Chương 34: Khu An Toàn

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:52

"Này! Này! Chi Chi?" "Hả, hả?" An Hạc Chi hoàn hồn. Không biết có phải Lộc Ngữ hoa mắt không, chứ cô cảm thấy trông cậu có vẻ hơi bối rối. Vừa xử lý xong gã tóc vàng, Lộc Ngữ đang vui vẻ, cô cười nói: "Cậu ngẩn ra đó làm gì? Cứ ôm tôi mãi thế không mỏi à? Thả tôi xuống được rồi." An Hạc Chi: "À... không, thật ra tôi thấy cô nhẹ lắm." Nhẹ bẫng, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào. Miệng nói vậy nhưng An Hạc Chi vẫn nghe lời Lộc Ngữ, nhẹ nhàng đặt cô xuống đất. Lộc Ngữ cười vỗ vai cậu: "Khéo miệng ghê, cứ phát huy nhé." Rồi cô nhìn vào trong xe. An Hạc Chi lúc này mới sực tỉnh, hơi căng thẳng nói: "Trong xe..." "Chưa chết hết đâu nhỉ?" "Hả?" An Hạc Chi sững sờ, buột miệng đáp: "Chưa, còn một người nữa." Cùng lúc đó, Lộc Ngữ cũng nhìn thấy Cương Tử đang sợ đến ngây người trong xe, còn ghế phụ thì đẫm máu tươi. Lộc Ngữ gật đầu, sau đó mở cửa sau xe, vẫy tay với An Hạc Chi. "Đi thôi, lên xe. Chúng ta đến [Khu An Toàn]." Cô hoàn toàn không có ý định hỏi gã áo hoa đã đi đâu. Ánh mắt An Hạc Chi khẽ động rồi cậu cũng theo Lộc Ngữ lên xe. Cậu nhìn cô ra lệnh cho Cương Tử lái tới [Khu An Toàn], sau đó tựa lưng vào ghế, ngắm cảnh vật vụt qua ngoài cửa sổ. Lúc này sương mù dày đặc đã dần tan, để lộ ra những bức tường đổ nát bị che khuất. Cát vàng bay mù mịt suốt chặng đường, bầu trời vàng vọt, xa xa là những con quái vật vô danh lượn lờ. Bánh xe lăn qua đống đổ nát hoang tàn, thẳng tiến đến [Khu An Toàn]. Lộc Ngữ: "Mà này, [Khu An Toàn] sẽ không trông như thế này luôn chứ?" Cương Tử biết cô đang hỏi mình. Dù không hiểu tại sao cô lại hỏi vậy, nhưng nỗi sợ hãi vẫn thôi thúc gã phải trả lời: "Không, không đâu. [Khu An Toàn] khác với [Khu Thất Lạc], đó là khu vực dưới quyền quản lý của trò chơi, rất phồn hoa, không giống ở đây chút nào." Lộc Ngữ: "Vậy à? Thế sao các người còn phải ra ngoài?" Cương Tử mếu máo: "Tôi, tôi cũng không muốn đâu. Tôi bị bọn họ ép ra ngoài, nói là người lái xe trước đó chết rồi, bắt tôi thay thế. Tôi không tự nguyện mà!" Lộc Ngữ: "Được rồi. Giờ thì, kể hết những gì anh biết ra đi." Cương Tử ngơ ngác: "Hả? Kể, kể gì cơ?" Lộc Ngữ nhìn gã, đôi mắt hơi cong lên: "Về trò chơi này..." "Tất cả."... "Đây chính là... [Khu An Toàn]." Lộc Ngữ và An Hạc Chi đứng tại chỗ, ngước nhìn tấm chắn màu xanh nhạt cao đến không thấy đỉnh. Phía sau tấm chắn vẫn là một đống đổ nát, nhưng Lộc Ngữ đoán đây chỉ là thuật che mắt. Lộc Ngữ: "Wow." An Hạc Chi: "Oa." Lộc Ngữ còn chưa kịp hỏi làm sao để vào, An Hạc Chi bên cạnh đã quay đầu nhìn Cương Tử đầy hứng khởi, trong mắt là sự phấn khích không hề che giấu. "Bên trong có phải còn rất nhiều người không?" Thấy ánh mắt của An Hạc Chi, cơ thể Cương Tử bắt đầu run lên không tự chủ. Cảnh tượng trong xe ban nãy đến giờ vẫn còn hiện rõ mồn một. Gã mở miệng, muốn trả lời câu hỏi của An Hạc Chi, nhưng lại phát hiện cổ họng mình như bị thứ gì đó bóp nghẹt, không sao phát ra tiếng.