"Con trai, con làm sao vậy?"
Lý Phượng Chi chạy tới ôm lấy con trai nhưng đã muộn, một cánh tay của Tô Vũ đã bị con chuột lớn nhảy ra từ hang cắn phải.
Văn Tiêu Tiêu phóng ra một mũi băng nhọn, con chuột đau đớn nên buông cánh tay Tô Vũ ra, nhanh như chớp chạy mất.
Nhìn lại cánh tay Tô Vũ, một mảng thịt đã bị chuột xé rách, miệng vết thương dính chất bẩn màu đen, trông vô cùng dữ tợn.
Phương Lỗi chạy tới ôm người vào phòng, cha Tô thấy vậy cũng hoảng hốt.
"Này, chuyện này là sao?" Cũng không rảnh lo gió lùa, cha Tô đi lấy nước ấm giúp con trai rửa sạch miệng vết thương.
"Ô ô, mẹ mẹ, đau quá a!"
Mặc dù Tô Vũ phải trải qua một chặng đường khó khăn nhưng chưa từng bị thương nặng, giờ bị con chuột lớn như vậy cắn lập tức đau đớn đến muốn chết.
Tần Lẫm thì dẫn những người còn lại bịt hết các hang chuột trong sân, Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng yên tâm, những con quái vật đó thật đáng sợ.
"Chuột thật đáng sợ!"
Văn Tiêu Tiêu tự nhiên nói ra suy nghĩ trong lòng.
Tần Lẫm: "..."
[Cô nhóc này không phải nghĩ là chuột vốn dĩ đã to như vậy đấy chứ, đây là chuột biến dị mà!]
Tần Lẫm đặt những con chuột lớn bị anh đánh thành trong chín ngoài cháy ra giữa sân, quan sát cẩn thận, vừa rồi nếu không phải anh ra tay, có lẻ một con chuột cũng không bắt được.
"Chúng ta nên xử lý những xác chuột này thế nào đây?"
Văn Tiêu Tiêu đuổi theo hỏi.
"Đốt đi, có thể có virus!" Tần Lẫm rất cẩn thận khi xử lý đám xác chuột này, biểu hiện cụ thể là không cho Văn Tiêu Tiêu chạm vào.
Khói đen cuồn cuộn trong sân, xác những con chuột khổng lồ trong nháy mắt đã hóa thành tro.
Trở lại phòng khách, vết thương của Tô Vũ đã được xử lý xong, Lý Phượng Chi ngồi trên sô pha, miệng vẫn lải nhải: "Đang yên đang lành sao lại đi chặn mấy cái hang chuột đó làm gì? Đúng là rảnh rỗi, nhìn xem con trai tôi bị thương nặng thế này."
Cha Tô cúi đầu, nghe vậy lại không ý: "Những con chuột đó rất nguy hiểm, để chúng ở trong biệt thự thì sao có thể sống yên ổn?"
"Chỉ có mỗi việc của ông là quan trọng."
Lý Phượng Chi ôm con trai, trừng mắt nhìn chồng rồi đi vào phòng ngủ.
"Ba, con thấy vết thương của Tiểu Vũ nghiêm trọng lắm, để con đi tìm chút thuốc kháng viêm." Tô Gia ngồi bên cạnh cha Tô, không tham gia vào cuộc cãi vã giữa ba và mẹ kế.
Hoặc có thể nói, cô đã quen với chuyện này từ nhỏ đến lớn.
"Đây là một số thuốc còn thừa của Tiêu Tiêu, cầm lấy đi." Tần Lẫm đặt lọ Vân Nam Bạch Dược trước đây dùng cho Văn Tiêu Tiêu lên bàn trà.
"Cảm ơn!"
Tô Gia không từ chối, cũng ngạc nhiên trước sự hào phóng của đối phương, dù sao giữa cô và Tần Lẫm chỉ nói với nhau vài câu.
"Không có gì."
Tần Lẫm đưa thuốc nhưng trong lòng vẫn có dự cảm không lành, không biết đứa trẻ kia bị cắn xong có xảy ra chuyện gì không.
"Bác Tô, cháu xin lỗi vì đã để Tiểu Vũ bị thương." Trương Tuyết Hàng áy náy, lúc đó anh ở trong sân, nếu chú ý hơn một chút thì tốt rồi.
"Không liên quan đến cậu, là Tiểu Vũ thò tay vào hang chuột, bằng không đã không nghiêm trọng như vậy."
Cha Tô nghe vậy, khom lưng xuống, vội vàng xua tay. Con trai ông quá tùy hứng, luôn không nghe lời, điểm này cha Tô đã sớm nhận ra.
"..."
Những người khác đều im lặng, mặc dù Tô Vũ bình thường không hiểu chuyện, nhưng cậu vẫn là một đứa trẻ.
Giờ cậu bị thương, không ai so đo hành vi ngày xưa của cậu.
Đêm khuya, dưới lầu truyền đến một tiếng kêu chói tai, Văn Tiêu Tiêu vội vàng xỏ dép lê xuống lầu cùng Tô Gia.
Khi xuống lầu mới phát hiện, Lý Phượng Chi đang ôm Tô Vũ, mà cánh tay bị thương của cậu vậy mà mọc ra những sợi lông cứng màu xám, giống hệt con chuột kia.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Nửa đêm tôi dậy uống nước, không ngờ thấy tay Tiểu Vũ..." Để chăm sóc Tô Vũ hôm nay Lý Phượng Chi ngủ ở phòng cậu, cho nên mới kịp thời phát hiện ra sự thay đổi ở vết thương.
Tống Ngôn Thâm tiến lên, mở băng gạc ra, vị trí vết thương từ trong ra ngoài mọc đầy lông xám, sờ vào cứng ngắc. Tô Vũ thì rơi vào một trạng thái hôn mê, nơi này ồn ào như vậy, vậy mà không đánh thức được cậu.
Văn Tiêu Tiêu đứng một bên sợ ngây người: [Đây là cái gì?]
Trong truyện gốc không có tình huống này.
"Khi trời sáng, chúng ta phải tìm bác sĩ trong căn cứ để xem thử." Dặn dò xong, Tống Ngôn Thâm bảo mọi người trở về ngủ.
Dù mỗi người đã trở về phòng, nhưng Văn Tiêu Tiêu vẫn chưa buồn ngủ.
Cùng Tô Gia nghỉ ngơi trên giường mấy tiếng, trời còn chưa sáng Tô Gia đã xuống lầu. Tống Ngôn Thâm dẫn theo người nhà họ Tô và Triệu Quân đi khu trung tâm thương mại. Theo lời bác Triệu thì ở đó có một phòng khám tư rất kín đáo, không chịu sự quản lý của căn cứ nhưng tay nghề bác sĩ thì không thể bàn cãi, người ở khu ổ chuột đều thích đến đó khám bệnh.
Tình huống của Tô Vũ thật sự không nên tìm bác sĩ của căn cứ, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị khống chế.
Gần như Tống Ngôn Thâm vừa dẫn người nhà Tô Gia ra ngoài, trong căn cứ liền truyền đến tiếng thông báo. Nội dung cụ thể là nhắc nhở các hộ gia đình phòng bị chuột biến dị, loại chuột này mang theo virus biến dị có thể lây bệnh cho người, dịch chuột đã lan rộng đến một số căn cứ nhỏ xung quanh.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Thông báo được phát đi đúng lúc và có vẻ như đó cũng là một tín hiệu, rất nhiều hang chuột được phát hiện cùng lúc. Khu biệt thự phía đông đã có rất nhiều người bắt đầu diệt chuột nhưng những con chuột đó rất khó giết chết, có người thử dùng dao phay chém cổ chuột, cuối cùng trước khi nó chạy trốn thì chỉ chém đứt vài sợi lông.
Cho đến khi mặt trời lặn, Tống Ngôn Thâm và những người khác vẫn chưa trở về.
Ngược lại, Hàn Hiến Lễ đến, vẻ mặt áy náy nói muốn mời bọn họ đi bệnh viện căn cứ kiểm tra.
"Tình huống của Tô Vũ tôi cũng đã xem, cậu ấy có thể đã xảy ra biến dị, tất cả những người tiếp xúc với cậu ấy đều cần cách ly theo dõi." Có lẽ vì tình nghĩa trước đây, Hàn Hiến Lễ đã tự mình đến đón bọn họ đi cách ly.
"Đi thôi!"
Tần Lẫm không hề bối rối, thái độ cực kỳ hợp tác, điều này đã khiến Hàn Hiến Lễ cảm thấy nhẹ nhõm.
Những người còn lại cũng đều rất bình tĩnh, Văn Tiêu Tiêu thuộc phái lạc quan, sống được ngày nào hay ngày đó, Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng thì là những người có khả năng thích ứng cực cao.
Bệnh viện của căn cứ Nhạc là do căn cứ tập hợp các thiết bị y tế và bác sĩ còn sống sót và thành lập nên, ngày thường ngoài việc chữa bệnh cho người dân còn phụ trách một số nghiên cứu sinh học.
Khi Văn Tiêu Tiêu và những người khác đến, những người khác đều đã bị cách ly, ngoại trừ Lý Phượng Chi có cảm xúc tương đối kích động, những người còn lại đều rất yên tĩnh ở trong phòng cách ly.
"Trước đó, căn cứ nhận được tin, căn cứ huyện Thường gần căn cứ Nhạc nhất bị chuột biến dị tấn công, cha tôi đã bắt đầu chuẩn bị công tác phòng ngự, không ngờ vẫn chậm một bước. Các vị đều là dị năng giả, trên người không có vết thương hở, không có trở ngại, chỉ có đứa trẻ bị cắn."
Hàn Hiến Lễ lắc đầu, Tô Vũ hiện đang nằm trong phòng vô trùng. Qua lớp kính, có thể nhìn thấy miệng và mũi cậu bé cắm ống thở, ngoài ra làn da bên ngoài đều mọc đầy lông giống chuột.
Không chỉ có một mình cậu bé, bên cạnh Tô Vũ còn có vài người khác tương tự.
Các bác sĩ mặc áo blouse trắng lấy máu của mọi người, rồi đưa họ vào phòng cách ly, nếu sau 24 giờ không có dấu hiệu biến dị thì có thể rời đi.
Theo thời gian trôi qua, số người được đưa đến cách ly ngày càng nhiều, bên cạnh Tô Vũ cũng đầy người ngủ say giống cậu.
"Các người thả tôi ra, ai cho các người bắt tôi, tại sao không đi bắt những con quái vật kia?"
Giọng nói quen thuộc kéo Văn Tiêu Tiêu đang mơ màng sắp ngủ trong phòng cách ly trở về hiện thực.
Cửa phòng cách ly đối diện bị mở ra, một người phụ nữ bị đẩy vào, qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa, Văn Tiêu Tiêu thấy rõ đó là ai.
Đã nhiều ngày không gặp, Hạ Chi Tình cũng bị đưa đến, đối phương mặc một chiếc áo lông dài, bên ngoài khoác áo bông, cô ta có vẻ tốt hơn so với lần trước nhưng khuôn mặt càng thêm tiều tụy.
Hạ Chi Tình cũng thấy được Văn Tiêu Tiêu, lập tức cười lạnh một tiếng: "Ồ, sao cô cũng ở đây?"
Văn Tiêu Tiêu không để ý đến cô ta, trở về giường nhỏ trong phòng cách ly của mình, không thấy Văn Tiêu Tiêu nữa, giọng Hạ Chi Tình càng lớn hơn, ồn ào đến nỗi mấy phòng cách ly gần đó đều không yên tĩnh.
"Ầm!"
Cuối cùng có người hung hăng đá vào cửa phòng cách ly, quát: "La cái gì mà la, không để người khác nghỉ ngơi hả?"
Nhiều người bị đưa đến lúc nửa đêm nên họ cũng rất nóng tính, cuối cùng giọng Hạ Chi Tình cũng nhỏ lại, thế giới lại yên bình.