Bữa tối, mọi người tùy tiện nấu vài món bình thường, không ai để ý đến hương vị ngon dở.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng dày, điều này đồng nghĩa với việc những người không có chỗ trú ẩn rất có thể sẽ chết cóng ở bên ngoài.
"Giá mà chúng ta có dị năng giả hệ hỏa thì tốt biết mấy!"
Văn Tiêu Tiêu ôm chăn, ngồi ở đầu giường khát khao.
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Gia ra mở cửa thì thấy Tô Vũ đứng bên ngoài.
Văn Tiêu Tiêu có chút tò mò: [Quan hệ của đôi chị em này có tốt không?]
"Tiểu Vũ, có chuyện gì vậy?"
"Chị ơi, em lạnh quá, chị có thể nhường chăn cho em được không?"
Từ lúc bước vào phòng, Tô Vũ vẫn luôn nhìn trộm chăn trên giường, bây giờ lại không chút do dự nói ra câu này.
"Em không có chăn sao?" Văn Tiêu Tiêu nhíu mày hỏi.
"Nhưng em lạnh quá, chị ơi, chị lấy chăn cho em đi, hai chị đắp chung một cái chăn là được rồi."
Tô Vũ bĩu môi, ra vẻ không cho là sẽ khóc lóc ăn vạ, đây đều là mẹ hắn dặn, chị là dị năng giả, căn bản không cần chăn.
"Tiểu Vũ, mỗi người chỉ có một cái chăn thôi."
Tô Gia nhíu mày nhìn Tô Vũ, lúc nhỏ người em trai này rất đáng yêu nhưng sau khi cô đi nơi khác học và gặp lại thì đối phương đã trở nên ngang ngược vô lý.
"Không được, chị, đưa cho em, đưa cho em!"
Đứa trẻ mười hai tuổi, khi gặp vấn đề vậy mà chỉ biết lăn lộn trên giường.
"Em khóc cũng vô ích thôi, chị sẽ không đưa chăn cho em đâu."
Văn Tiêu Tiêu từ trên giường bước xuống, giọng điệu hung dữ nói.
"Oa, mẹ ơi! Có người bắt nạt con!"
Tô Vũ dứt khoát nằm trên mặt đất và bắt đầu khóc.
"Làm sao vậy, Tiểu Vũ, ai bắt nạt con?"
Lý Phượng Chi nhanh chóng từ dưới lầu chạy lên, ôm chặt Tô Vũ vào lòng.
"Bà có ý gì? Không lẽ chúng tôi ăn hiếp nó sao?"
Lần đầu tiên, Văn Tiêu Tiêu muốn nổi giận. Cô thực sự không chịu nổi cái nhà ba người kỳ quái này rồi.
"Không phải, là Tiểu Vũ không hiểu chuyện, các con đều là người lớn, chắc sẽ không so đo với nó đâu nhỉ?"
Lý Phượng Chi cười xấu hổ nhưng ánh mắt lại đang nhìn Tô Gia.
"Náo nhiệt vậy?"
Tần Lẫm từ đối diện đi ra, nhìn trò hề trước mặt với vẻ mặt mỉa mai.
"Tôi không quan tâm, dù sao không được phép mang bất cứ thứ gì ra khỏi phòng chúng tôi."
Tính tình Văn Tiêu Tiêu rất bá đạo, bộ dáng bảo vệ đồ ăn này càng phù hợp với tính cách trước đây của cô.
Khi Tống Ngôn Thâm đi ra, trùng hợp nghe được câu này: "Vật tư đều do Chi Tình phụ trách đăng ký, chỗ Tiêu Tiêu không có gì cả, mọi người tập trung ở đây làm gì?"
Tống Ngôn Thâm không có ấn tượng tốt với Lý Phượng Chi và Tô Vũ, bây giờ khuôn mặt anh ta lạnh lùng và khá uy nghiêm.
"Bọn họ muốn chăn của tụi em, nói tụi em là dị năng giả, sẽ không lạnh!"
Văn Tiêu Tiêu kiễng chân cáo trạng.
Mọi người: "..."
"Tôi, tôi không nói như vậy, đều là Tiểu Vũ tự mình suy nghĩ, tôi đã sớm dặn nó không được nói bậy."
Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Lý Phượng Chi vội vàng phủ nhận.
"Hừ!"
Văn Tiêu Tiêu tức giận, khoanh tay trước ngực, nhìn giống như một người vô lý ngang ngược.
"Được rồi, dì về trước đi."
Tống Ngôn Thâm nhức đầu.
"Không, em muốn bà ta xin lỗi."
Khi Văn Tiêu Tiêu bướng bỉnh, cô sẽ không nghe ai khuyên.
"Sao em lại so đo với một đứa trẻ chứ?" Tống Ngôn Thâm ấn thái dương nói. Văn Tiêu Tiêu như vậy khiến anh có cảm giác đã trải qua mấy đời.
"Tiêu Tiêu lại đây, anh cho em xem đồ tốt."
Tần Lẫm vẫy tay với Văn Tiêu Tiêu, ánh mắt vô cùng quyến rũ.
Sự chú ý của Văn Tiêu Tiêu bị dời đi: "Cái gì?"
"Em vào rồi sẽ biết."
Thế là Văn Tiêu Tiêu bị Tần Lẫm kéo đi.
Lúc đi, vẫn còn nghe thấy giọng Lý Phượng Chi trách Tô Gia không hiểu chuyện.
"Cái gì?"
Sau khi Văn Tiêu Tiêu vào phòng, cô phát hiện Tần Lẫm đã đổi toàn bộ ga trải giường và vỏ chăn thành màu xám, căn phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ đến mức không còn một hạt bụi nào.
"Ngồi đi!"
Tần Lẫm lên tiếng, sau đó xoay người lấy đồ trong ba lô.
Văn Tiêu Tiêu suy đoán chắc là sữa bò hoặc một hộp kẹo nhưng khi nhìn thấy anh ném cho cô một túi đầy tinh hạch, cô đã từ trên giường nhảy dựng lên.
"Sao anh có nhiều như vậy?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn tinh hạch trong túi, một trong số chúng còn phát ra ánh sáng rực rỡ, xinh đẹp vô cùng.
"Không phải em thích nó sao, lúc trước anh nhặt được."
Văn Tiêu Tiêu hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui nên không phát hiện trong túi chỉ có vài cái tinh hạch có màu xanh dương, hoàn toàn phù hợp với dị năng hệ thủy của cô.
"Vậy em lấy nó nhé?"
Văn Tiêu Tiêu ôm túi, chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị Tần Lẫm kéo lại.
"Hả?"
Đôi mắt to tròn như lưu ly của Văn Tiêu Tiêu mang theo đầy vẻ nghi ngờ.
Cổ áo ngủ của cô bị kéo lệch một chút, lộ ra xương quai xanh thanh tú mịn màng. Tần Lẫm không được tự nhiên nhìn sang chỗ khác, đẩy cô ngồi xuống giường.
"Đợi lát nữa rồi ra, chẳng lẽ em muốn cãi nhau?"
"Không muốn!"
Văn Tiêu Tiêu vội vàng lắc đầu, sau đó nói thêm: "Chỉ là bọn họ quá đáng ghét!"
"Đừng để ý đến họ, có lẽ khi chúng ta rời khỏi thành phố Nhạc bọn họ sẽ không đi theo chúng ta nữa."
Trong mắt Tần Lẫm lóe lên tia sáng, nhẹ nhàng an ủi cô.
Văn Tiêu Tiêu chớp mắt, đúng là sau khi rời khỏi thành phố Nhạc, nhà họ Tô sẽ không đi theo cô nữa, nhưng mà cô sắp chết rồi.
Bởi vì cô chết nên nam nữ chính đã nảy sinh rạn nứt với nhau và chia tay. Khi họ gặp lại nhau thì mỗi người đều trở thành vua của một phương và mọi mối hận thù đều được quên đi chỉ bằng một nụ cười.
Văn Tiêu Tiêu phát điên!
Hoàn toàn không được an ủi chút nào!
Tần Lẫm thấy Văn Tiêu Tiêu thu lại nụ cười, vậy mà chẳng vui vẻ chút nào.
Anh càng không hiểu nổi tâm tư của cô nhóc này.
"Em đi nghỉ đây!"
Văn Tiêu Tiêu đứng lên, cô cần một giấc ngủ để bình tĩnh lại.
Khi cô ra ngoài, không có ai trong phòng. Điều quan trọng nhất là Tô Gia cũng không thấy đâu, chẳng lẽ đã đi hẹn hò với Tống Ngôn Thâm rồi?
Ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, bão tuyết đang tới. Máy sưởi điện trong biệt thự đang tỏa ra hơi ấm nhưng vẫn lạnh đến thấu xương.
Kiếp trước, Văn Tiêu Tiêu chưa từng phải chịu nổi khổ như vậy. Bây giờ, không hiểu sao lại xuyên vào mạt thế, hoàn cảnh sống như thế này đã đủ khiến người ta thỏa mãn.
Không biết Tô Gia trở về khi nào, Văn Tiêu Tiêu ngủ một giấc đến sáng hôm sau, tay chân lạnh băng, cô không muốn rời khỏi giường chút nào.
Cô nằm trong chăn mặc quần áo, khi xuống lầu cô thấy Phương Lỗi và những người khác đang dọn tuyết trong sân.
"Với lượng tuyết lớn như vậy, nếu không dọn thì phòng ở sẽ bị áp sụp."
Trương Tuyết Hàng thở ra một làn hơi trắng, lo lắng nhìn về phía nam căn cứ.
Hôm qua, rất nhiều người vào căn cứ còn chưa thuê được phòng ở. Một số người không đủ vật tư đang sống trong những chiếc lều tạm bợ ở phía nam. Tuyết lớn thế này, không biết sẽ có bao nhiêu người chết cóng.
Mấy ngày nay, ngày càng nhiều người chuyển đến đây ở, tuy tiền thuê khu biệt thự rất đắt nhưng với tình trạng phòng ở khan hiếm trong những ngày tuyết rơi dày thì vẫn có người thuê.
Nhà bên cạnh có rất nhiều người đến thuê chung, nhìn như một đội ngũ.
Trên bàn ăn, Văn Tiêu Tiêu nhìn rau xanh trong chén, cảm thấy có chút kỳ quái: "Rau từ đâu ra vậy?"
Những người khác cũng tò mò, nhưng cha Tô lại xoa đầu nói: "Tôi thấy trong phòng bếp nên xào."
Mọi người: "..."
Chỉ có Tống Ngôn Thâm không hề ngạc nhiên, Tô Gia cúi đầu ăn cơm, không có phản ứng gì.
"Vậy rau này có tươi không? Ai da, nếu ăn xong bị trúng độc thì sao?"
Hạ Chi Tình gắp rau xanh, giả vờ ngạc nhiên.
Văn Tiêu Tiêu vừa mới đưa rau vào miệng : "..."
"Sẽ không có độc đâu, mấy thứ rau dưa này đều là tôi trồng được trong không gian của mình."
Tô Gia cúi đầu, không nhìn Hạ Chi Tình.
Lời Tô Gia nói ra đã làm tất cả mọi người cảm thấy ngạc nhiên.
"Dị năng không gian còn có thể dùng như vậy sao? Thần kỳ quá!" Phương Lỗi kinh ngạc nói.
"Không thể nào!"
Hạ Chi Tình lớn tiếng, cô ta chưa từng gặp qua dị năng giả hệ không gian nào như vậy, cô ta nghi ngờ Tô Gia không phải là dị năng giả hệ không gian.
"Không có gì là không thể, có rất nhiều loại dị năng mà hiện tại chúng ta cũng chưa hiểu hết, đúng không?" Tống Ngôn Thâm đã sớm biết cho nên không bất ngờ chút nào.
"Gia Gia, hóa ra không gian của con có thể trồng trọt."
Biểu cảm của Lý Phượng Chi có chút hung dữ, bà ta nghĩ thầm: [Con nhỏ chết tiệt này chưa bao giờ nhắc đến chuyện này. Nếu những thứ này được lấy ra sớm hơn, một nhà bọn họ sao phải chịu đói?]
"Vừa mới trồng ra thôi ạ!"
Tô Gia thì thầm.
"Thật tuyệt, tương lai chúng ta có thể tìm thêm hạt giống và trồng bất cứ thứ gì chúng ta muốn ăn." Phương Lỗi vẫn chỉ nghĩ tới việc ăn.
Những người khác cũng không khỏi mong chờ, cuối cùng cũng cảm thấy được một tia hy vọng cho tương lai.
Văn Tiêu Tiêu không phụ trách nấu cơm hay cất giữ vật tư trong biệt thự. Những vấn đề mọi người đang thảo luận đều không liên quan đến cô nên cô là người duy nhất ngoan ngoãn ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Tần Lẫm đưa cho Văn Tiêu Tiêu một hộp sữa bò.
Ngang nhiên, không chút e dè.
Văn Tiêu Tiêu thì thầm: "Rốt cuộc anh giấu bao nhiêu đồ vậy? Còn nữa, sữa bò này sẽ không hết hạn chứ?"
"Ngoại trừ không gian của Tô Gia, các không gian khác đều có thời gian hạn chế, đương nhiên sẽ không hết hạn." Tần Lẫm ghét bỏ nhìn Văn Tiêu Tiêu đang ôm sữa bò.
Tuy nhiên, ở biệt thự mấy ngày, đối phương hình như béo lên một chút, trên mặt còn có chút phúng phính trẻ con, nhìn càng đáng yêu hơn.
"Anh tìm Hạ Chi Tình muốn, lại còn lợi dụng sắc đẹp của mình."
Suy nghĩ của Văn Tiêu Tiêu kéo dài tới mười tám vòng.
Tần Lẫm: "..."