Khi dừng lại nghỉ ngơi, Văn Tiêu Tiêu ôm bình nước đi tìm Tống Ngôn Thâm. Anh ta đang nói chuyện cùng Tô Gia, hai người đứng rất gần nhau.
Hạ Chi Tình đứng bên cạnh Tống Ngôn Thâm, nhìn Tô Gia đầy cảnh giác.
Tấm tắc, đúng là chốn tu la.
Phương Lỗi thấy Văn Tiêu Tiêu, chủ động gọi: "Tiêu Tiêu!"
"Em đem nước tới cho mọi người." Văn Tiêu Tiêu đưa bình nước cho Phương Lỗi.
"Nóng? Mọi người nấu nước kiểu gì vậy?"
Phương Lỗi vô cùng ngạc nhiên.
"Không phải nấu, là dị năng của em."
Văn Tiêu Tiêu nói nhỏ, trước khi đi lại bổ sung: "Nếu anh muốn nấu mì thì có thể tới tìm em."
Phương Lỗi cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay khi cầm bình nước. Khi nghe có thể nấu mì, anh ta lộ ra vẻ mặt khó tả.
Trong mùa thu lạnh giá này, dị năng hệ giả hệ hỏa và dị năng giả hệ thủy thật hạnh phúc.
Văn Tiêu Tiêu không biết, ngoại trừ cô, các dị năng giả hệ thủy khác còn chưa phát hiện ra sức mạnh thực sự của dị năng hệ thủy, vẫn vì vấn đề nước ấm mà buồn rầu.
Khi Tống Ngôn Thâm và Hạ Chi Tình quay lại xe, phát hiện ra bình nước trên ghế. Hạ Chi Tình cầm lên và reo lên: "Là nóng!"
"Tiêu Tiêu mang tới à?"
Tống Ngôn Thâm cũng cầm lấy một bình nước, nhiệt độ của nước làm toàn thân anh cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Ừ, Tiêu Tiêu còn nói có thể tìm em ấy nấu mì." Giọng Phương Lỗi tràn đầy hâm mộ. [Tại sao anh ta lại có dị năng hệ lực lượng chứ?] Phương Lỗi nghĩ thầm.
"Chắc bọn họ đã ăn rồi."
Hạ Chi Tình lẩm bẩm, vẽ mặt không hài lòng.
Văn Tiêu Tiêu mang nước cho Tô Gia và những người khác, sau đó đi ra ngoài dạo một vòng rồi mới quay lại xe, thời tiết cũng không lạnh như cô nghĩ.
"Sao vậy, bọn họ có hâm mộ em không?"
Tần Lẫm đưa tay xoa tóc Văn Tiêu Tiêu. Nó vốn đã hơi rối, bị anh xoa càng thêm bù xù.
"Em muốn cắt tóc hay không?" Tần Lẫm hỏi.
Bây giờ trong đội, ngoại trừ Văn Tiêu Tiêu vẫn còn giữ mái tóc xoăn, tóc của những cô gái khác đều buộc cao hoặc cắt ngắn.
Hầu hết mọi người chọn cắt tóc ngắn vì tóc không được gội trong thời gian dài thì thà không có còn hơn.
"Không, đừng động vào tóc em."
Văn Tiêu Tiêu có thể gội đầu bất cứ lúc nào cô muốn, cũng không cần chậu rửa, trực tiếp dùng dị năng bao quanh đầu là được, vậy nên mái tóc xoăn nâu của cô được chăm sóc rất tốt.
"Ồ, em để tóc dài khá đáng yêu."
Có vẻ Tần Lẫm đã từ bỏ việc bắt cô cắt tóc, anh nhìn cô một lát rồi quay đi.
Mặt trời sắp lặn, gió lạnh gào thét, đường núi rất khó đi. Thỉnh thoảng mọi người phải xuống xe để dọn các chướng ngại vật. Cuối cùng, vào ngày thứ bảy sau khi rời khỏi thành phố Hạ, đoàn xe đã tiến vào đường quốc lộ dẫn đến thành phố Nhạc.
"Mọi người có phát hiện tang thi trên đường càng ngày càng ít hay không?"
Trương Tuyết Hàng hỏi.
"Chúng nó cũng sợ lạnh sao? Chúng có thể cảm nhận được nhiệt độ không?"
Văn Tiêu Tiêu mặc áo lông vũ, tay ôm bình nước nóng, nằm dài ở ghế sau, cảm thấy rất thoải mái.
"Có lẽ thời tiết lạnh đã làm giảm hoạt động của chúng, đây là tin tốt."
Ít nhất căn cứ vừa mới thành lập sẽ không phải chịu sự tấn công nghiêm trọng của tang thi triều.
Tần Lẫm vẫn im lặng. Anh tự hỏi: [Vì sao nhiệt độ lại giảm nghiêm trọng như vậy, thời gian có chút không đúng. ]
Trương Kỳ ra lệnh cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, còn vài tiếng nữa là có thể tiến vào thành phố Nhạc.
Ngoại trừ hai dị năng giả hệ hỏa trong đội, những người khác đều không xuống xe. Đoàn xe được xếp hàng theo thứ tự, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Văn Tiêu Tiêu nhìn Tần Lẫm.
"Đói bụng?"
"Không phải."
"Em muốn đi vệ sinh."
Tần Lẫm: "..."
Tần Lẫm dẫn Văn Tiêu Tiêu đến ven đường đầy cỏ dại, nhìn thấy rất nhiều người có cùng mục đích.
"Ở đâu?"
"Nơi nào cũng được." Tần Lẫm chỉ tay về phía trước và ra hiệu.
Văn Tiêu Tiêu nhỏ giọng nói: "Em không phải anh."
"Vậy làm sao bây giờ hay anh lấy túi ni lông trùm lên đầu cho em nhé?"
Trên thực tế, việc đi vệ sinh bên ngoài sau tận thế là rất bình thường, hầu hết mọi người đều đã thích nghi nhưng Văn Tiêu Tiêu rõ ràng không nằm trong số đông này.
"Anh đợi em ở đây."
Văn Tiêu Tiêu đáng thương ngước nhìn, nhất định phải chờ anh trả lời.
"Đi đi!"
Tần Lẫm sờ đầu cô, đẩy cô đi.
Văn Tiêu Tiêu đi về phía trong, cho đến khi không nhìn thấy ai nữa mới bắt đầu đi vệ sinh.
"A... đừng... cầu xin các ngươi, buông tha tôi... Cứu... ô..."
"Đừng nói nhảm nữa, không phải mày muốn ăn sao? Hầu hạ bọn tao thật tốt, gói mì ăn liền này sẽ là của mày."
"Ô ô..."
Văn Tiêu Tiêu vừa đứng lên thì nghe thấy âm thanh kỳ quái trong bụi cỏ cách đó không xa. Suy cho cùng, cô đã hai mươi tuổi, dù chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, đương nhiên biết đó là tiếng gì.
Vấn đề là, dã chiến quá kích thích!
Một cơn gió lạnh thổi qua, Văn Tiêu Tiêu vội vàng chạy đi, trời lạnh quá.
Tần Lẫm hút xong một điếu thuốc, đứng hứng gió lạnh nửa ngày. Anh vẫn chưa thấy Văn Tiêu Tiêu quay lại, đang chuẩn đi tìm cô thì nhìn thấy Văn Tiêu Tiêu mặc chiếc áo khoác màu xanh chạy về phía anh, suýt thì va vào vòng tay anh.
Tần Lẫm đưa tay đỡ lấy cô nhóc: "Sao lại chạy?"
"Thấy đồ vật kỳ quái."
Văn Tiêu Tiêu lắc đầu, đẩy Tần Lẫm trở về.
Chỗ đoàn xe, có tiếng khóc thảm thiết của trẻ con và phụ nữ vọng đến.
"Giọng này rất quen!"
"Ha ha!" Tần Lẫm cười lạnh.
Khi đến gần cô mới biết, Lý Phượng Chi và Tô Vũ đang có xung đột với ai đó, Tô Vũ đang ngồi dưới đất gào thét.
Người đang túm lấy cậu bé là một gã đàn ông cao to gần mét chín.
"Làm đổ đồ ăn của ông rồi muốn đi hả? Sao có thể dễ dàng như vậy được?"
Văn Tiêu Tiêu nhận ra người đàn ông này, là một trong hai dị năng giả hệ hỏa trong đội kia.
"Thưa anh, chúng ta hãy nói chuyện tử tế. Trẻ con không hiểu chuyện, chúng tôi sẽ bồi thường đồ ăn cho anh "
Cha Tô vội vàng tiến lên xin lỗi, thái độ rất khiêm nhường.
Nhưng gã đàn ông kia chẳng nói lý lẻ gì, ngược lại lớn tiếng mắng: "Phi, hôm nay ông đây phải lấy mạng của thằng nhãi này để đền."
"Oa, mẹ ơi cứu con!"
Bỗng nhiên một lưỡi dao gió bay tới, đánh vào cổ tay của gã đàn ông khiến cho hắn phải buông Tô Vũ ra ngay lập tức.
"Anh này, xin anh nói chuyện cho đàng hoàng."
Vẻ mặt Tống Ngôn Thâm lạnh lùng, khí thế không thua kém gã đàn ông kia.
"Xì, các ngươi cậy người đông thế mạnh đúng không?"
Gã đàn ông hung hãn thấy người bên phía Tô Vũ đông hơn, lại còn có dị năng giả, thái độ cũng không còn hung hăng như trước.
"Anh muốn gì, tôi bồi thường cho anh!"
Tô Gia đứng trước mặt gã nam nhân hung hãn kia, mái tóc ngắn gọn gàng, dáng người mảnh mai yếu ớt, thu hút ánh mắt lo lắng của mọi người.
"Được, hai mươi túi mì ăn liền, thiếu một túi cũng không được."
Tô Gia nhíu mày, không gian của cô ấy không thích hợp để gửi đồ ăn bởi vì thời gian trong không gian trôi rất nhanh, đồ ăn thông thường sẽ hết hạn rất nhanh.
Nhưng cô ấy vừa nhìn thấy rất nhiều rau dưa và trái cây hiện tại đã chín.
Tô Gia còn đang suy nghĩ thì nghe thấy Tống Ngôn Thâm nói: "Chi Tình, đưa cho hắn!"
"Ngôn Thâm."
Hạ Chi Tình không vui, tại sao họ phải trả giá cho thằng nhóc ranh nhà họ Tô chứ.
"Chúng ta là một đội!" Tống Ngôn Thâm lạnh lùng nói.
Cuối cùng, Hạ Chi Tình vẫn miễn cưỡng đưa đồ ăn cho gã hung hãn kia, lúc đưa đồ còn bị đối phương nắm tay sàm sỡ.
Hạ Chi Tình hất tay hắn ra.