... Khoan đã!" Anh ta vội lắc đầu. Khoan, chẳng phải mình đang ở trong phó bản sao? Chẳng phải tình thế đang nguy hiểm tứ phía sao? Con nữ quỷ kia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, tại sao mình lại thản nhiên bắt chuyện với người ta thế này? "À mà anh có biết bây giờ là tình hình gì không? Sao không thấy những người khác ra ngoài nhỉ?" Lộc Ngữ bâng quơ hỏi. Đầu óc Đường Xúc lúc này vẫn đang quay cuồng, nghe thấy câu hỏi thì vô thức đáp: "Không rõ nữa, phó bản yêu cầu tìm ra cánh cửa để thoát khỏi đây. Hơn nữa, chắc cô cũng nghe thấy tiếng hét vừa rồi?" Anh ta nuốt nước bọt, có chút sợ hãi nói tiếp: "Vừa rồi... hình như có người ra khỏi cửa, sau đó bị quái vật giết rồi. Cho nên ngoài hai chúng ta ra, chắc là vẫn còn ba người nữa." Lộc Ngữ gật đầu. Thì ra trò chơi này có tổng cộng sáu người tham gia. Với lại... mục tiêu qua màn là tìm ra cánh cửa để thoát ra ngoài. Chẳng hiểu sao bảng điều khiển của cô lại không thể mở được phần yêu cầu nhiệm vụ của phó bản này, cứ như bị lỗi vậy. Cô hỏi hệ thống thì nó cũng chỉ ậm ừ cho qua rồi bảo sẽ sửa. Nhưng ít nhất cho đến bây giờ, cô vẫn chưa thể mở được thông tin của phó bản. Game rác rưởi. Nghĩ vậy, cô liếc sang Đường Xúc đang có chút ngơ ngác ở phía đối diện, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh. May mà ở đây có một người trông không được lanh lợi cho lắm. "À đúng rồi." Lộc Ngữ hỏi: "Anh cũng là người mới phải không?" Đường Xúc gãi đầu, vội đáp: "Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy! Trước đây tôi hay nghe người khác nhắc đến game Thự Quang, chỉ không ngờ mình lại thật sự trở thành người chơi." Ánh mắt Lộc Ngữ lóe lên. Người khác? Xung quanh anh ta thường có người nhắc đến game Thự Quang? Vậy điều này có nghĩa là, trò chơi này có lẽ không phải loại bí mật. Thậm chí nếu nghĩ táo bạo hơn một chút, có khi nó còn rất phổ biến? Cô nhìn thanh niên đối diện, mấp máy môi, vừa định nói gì đó thì bên cạnh lại có tiếng mở cửa vang lên. Ngay sau đó, cô cảm thấy một luồng gió lướt qua trước mặt. Chỉ trong chớp mắt, chàng trai vốn đang đứng đó đã vụt đến trước mặt một cô gái khác. Đó là cô gái vừa mới mở cửa. Cô gái kia thấy chàng trai sáp lại gần mình, đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét nhưng trên mặt lại nặn ra một nụ cười gượng gạo: "A, anh Đường Xúc cũng trở thành người chơi rồi à?" Nghe thấy lời của cô gái, mắt Đường Xúc sáng rực lên. Một câu nói đơn giản như vậy lại khiến anh ta trông như vừa nghe thánh chỉ, cả người vui như hoa nở! "Đúng vậy, đúng vậy! Đinh Khả, em yên tâm! Anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt!" Lộc Ngữ kinh ngạc! Lộc Ngữ được mở mang tầm mắt! Đây... chính là "liếm cẩu"(*) trong truyền thuyết sao? (*) "Liếm cẩu" là từ lóng (tương đương với "simp") dùng để chỉ những người theo đuổi ai đó một cách mù quáng, bất chấp lòng tự trọng để lấy lòng đối phương dù không được đáp lại tình cảm hay bị đối xử tệ bạc. Cô nhìn nụ cười dần trở nên qua quýt trên mặt cô gái kia, trong khi Đường Xúc bên cạnh lại ngây ra, dường như không hề nhận ra, hoặc phải nói là... anh ta không hề để tâm.