Chương 10: Hành Lang Vô Tận

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

undefined 14-02-2026 22:59:55

Nhưng cảnh tượng ngay sau đó đã khiến cô phải mở to mắt. Đường Xúc lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong người, cắm vào ổ rồi vặn một cái. Cánh cửa đang khóa cứ thế được mở ra. Và Lộc Ngữ đã nhìn rất rõ nụ cười thoáng qua của Đường Xúc ngay trước khi anh ta bước vào. Cô khẽ nhíu mày, sờ vào túi. Quả nhiên, trống rỗng. Bất chợt, cô nhớ ra lúc nãy Đường Xúc đã đẩy mình vài cái. [Lẽ nào là lúc đó?] Lông mày cô nhíu chặt, đôi mắt hoa đào tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa mở. [Hay lắm, diễn cũng giống thật đấy!] Nghĩ rồi, cô xoay người đi vào phòng của Đinh Khả. Hứa Vi ở bên kia chứng kiến toàn bộ, ánh mắt khẽ động nhưng cũng không nói gì. Cô ấy chỉ muốn nhanh chóng vượt qua phó bản cấp thấp này để đi làm chuyện của mình. Hơn nữa không hiểu sao, ở đây cô ấy luôn có cảm giác bị theo dõi, vô cùng khó chịu. Nghĩ đến đây, cô ấy quay người về phòng. Thấy Triệu Phương đang chào mình, ánh mắt cô ấy hơi trầm xuống. ... Lộc Ngữ đi vào phòng của Đinh Khả. Bố cục trong phòng cũng tương tự như phòng của cô, điểm khác biệt duy nhất là bức tường trống hoác kia. Bức tranh vốn treo ở đó đã không cánh mà bay. Lộc Ngữ đứng trước bức tường, chìm vào suy tư. Bức tranh không thể tự dưng biến mất, vậy chắc chắn có ai đó đã lấy nó đi. Người ra vào căn phòng này ngoài Đinh Khả ra thì chỉ còn lại con nữ quỷ kia. Vậy thì vấn đề nằm ở đây. Tại sao con nữ quỷ lại lấy đi bức tranh này? Nghĩ mãi, cô vẫn không tìm ra nguyên do. Manh mối thực sự quá ít. Cô quay đầu nhìn cánh cửa sắt đã được mình đóng lại từ lúc vào phòng. Bên ngoài tĩnh lặng, không một chút động tĩnh. Cô đi đến trước cửa, ghé mắt vào mắt mèo. Điều kỳ lạ là cô không nhìn thấy gì cả, chỉ một màu đen kịt. "Lạ thật..." Giây tiếp theo, một con mắt đầy tơ máu đột ngột xuất hiện ngay trước mắt cô! "Chết tiệt!" Lộc Ngữ giật mình, theo phản xạ lùi lại vài bước để tránh xa mắt mèo. Lúc này, nữ quỷ ngoài cửa dường như đã phát hiện ra cô, nó bắt đầu đập cửa rầm rầm! "Tao thấy mày rồi! Tao thấy mày rồi!" "Mở cửa! Mở cửa!" Nhìn cánh cửa sắt quen thuộc đang rung lên bần bật, Lộc Ngữ giật giật khóe miệng, có chút cạn lời: "Chỉ có kẻ ngốc mới mở cửa cho mày." "Mở cửa! Mở cửa!" "Cứu tôi! Cứu tôi với!" "Đi ra! Đi ra!" Những lời nói lộn xộn khiến người ta không thể hiểu nổi nó đang gào thét điều gì. Bỗng nhiên, âm thanh ngoài cửa đột ngột biến mất, thay vào đó là một tràng thì thầm mơ hồ. Lộc Ngữ liếc nhìn bức tường trống không, nghĩ đến bức tranh bị nữ quỷ lấy đi. Cô suy nghĩ một lát rồi quyết định đi đến áp tai vào cửa sắt. Nữ quỷ lấy tranh đi chắc chắn là có mục đích. Điều đó cho thấy nó có ý thức, có suy nghĩ riêng. Vì vậy, những lời nói lộn xộn kia biết đâu lại chính là manh mối. Vì khoảng cách đủ gần, Lộc Ngữ đã nghe được lời lẩm bẩm của nó. "Làm sao đây... làm sao đây... ?" "Cứu tôi... cứu tôi..." "Bọn họ, còn có bọn họ nữa! Bọn họ đang... nhìn tôi..." "A... Bọn họ là ai? A... đang nhìn tôi!" Lộc Ngữ nhíu mày, lắng nghe những lời trước sau không ăn nhập này.