Chương 26: Ngàn khó vạn hiểm về căn cứ

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:37

Đội ngũ mệt mỏi rã rời nên không hề nhận ra việc họ rời khỏi huyện Nghi có phần quá mức thuận lợi. Xe vừa qua quốc lộ thì buộc phải dừng lại vì phía trước có sụt lún, không biết có phải do ảnh hưởng của vụ nổ hay không. Trời hửng sáng, gió lạnh từ khe núi thổi đến rát mặt, cái lạnh thấm vào da thịt. Văn Tiêu Tiêu co ro trong chiếc áo lông vũ, nhìn mấy dị năng giả hệ thổ di chuyển những tảng đá và bùn đất sạt lở phía trước. Trong số đó có cả Tào Uy. "Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu. Cậu cứu tớ với, cầu xin cậu! Tớ không muốn ở bên ngoài nữa, cậu cho tớ trở về đi." Hạ Chi Tình đột nhiên xuất hiện, nắm chặt lấy cổ tay Văn Tiêu Tiêu, Văn Tiêu Tiêu bị cô ta kéo lảo đảo, qua ánh sáng yếu ớt, cô có thể nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, xuất hiện cả nếp nhăn và mái tóc khô xơ vì không được chăm sóc mấy ngày của đối phương. Ánh mắt Văn Tiêu Tiêu lạnh lùng. [Hạ Chi Tình, nữ phụ phản diện đã hại chết nguyên chủ, nếu mình sẽ sớm rơi vào kết cục như vậy, thì dựa vào cái gì mình phải cứu cô ta chứ?] "Hạ Chi Tình, cô bỏ đi còn mang theo vật tư của chúng tôi, không tính sổ với cô đã là hết tình hết nghĩa rồi, cô còn có mặt mũi xin quay lại?" Không biết từ lúc nào, Phương Lỗi đã xuất hiện bên cạnh hai người, anh ta dùng sức ghì chặt cổ tay Hạ Chi Tình, đối phương đau đớn nên phải buông tay đang kéo Văn Tiêu Tiêu ra. "Xin lỗi, thật sự xin lỗi!" Hạ Chi Tình khóc, nếu cô ta không cố gắng điều chỉnh tư thế để lộ ra vẻ yếu đuối đáng thương thì có lẽ Văn Tiêu Tiêu còn tin vào sự chân thành của cô ta. "Hạ Chi Tình, chúng tôi sẽ không chấp nhận cô quay về!" Giọng Văn Tiêu Tiêu lạnh lùng vang lên, đôi mắt lưu ly nhợt nhạt chứa đựng đầy những ánh sáng màu hổ phách nhỏ bé, cô như một thiên sứ lạc giữa trần gian, lời nói Văn Tiêu Tiêu thốt ra giống như một bản án đến từ địa ngục. Hạ Chi Tình không tin vào tai mình, trước đây cô ta đã cố gắng lấy lòng Văn Tiêu Tiêu chính là để hòa nhập vào đội ngũ này. [Nhưng, tại sao? Tại sao!] Tống Ngôn Thâm đã sớm chú ý đến động tĩnh bên này nhưng anh ta không tiến lên vì muốn xem Văn Tiêu Tiêu sẽ quyết định như thế nào. [Văn Tiêu Tiêu đã trưởng thành!] Tống Ngôn Thâm vui mừng nghĩ. Tiến lên vài bước, Tống Ngôn Thâm đi đến trước mặt Hạ Chi Tình, nhìn thấy người đàn ông mình từng yêu, Hạ Chi Tình lập tức muốn tiến lại gần với ánh mắt tha thiết nhưng lại bị Tống Ngôn Thâm đưa tay ngăn lại. "Đồng hành đến đây thôi, cũng coi như đến một nơi an toàn rồi, vật tư trong không gian đủ cho cô sống một thời gian dài, tự lo liệu cho tốt đi." Tống Ngôn Thâm không chút do dự xoay người rời đi. "Không... Không!" Hạ Chi Tình gào thét thảm thiết nhưng không dám tiến lên níu kéo. Văn Tiêu Tiêu đứng một bên lạnh lùng nhìn: [Đây mới là nam chính trong truyện chứ! Lạnh lùng vô tình, xử lí quyết đoán, trừ nữ chính ra thì không ai có thể bước vào nội tâm anh ta. ] Văn Tiêu Tiêu cảm thán: [Chậc, chậc... Thật là hình ảnh điển hình của một vị tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ của anh ta. ] Vừa nghĩ Văn Tiêu Tiêu vừa liếc nhìn Tô Gia, cảm giác về sự tồn tại của đối phương thật sự quá thấp, xem ra giữa nam nữ chính còn một đoạn đường tình cảm rất dài phải đi. "Tiêu Tiêu, đi thôi!" Tống Ngôn Thâm gọi Văn Tiêu Tiêu một tiếng, anh ta phát hiện gần đây Văn Tiêu Tiêu luôn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh ta, loại ánh mắt lạnh lùng, xa cách khó hiểu lại không hề có chút tình cảm nào khiến anh ta khó chịu vô cùng. Nữ phụ ác độc rời đi khiến Văn Tiêu Tiêu bớt đi một mối nguy tiềm ẩn, nhân vật pháo hôi nhỏ này cuối cùng cũng có thể tạm thời an toàn. Cô nhanh nhẹn đi theo Tống Ngôn Thâm, không hề nhìn thấy Hạ Chi Tình đang đau khổ muốn chết. Phương Lỗi đi theo sau, lẩm bẩm: "Chúng ta vất vả lắm mới thu thập được mấy thứ vật tư đó, tặng không cho cô ta thì thật hời." Sự phản bội này của Hạ Chi Tình cũng khiến mọi người trong đội ngũ tỉnh ngộ, trứng gà không nên đặt vào chung một giỏ. Sau này, những thứ như tinh hạch, tiền tệ lưu thông, vẫn nên tự mình cất giữ. Đây là những chuyện cần suy xét sau này, trước mắt, họ chỉ cần di chuyển đá vụn, thoát khỏi huyện Nghi. Trong đội ngũ có rất nhiều dị năng lực lượng và dị năng hệ thổ, chính nhờ họ mà nhiệm vụ di chuyển lần này mới có thể nhanh chóng hoàn thành, trước khi mặt trời lên cao con đường đã được dọn sạch. Đoàn người lên xe, khi nhìn thấy cổng căn cứ Nhạc, cuối cùng tâm trạng lo lắng đề phòng của mọi người cũng được giải tỏa. Sau khi trải qua kiểm tra của căn cứ, mọi người đã tiến vào căn cứ. Hàn Hiến Lễ nhìn vẻ mệt mỏi phong trần của mọi người, vui mừng đồng thời không khỏi thở dài, mấy trăm người đi nhưng bây giờ chỉ còn lại chưa đến 50 người, trong đó còn có rất nhiều dị năng giả, có thể nói là tổn thất thảm trọng. "Mọi người về nghỉ ngơi trước, buổi tối tôi sẽ mời mọi người đến nhà họ Hàn của tôi để dự tiệc cảm ơn mọi người." Hàn Hiến Lễ lịch sự an ủi mọi người, lời nói nhẹ nhàng và thân thiết khiến những dị năng giả may mắn còn sống cảm thấy dễ chịu hơn không ít, sôi nổi cười tạm biệt. Văn Tiêu Tiêu cảm thấy mệt mỏi, ước gì sớm được về nhà. Hàn Hiến Lễ còn riêng đến tạm biệt cô, dặn dò cô lát nữa nhất định phải đến nhà họ Hàn, số tinh hạch đã hứa chắc chắn sẽ không nuốt lời. Văn Tiêu Tiêu nghe thấy tinh hạch thì mới mạnh mẽ gật đầu, lộ ra một nụ cười ngọt ngào. Trên đường trở về, Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm đều lộ ra vẻ mặt dò xét. Cuối cùng, khi về đến biệt thự Tần Lẫm kéo Văn Tiêu Tiêu về phòng mình, Tô Gia theo sau ngơ ngác nhìn hai người, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu. "Anh làm gì thế, em mệt muốn chết!" Văn Tiêu Tiêu bất mãn bĩu môi. "Xem vết thương ở tay em." Tần Lẫm không nói gì mà giữ Văn Tiêu Tiêu lại, giúp cô tháo băng trên tay, kiểm tra kỹ vết thương, bôi thuốc rồi băng lại cẩn thận, cuối cùng mới giả vờ lơ đãng hỏi: "Từ khi nào em và Hàn Hiến Lễ lại trở nên thân thiết như vậy?" Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu, khóe mắt đỏ lên vì quá buồn ngủ, ngơ ngác nói: "Không có, chỉ gặp nhau vài lần thôi." Tần Lẫm nhìn Văn Tiêu Tiêu ngơ ngác, nuốt hết những lời còn lại xuống bụng. [Dù biết Hàn Hiến Lễ có ý với em ấy thì sao, mình cũng sẽ không giúp người khác tỏ tình. ] "Sao vậy?" Nhìn Tần Lẫm im lặng không nói, Văn Tiêu Tiêu đuổi theo hỏi. Đối phương khẽ cười một tiếng, phong thái càng thêm cuốn hút, nhẹ giọng nói: "Không có gì, không phải mệt rồi sao, về ngủ đi." Văn Tiêu Tiêu bị vẻ đẹp của đối phương làm choáng váng, chẳng hỏi gì nữa liền ngơ ngác bước đi, mãi đến khi về phòng tim cô vẫn còn đập thình thịch. Tô Gia thấy Văn Tiêu Tiêu trở về, cười nói: "Tình cảm của hai người thật tốt!" Văn Tiêu Tiêu: [Mình và Tần Lẫm? Chắc chắn cậu đã hiểu lầm gì đó rồi. ] Nhưng Văn Tiêu Tiêu cũng không giải thích, đây chính là nữ chính, cô ấy nghĩ vậy cũng tốt. Văn Tiêu Tiêu chợp mắt một lát, khi tỉnh dậy trong phòng chỉ còn lại một mình cô. [Hình như Tô Gia rất thích rèn luyện thân thể. ] Văn Tiêu Tiêu nghĩ như vậy. Trong truyện nói nữ chính có không gian, khi Văn Tiêu Tiêu đọc sách thì đọc lướt qua, tự nhiên bỏ qua chi tiết không gian của nữ chính Tô Gia cho phép nữ chính tiến vào. Cho nên, Tô Gia không phải ngày nào cũng mất tích đi rèn luyện mà là vào không gian làm ruộng! Xuống lầu cũng không thấy những người khác, chỉ thấy Lý Phượng Chi đang lén lút. "Ai da!" Nói là lén lút nhưng chẳng lén chút nào, Lý Phượng Chi thấy Văn Tiêu Tiêu thì giật mình. "Bà căng thẳng như vậy làm gì?" Văn Tiêu Tiêu híp mắt, tỏ vẻ uy hiếp. Động tác này Tần Lẫm làm thì lạnh lùng sắc bén, đặt trên khuôn mặt bầu bĩnh của Văn Tiêu Tiêu lại có vẻ đáng yêu quá mức. Lý Phượng Chi xấu hổ cười, ôm chặt đồ vật trong lòng: "Tôi... Tôi chẳng phải bị cô làm giật mình sao, thật là, còn trẻ mà đi đứng không tiếng động gì cả!" Lý Phượng Chi vừa nói vừa nhanh chóng lảng đi, khi Văn Tiêu Tiêu muốn nói thêm thì chỉ thấy bóng áo bà ta khuất sau góc phòng. Văn Tiêu Tiêu: "..."