Dưới bầu trời đêm, những tia chớp cuồn cuộn xé toạc bầu trời. Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một áp lực có thể hủy diệt trái đất.
Lúc này, Văn Tiêu Tiêu đang cõng bình xịt thuốc vào hang chuột, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua, cảm thán nói: "Không biết vị đạo hữu phương nào đang độ kiếp ở đây?"
"Cẩn thận một chút, loại lôi điện này dễ đánh chết người lắm."
Tô Gia nhắc nhở một câu, sau đó hai người im lặng nhanh tay hơn.
Ngoài thành.
Đồng tử đen như mực của con tang thi mặc đồ đen lóe lên ánh sáng u ám trong bóng tối, nhưng khi đối diện với Tần Lẫm, một tia kinh ngạc thoáng hiện lên trong đầu hắn. Tang thi không có biểu cảm nên chỉ có thể suy nghĩ trong đầu.
[Tên loài người này có thể ngăn cản công kích tinh thần của mình?]
Thật ra, Tần Lẫm cũng đang cố gắng chống đỡ. Sau khi trọng sinh, dị năng của anh đã giảm xuống mức thấp nhất, dù anh nỗ lực tăng lên thì cũng không thể vượt trội hơn những người khác quá nhiều.
Mà con tang thi trước mắt anh rõ ràng đã đạt tới đỉnh của cấp hai.
Lúc này, trán Tần Lẫm toát ra mồ hôi lạnh, ngay khi đối phương phóng thích tinh thần lực, đầu anh đau như muốn nứt ra, anh chỉ có thể cắn răng để mình không mất đi ý thức.
Dị năng dần dần ngưng tụ, từ phía chân trời, từ lòng bàn tay, một tia chớp màu tím giống như trụ trời từ trên lao xuống!
Không gian bừng sáng, rực rỡ như ban ngày.
Rồi lại như sao băng xẹt qua chân trời, ngay lập tức biến mất không thấy.
Chút dị năng cuối cùng của anh cũng cạn kiệt, Tần Lẫm lảo đảo bước tới gần con tang thi cháy đen nằm sấp mặt đất, rút dao găm ra. Đột nhiên, con tang thi mặc đồ đen nhào tới đè Tần Lẫm xuống dưới thân, móng tay thon dài cứng rắn rạch mở làn da người dưới thân, máu tươi dần chuyển sang màu đen.
Tần Lẫm nghiến răng, bất chấp vết thương trên người sẽ mang đến hậu quả gì cắm, dao găm thẳng xuống, phá vỡ đầu tang thi, một viên tinh hạch lộng lẫy hiện ra.
Ngay khi Tần Lẫm và con tang thi mặc đồ đen chiến đấu, Hạ Chi Tình đã tỉnh lại, không quan tâm đến cơ thể đang lạnh cóng run rẩy, vừa lăn vừa bò đứng dậy, bỏ chạy ra ngoài.
Dù cô ta nhìn thấy con tang thi mặc đồ đen và Tần Lẫm lăn lộn bên nhau, cô ta cũng không dám tiến lên kiểm tra. Tốt nhất hai người có thể lưỡng bại câu thương, như vậy cô ta sẽ hoàn toàn không phải lo lắng.
Hạ Chi Tình không ngừng suy nghĩ, cũng không quay đầu lại nhìn!
Văn Tiêu Tiêu và Tô Gia trở lại lều trại thì đã là nửa đêm, Văn Tiêu Tiêu tắm rửa xong lại chuẩn bị nước ấm cho Tô Gia rửa mặt, còn mình thì ngồi ở cửa lều canh chừng.
Trong đội ngũ chỉ có hai cô gái, hơn nữa hiện tại Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm vẫn chưa trở về, nên phải cẩn thận một chút.
Nhìn người trên quảng trường càng lúc càng đông, sau khi Tô Gia rửa mặt xong, Văn Tiêu Tiêu đứng dậy chuẩn bị trở về. Bỗng nhiên, một bóng đen nhào về phía cô, Văn Tiêu Tiêu không kịp phản kháng, hai người liền ngã vào trong lều, ngã xuống đất.
"Cứu tôi."
Văn Tiêu Tiêu khó khăn đưa tay ra.
May mắn thay, Tô Gia đã thay quần áo xong, thấy vậy vội vàng đỡ hai người dậy, đợi Tô Gia đẩy người đang đè Văn Tiêu Tiêu ra, mới phát hiện đó là Tần Lẫm.
"Anh ấy sao vậy?"
Văn Tiêu Tiêu cũng muốn đứng dậy giúp Tô Gia dìu Tần Lẫm lên chiếc giường ván gỗ đơn sơ, khi tay chạm vào da thịt đối phương, cô cảm thấy nó nóng như đang thiêu đốt.
"Sốt!" Tim Tô Gia hẫng một nhịp.
"Sao lại thành ra thế này?" Văn Tiêu Tiêu lấy nước sạch giúp Tần Lẫm lau người, sau đó phát hiện trên cổ anh có vết thương, có vẻ rất nghiêm trọng, vẫn còn chảy máu.
"Tớ tìm chút vải, băng lại cho anh ấy." Văn Tiêu Tiêu lẩm bẩm một mình, rồi lục lọi ba lô tìm băng gạc.
Thấy cô vẫn chưa phản ứng lại, Tô Gia giữ chặt cô: "Tiêu Tiêu, cậu không thể đến gần anh ấy quá, Tần Lẫm đã bị nhiễm bệnh, là loại virus gì chúng ta còn chưa biết."
Vô luận là virus tang thi hay virus chuột biến dị, cái nào cũng không phải là tin tốt, lại nghĩ đến cha Tô, Tô Gia nắm chặt tay Văn Tiêu Tiêu hơn.
Văn Tiêu Tiêu xoay người nhìn mặt Tần Lẫm ửng hồng vì sốt cao, lại thấy vết thương trên cổ anh vẫn luôn rỉ máu, tim cô như bị thứ gì đó bóp nghẹn khó chịu. Cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu đẩy tay Tô Gia ra.
"Tớ phải cứu anh ấy, dù anh ấy có biến thành tang thi thì tớ cũng muốn đợi anh ấy tỉnh lại rồi tính."
Giọng Văn Tiêu Tiêu kiên định, bị cô cảm nhiễm, ánh mắt Tô Gia cũng trở nên phức tạp.
Nhìn Văn Tiêu Tiêu đến trước giường giúp Tần Lẫm băng bó vết thương ở cổ, ngoài vết thương ở cổ tương đối nghiêm trọng, trên người anh còn có rất nhiều vết thương khác. Dùng khăn ướt lau khô khuôn mặt lấm lem của Tần Lẫm, Văn Tiêu Tiêu mới phát hiện: [Tên ma quỷ này lớn lên cũng quá đẹp trai đi. Đôi mày kiếm anh khí, chiếc mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt gần như hoàn mỹ, dù nhắm chặt hai mắt, đôi môi nứt nẻ vẫn khó giấu được vẻ oai hùng. Thượng đế quả nhiên là con gái, chỉ thích những soái ca như vậy!]
"Gia Gia, cậu ra ngoài cửa ngồi đi, nếu anh ấy biến thành tang thi, cậu còn chạy được!"
Sau khi lau người cho Tần Lẫm xong, Văn Tiêu Tiêu ngồi xuống đất, có chút buồn bực chống tay lên má.
"Mình không ra ngoài, nếu anh ấy biến thành tang thi, tớ sẽ cắt đầu anh ấy trước." Tô Gia lạnh lùng nói.
Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu, từ khi cha Tô qua đời, Tô Gia đã thay đổi rất nhiều.
Càng kiên cường, càng giống nữ chủ được miêu tả trong truyện ở giai đoạn sau!
"Được rồi."
Văn Tiêu Tiêu nuốt nước miếng, nhìn Tần Lẫm vẫn đang sốt cao, cầu nguyện khi anh tỉnh lại sẽ không biến thành quái vật.
Chờ đến khi trời sáng hẳn, Tần Lẫm vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, Văn Tiêu Tiêu có chút sốt ruột, bắt đầu đi đi lại lại trong lều: "Có nên đi tìm tiến sĩ Nghiêm xin chút thuốc hạ sốt không nhỉ? Nhưng như vậy Tần Lẫm có thể sẽ bị nhốt lại?"
Thấy Văn Tiêu Tiêu lo lắng như vậy, Tô Gia đang muốn an ủi cô vài câu, thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.
Văn Tiêu Tiêu giật mình, khẽ nói: "Chắc chắn là Tống Ngôn Thâm bọn họ, làm sao bây giờ? Không thể để họ vào!"
Tô Gia khó hiểu: [Sao Tiêu Tiêu lại phòng bị Tống Ngôn Thâm như vậy?]
Trên thực tế, Văn Tiêu Tiêu không có nhiều tâm tư như thế, cô chỉ muốn giấu Tần Lẫm đi, không cho ai nhìn thấy mà thôi.
"Cậu đừng hoảng sợ, tớ ra ngoài đuổi họ đi."
Tô Gia nói xong liền đi ra ngoài, trước khi đi cô ấy còn đưa cho Văn Tiêu Tiêu một con dao chém tang thi của mình, Văn Tiêu Tiêu kính cẩn nhận lấy bằng hai tay.
Không biết Tô Gia đã nói gì đó ở bên ngoài, khi trở về cô ấy nói với Văn Tiêu Tiêu,"Tối hôm qua, họ đã phát hiện Tần Lẫm biến mất, không thể giấu được lâu nữa, thời gian phát tác của virus biến dị là 24 giờ, nếu tối nay Tần Lẫm vẫn chưa tỉnh, chúng ta sẽ đi tìm những người khác bàn xem làm thế nào?"
Văn Tiêu Tiêu gật đầu, Tô Gia nói không sai, nếu nói Tần Lẫm chỉ cảm sốt, chẳng phải sẽ làm chậm trễ việc điều trị sao?
Cô cảm thấy không giống sốt cũng không giống như hôn mê hoàn toàn.
Văn Tiêu Tiêu xuyên sách nên chưa từng trải qua thức tỉnh dị năng, nếu cô từng trải qua có lẽ đã phát hiện, tình huống hiện tại của Tần Lẫm rất giống với tình trạng thức tỉnh dị năng.
Còn Tô Gia, không gian của cô là bàn tay vàng của nữ chính, vốn không phải dị năng, nên cũng không thể nhắc nhở Văn Tiêu Tiêu.
Chờ mãi đến tối, lúc này đã qua hai ngày một đêm, Tô Gia nhanh chóng quyết định,"Tớ ra ngoài tìm người, cậu cẩn thận chút."
Tuy rằng Tần Lẫm có thể không bị nhiễm virus nhưng Tô Gia vẫn để lại thanh đao cho Văn Tiêu Tiêu.
Tô Gia ra ngoài, Văn Tiêu Tiêu ôm đao ngồi dưới đất, hoàn toàn không chú ý tới người phía sau đang chống tay từ từ ngồi dậy.
Một bàn tay nóng bỏng đặt lên vai Văn Tiêu Tiêu.
"A, a, a!"
Còn chưa kịp giơ đao lên nó đã bị dọa rơi xuống đất, Tô Gia vừa bước ra khỏi lều sắc mặt biến đổi, xoay người trở về.