Chương 7: Đi theo ra ngoài

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:38

Trên đường trở về, Văn Tiêu Tiêu gặp Tần Lẫm đang chuẩn bị ra ngoài, vì thế Văn Tiêu Tiêu xoay người đuổi theo anh. "Anh muốn đi đâu?" Văn Tiêu Tiêu như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau. "Đi ra ngoài." Tần Lẫm cũng không quay đầu lại nói. "Nhưng bên ngoài rất nguy hiểm, sao anh không đi cùng anh Ngôn Thâm và mọi người?" Văn Tiêu Tiêu tiếp tục đi theo, rất nhanh hai người đã xuống đến tầng một. Nhóm người kia vẫn còn ngồi ở đó. Văn Tiêu Tiêu kéo lấy tay áo Tần Lẫm mới dám tiếp tục đi ra ngoài, Tần Lẫm chú ý tới động tác của Văn Tiêu Tiêu, quay đầu liếc nhìn nhóm người kia bằng ánh mắt sắc bén. Ban đầu, tòa nhà này là một chung cư đã hoàn thiện. Sau mạt thế, nơi này được Trương Kỳ rửa sạch để làm nơi trú ẩn tạm thời. Ở cửa, có binh lính thay phiên canh gác nên họ không cảm thấy ngạc nhiên khi thấy Tần Lẫm ra ngoài. Đợi Văn Tiêu Tiêu ngồi vào ghế phụ, Tần Lẫm mới quay đầu hỏi: "Sao em không bám lấy Tống Ngôn Thâm nữa mà cứ đi theo anh vậy?" "Trước kia, em thích bám lấy anh ấy, bây giờ không thích nữa. Không được sao?" Văn Tiêu Tiêu trợn trắng, nhét cây kẹo mút vào miệng, hai má phình phình nhìn rất đáng yêu. "Chậc." Tâm tư của con gái thật là khó đoán! Tần Lẫm không hỏi thêm gì nữa mà nhấn ga lao về phía trung tâm thành phố. Chiếc xe việt dã màu đen lao qua những con phố đổ nát như một tia chớp. Âm thanh của động cơ đã thu hút lũ tang thi tập tễnh đuổi theo. Thỉnh thoảng, có những con tang thi lao tới đều bị dị năng hệ lôi của Tần Lẫm đánh tan thành từng mảnh. Ánh mắt Văn Tiêu Tiêu lộ ra vẻ hâm mộ. "Hâm mộ? Nếu em có dị năng hệ lôi thì tắm rửa thế nào?" Nhìn ánh mắt đầy khát vọng của Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm không nhịn được nhắc nhở cô. Văn Tiêu Tiêu nghe thấy rất có lý nhưng nghĩ kỹ lại, tác giả là mẹ ruột của nam chính. Dù nhân vật chính không có dị năng hệ thủy thì cũng sẽ có những người khác thức tỉnh. Biết đâu nam chính lại có song hệ dị năng. Nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi! Xe Tần Lẫm ngày càng cách xa căn cứ tạm thời, Văn Tiêu Tiêu dần cảm thấy không ổn. Cho đến khi anh đưa cô đến một nơi có tường cao màu xám trắng bao quanh, linh cảm của cô càng ngày càng mạnh mẽ. "Em chờ anh trong xe, anh sẽ quay lại ngay." Nói xong, Tần Lẫm bước xuống xe, tay cầm súng, nhanh chóng nhảy vào sân rồi biến mất. Văn Tiêu Tiêu sợ đến ngây người, đây là đâu vậy? Bốn phía im ắng, Văn Tiêu Tiêu cuộn mình trên ghế, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. "Bùm!" Có vật gì đó đập vào cốp xe, làm thân xe rung lên. Còn có thể là thứ gì nữa? Văn Tiêu Tiêu nhắm mắt cũng có thể đoán được. Cô cứng đờ quay cổ, động tác còn vụng về hơn so với tang thi. Ánh mắt cô đối diện với ánh mắt của một con tang thi thối rữa đang nằm trên cửa kính. Nó liều mạng hả miệng cắn vào cửa sổ, phổi của nó bị đào rỗng, ruột và dạ dày treo lủng lẳng bên ngoài, một con mắt đã chuyển sang màu trắng, con còn lại treo lơ lửng trên khuôn mặt xanh xao. "Oẹ." Văn Tiêu Tiêu chỉ kịp dùng quần áo hứng lấy thứ vừa nôn ra, toàn bộ thức ăn cô ăn vào buổi sáng đều cống nạp hết cho con tang thi này. Tang thi cực kỳ nhạy cảm với mùi máu thịt và hơi thở của người sống, dù có xe che chắn bên ngoài, nó vẫn không ngừng va chạm, không chịu rời đi. Ôm bụng cố gắng để bình tĩnh lại, Văn Tiêu Tiêu ép buộc chính mình nhìn thẳng vào tang thi. Nhìn một lúc, bỗng "xẹt" một tiếng, con tang thi trước mắt biến thành một cái xác cháy đen, cửa ghế lái mở ra. Sau đó, Văn Tiêu Tiêu nhìn thấy Tần Lẫm ném vài thứ ở ghế sau, toàn là súng! Cùng lúc đó, một người đàn ông cũng bước lên ghế sau. Đối phương mặc áo ngụy trang, ngũ quan góc cạnh, là một người đàn ông trung niên. Văn Tiêu Tiêu: "???" [Đây là ai!] "Chào cô, tôi tên là Trương Tuyết Hàng, là quân nhân đặc chủng đã xuất ngũ." Trương Tuyết Hàng nhìn đôi mắt to tròn ướt át đầy tò mò của Văn Tiêu Tiêu, chủ động giới thiệu. "Xin chào, tôi tên là Văn Tiêu Tiêu." Não Văn Tiêu Tiêu hoạt động nhanh chóng: [Trương Tuyết Hàng? Người này không nên xuất hiện trong đội của nhân vật chính, hoàn toàn chưa nghe nói đến. ] "Sao lại có nhiều súng thế?" Văn Tiêu Tiêu cầm chiếc áo khoác bị bẩn đi đến gặp Tần Lẫm. "Đây là căn cứ quân sự trước khi mạt thế." Tần Lẫm đưa tay lau khóe mắt Văn Tiêu Tiêu: "Em lại khóc nữa à?" Ngón tay anh có vài vết chai mỏng, những nơi anh sờ qua có hơi nóng, Văn Tiêu Tiêu vỗ tay anh rồi nói: "Không, em chỉ nôn thôi." Tần Lẫm: "..." Sau khi nhìn áo khoác trong lòng Tiêu Tiêu, Tần Lẫm giúp cô vứt nó đi. "Được rồi, về anh đền cho em một cái tốt hơn." Văn Tiêu Tiêu lộ vẻ không tin: "Anh còn giấu quần áo phụ nữ sao?" Tần Lẫm lại lần nữa cạn lời, anh mỗi lần đều không nói lại được Văn Tiêu Tiêu. "Em muốn học cái đó." Trên đường trở về, Văn Tiêu Tiêu rất hứng thú với khẩu súng ở ghế sau. Tần Lẫm sợ cô lại khóc nên nói qua loa: "Khi nào về anh sẽ dạy em." Văn Tiêu Tiêu dựa vào lưng ghế, ánh mắt trong trẻo, cả người toát ra vẻ thanh khiết và dịu dàng. Trương Tuyết Hàng đột nhiên dâng lên một tia hy vọng, điều này chứng tỏ bên ngoài vẫn còn nơi an toàn. Tần Lẫm lái xe rất nhanh, nhưng khi đến đây, họ phải đi qua Thành Tây và đến ngoại ô phía Tây. Bây giờ muốn quay lại Thành Bắc phải mất rất nhiều công sức. Đám tang thi ở xa đột nhiên trở nên sống động và chạy về phía trung tâm thành phố. Dù tốc độ không nhanh nhưng phương hướng lại rất rõ ràng. "Rống!" Một tiếng gầm vang lên từ xa, chói tai đến điếc cả người. Cùng với tiếng gầm này, ngày càng nhiều tang thi từ trong phòng, trong góc tối đi ra. Sắc mặt Thần Lẫm tái nhợt, sau đó anh lặng lẽ tăng tốc độ. "Đó là cái gì vậy?" Văn Tiêu Tiêu che tai lại. Tiếng gầm vừa rồi như nổ ở bên tai, không giống tiếng động vật. "Thi rống, tang thi vương của thành phố này đã xuất hiện." Biểu cảm của Tần Lẫm nghiêm túc hơn bao giờ hết. Anh đạp ga hết cỡ. Chưa đầy 40 phút đã thấy cổng tòa nhà. "Két." Tần Lẫm đột nhiên đạp phanh. Khi trán của Văn Tiêu Tiêu sắp đập vào kính chắn gió, cô bị Tần Lẫm nắm cổ áo kéo lại . "Anh làm gì vậy?" Văn Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn anh với vẻ bất mãn. Cô còn đỡ, vì tốc độ xe quá nhanh, Trương Tuyết Hàng, một người đàn ông cao 1 mét 85 ngồi ở ghế sau, sắc mặt lúc này đã tái nhợt, dựa vào cửa xe, ngay cả ý thức cũng có chút cứng đờ. "Có vấn đề." "Bùm!" Trước khi anh nói hết câu, một thi thể từ trên lầu bị ném xuống. Miệng vết thương còn mới, máu vẫn đang chảy ra. Người đàn ông đó không bị cảm nhiễm mà bị đồng loại giết chết. Trong giây lát, cả ba người đều không nói gì. Văn Tiêu Tiêu mở to mắt, đột nhiên nhớ tới nội dung truyện gốc. Trong căn cứ nhỏ đã xảy ra náo loạn, hơn 2000 người sống sót ban đầu đã chia thành hai phe. Một phe chủ trương rời khỏi nơi này đi về phía bắc tìm nơi an toàn, trong khi phe còn lại cảm thấy có thể sử dụng thành phố Hạ làm căn cứ, sống yên ổn ở đây và chờ quốc gia cứu viện. Cuối cùng, trưởng quan Trương Kỳ cùng mấy trăm người sẵn sàng rời đi lên đường tiến về phía bắc. Tác giả không miêu tả kỹ những người ở lại, chỉ để lại một chi tiết nhỏ chính là tang thi ở thành phố Hạ bạo động. "Chúng ta vừa mới rời đi một buổi sáng, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?" Văn Tiêu Tiêu biết rõ còn hỏi. Cô cảm thấy có chút đau lòng cho những đồ vật cô để lại trong tòa nhà. Nếu sớm biết, cô đã không ra ngoài. Cô đâu biết, nếu hôm nay cô không ra ngoài, có lẽ còn nguy hiểm hơn. Cô là dị năng giả hệ thủy duy nhất, nghĩ thôi cũng biết những người kia sẽ không tha cho cô. "Chúng ta đi đâu?" "Anh Ngôn thâm và mọi người đi đâu?" Văn Tiêu Tiêu đuổi theo hỏi. "Rời khỏi đây trước đã, đi về phía bắc." Tần Lẫm nhanh chóng quyết định. Trước đó, bọn họ đã đồng ý đi về phía bắc và tìm kiếm những căn cứ an toàn dọc đường đi, cho nên dù những người khác rời đi cũng sẽ đi về phía bắc.