Chương 41: Sức mạnh của cá mặn

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:35

Việc xây dựng căn cứ huyện Nghi đang được tiến hành khẩn trương. Văn Tiêu Tiêu là dị năng giả hệ thủy, cô nhận được một nhiệm vụ đó chính là đến hồ chứa nước huyện Nghi để trữ nước. Vì có rất nhiều tang thi bị tiêu diệt ở huyện Nghi nên Hàn Thành đã chi trả hai mươi tinh hạch mỗi ngày để mời Văn Tiêu Tiêu. Ngoài cô ra, còn có hai người nữa, đây là ba dị năng giả hệ thủy còn sót lại trong số những người sống sót. Trong đó có một người là bạn cũ, Chu Lệ. Người còn lại là một thanh niên gầy yếu Văn Tiêu Tiêu chưa từng gặp, tên Trương Dương. Tuy không quen biết Trương Dương, nhưng Văn Tiêu Tiêu nhận ra chiếc đuôi nhỏ đi theo phía sau anh ta. [Đó chẳng phải là đứa bé lanh lợi, Tiểu Lượng sao?] "Tiểu Lượng, sao em lại ở đây?" Mỗi lần gặp mặt cậu bé đều mang đến cho cô bất ngờ, cậu bé này vừa lanh lợi vừa ngoan ngoãn. "Em đến cùng anh Trương Dương, chị Tiêu Tiêu, anh Trương Dương là người đã cho em nước." Thì ra, những chai nước Tiểu Lượng bán là do Trương Dương cho, nhưng Tiểu Lượng vẫn kiên trì trả một phần đồ ăn để trao đổi. Hôm nay Tiểu Lượng đến đây cũng là ý của Trương Dương, mỗi ngày đi theo anh ta có thể nhận được hai tinh hạch, có thể nói đây là một giao dịch rất hời. "Hừ, đây không phải trò đùa, cậu mang theo một đứa trẻ đến đây làm gì?" Chu Lệ chống nạnh, mặt mày cau có, mắt liếc xéo, vẻ mặt chua chát. "Tôi mang Tiểu Lượng đến, không liên quan đến cô, không cần cô quan tâm!" Trương Dương gầy gò, nhưng tính cách lại rất bộc trực, người đúng như tên. Sau khi bị phản bác, Chu Lệ liền xoay người lắc mông đi về phía đập chứa nước. Nói là đập chứa nước, nhưng thực chất đây là một hồ chứa nước nhân tạo lớn, được xây dựng ở trung tâm huyện Nghi, nó vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ, tất cả các đường ống dẫn nước cũng đã được sửa chữa xong, chỉ chờ dị năng giả hệ thủy đến trữ nước. "Để tôi nói trước, ai làm nhiều thì lấy nhiều tinh hạch, những kẻ ăn không ngồi rồi thì đừng có mơ đến công việc này." Chu Lệ liếc Văn Tiêu Tiêu một cái. Văn Tiêu Tiêu: "..." Vốn dĩ, Văn Tiêu Tiêu có thể không đến, dù sao cô đi cùng đội ngũ cũng đã thu thập được rất nhiều tinh hạch nhưng việc xây dựng huyện Nghi không thể thiếu nguồn nước, vì sự phát triển tốt hơn của căn cứ mới này, cô không để ý đến Chu Lệ. Hồ chứa nước được đặt trong một tòa nhà, có người ra cửa chào đón họ. Văn Tiêu Tiêu nhìn thấy người đang đi tới, mắt sáng lên [Người thanh niên trước mặt không phải là người lính trực ở chỗ trú ẩn tạm thời lúc trước sao?] Cũng chính hôm nay, Văn Tiêu Tiêu mới biết tên của cậu ta, Điền Vũ Trạch. "Đội trưởng Trương nói, tên của tôi khá may mắn nên giao cho tôi phụ trách quản lý đập chứa nước!" Điền Vũ Trạch ngây ngô gãi đầu. Văn Tiêu Tiêu gật đầu, trưởng quan Trương Kỳ cũng là một nhân tài, vậy mà còn nghiên cứu cả huyền học. Điền Vũ Trạch rất vui khi nhìn thấy Văn Tiêu Tiêu, dù sao cậu ta cũng vô cùng quen thuộc với năng lực của Văn Tiêu Tiêu, có cô ở đây, công việc ở đập chứa nước chắc chắn sẽ được hoàn thành rất nhanh. Đưa mọi người vào trong, thứ hiện ra trước mắt họ là một hồ nước màu xanh lam rộng lớn, hồ nước thông với bên ngoài bằng một đường ống lớn, kéo dài phía sau là rất nhiều đường ống nhỏ. "Chính là nơi này, ai sẽ bắt đầu trước?" Điền Vũ Trạch hỏi, ánh mắt lại nhìn Văn Tiêu Tiêu. "Để tôi!" Trương Dương gật đầu với hai người, sau đó là người đầu tiên bước ra. Dị năng hệ thủy của Trương Dương không yếu, chỉ cần vung tay, nước trong hồ từ từ dâng lên, nhưng rất nhanh sắc mặt của anh ta đã tái nhợt, thân hình vốn đã gầy yếu lung lay sắp đổ, Tiểu Lượng vội vàng đỡ lấy anh ta. Văn Tiêu Tiêu đột nhiên hiểu ra: [Chẳng lẽ Trương Dương bị tụt huyết áp, Tiểu Lượng có tác dụng là đỡ người?] Mực nước dâng lên được một phần mười, nhưng đối với một hồ chứa nước lớn như vậy đã là một biểu hiện tốt. Chu Lệ lại khinh thường: "Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi à? Tôi còn tưởng anh lợi hại lắm chứ!" Sau đó đến lượt Chu Lệ, cô ta vươn tay, thời gian cô kiên trì còn ngắn hơn Trương Dương nhưng lại không chịu thua, vẫn luôn cắn răng cố gắng. Trương Dương sống ở khu ổ chuột, sau khi thức tỉnh dị năng, mỗi ngày anh ta đều rèn luyện, đương nhiên mạnh hơn Chu Lệ một chút, nhưng những điều này Chu Lệ không thể thể tượng tượng được. "Được rồi, không cần cố quá sức!" Điền Vũ Trạch ngăn Chu Lệ tiếp tục tiêu hao dị năng, thấy đối phương sắc mặt tái nhợt, trán đổ mồ hôi, liền nhanh chóng đỡ cô ta sang một bên. Văn Tiêu Tiêu chớp mắt, nở một nụ cười rất ngây thơ và hồn nhiên với Chu Lệ, nhưng lại khiến Chu Lệ tức muốn chết. [Con tiện nhân, mày có gì mà khoe khoang?] Chỉ một lát đã khiến hai người kia thở không ra hơi, Văn Tiêu Tiêu cũng muốn thử xem tình hình tăng trưởng dị năng của mình, vì thế nhắm mắt lại điều động dị năng. Dạo gần đây, ngoài việc cô hấp thu tinh hạch, cô còn sử dụng kỹ năng ngưng tụ nước thành băng, nên cô không chú ý đến việc bây giờ mình có thể giải phóng được bao nhiêu nước! "Oa, chị Tiêu Tiêu!" "Nước sắp đầy rồi!" Văn Tiêu Tiêu mở mắt, nước đã sắp tràn đến chân, giày cô ướt. "Sao lại nhanh vậy? Tôi còn chưa dùng hết sức đâu." Văn Tiêu Tiêu nhìn đôi giày hàng hiệu bản giới hạn của mình, có chút tiếc nuối. Tiểu Lượng: "..." [Chị Tiêu Tiêu, chị cũng quá khoe khoang rồi đó. ] Khuôn mặt chán đời của Trương Dương cuối cùng cũng ngẩng lên, anh nghiêm túc đánh giá Văn Tiêu Tiêu. Cô gái này còn rất nhỏ, dáng vẻ tinh xảo, đôi mắt màu hổ phách rất hiếm thấy, nhàn nhạt, lấp lánh. Khi Điền Vũ Trạch quay người lại, không ngờ đập chứa nước đã đầy, lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc. "Cái này, cái này tốt quá rồi!" Trước đó Điền Vũ Trạch còn lo lắng công việc của mình sẽ gặp khó khăn, nhưng không ngờ cấp trên lại tặng cho cậu một ngôi sao may mắn. "Cảm ơn cô Văn. Tôi sẽ báo cáo với cấp trên, tăng thêm phần thưởng cho cô!" Điền Vũ Trạch kích động nên đã đi tới đi lui vài vòng. "Không có gì, vậy chúng tôi có thể tan làm rồi đúng không?" Văn Tiêu Tiêu ngước khuôn mặt nhỏ lên, hỏi. "Đương nhiên, bây giờ cô có thể tan làm ngay, có cần tôi đưa mọi người về không?" Điền Vũ Trạch rất nhiệt tình. "Không cần, chắc anh còn rất nhiều việc cần phải làm đúng không?" Văn Tiêu Tiêu lắc đầu, cô có thể tự đi, dù sao thì cô cũng coi như là người xây dựng căn cứ huyện Nghi. "Được!" Thế là Điền Vũ Trạch tự mình đưa mấy người ra ngoài, sau đó lại vội vàng rời đi. Sắc mặt Chu Lệ càng tệ hơn, cô ta không tin, sao dị năng của Văn Tiêu Tiêu có thể lợi hại như vậy. Đó đương nhiên là vì Tần Lẫm đã nuôi dưỡng và cho ăn rất tốt, Văn Tiêu Tiêu là một trong những người đầu tiên hấp thu tinh hạch! Văn Tiêu Tiêu và Tiểu Lượng để lại địa chỉ cho nhau trước khi rời đi. Hiện tại, nhà ở là thứ không thiếu nhất ở huyện Nghi. Nhóm người đầu tiên chuyển đến đều có một căn biệt thự nhỏ, cuối cùng Tiểu Lượng cũng không cần sống trong khu lều ổ chuột dơ bẩn nữa. Bởi vì đập chứa nước nằm ở trung tâm căn cứ mới nên khi Văn Tiêu Tiêu đi ra ngoài, cô đã nhìn thấy tám con phố buôn bán vô cùng rộng lớn, trên đường có đội hộ vệ căn cứ lái xe chở vật tư, chuẩn bị thống nhất quản lý. Đương nhiên, cũng có rất nhiều thứ bị họ bỏ lại, ví dụ như những cửa hàng xa xỉ. Mắt Văn Tiêu Tiêu sáng lên: [Nước hoa, kim cương... Tôi đến đây!] Đẩy cửa của cửa hàng trang sức ra, nơi này không ai động vào, ngay cả các quầy hàng cũng còn rất chỉnh tề, sau mạt thế cho dù muốn trốn cũng sẽ không chọn nơi này, không nước uống, không đồ ăn. Văn Tiêu Tiêu không quan tâm đến bất cứ thứ gì, có thể lấy cô đều đều lấy hết, chiếc ba lô nhỏ căng phồng. Sau khi thỏa mãn và chuẩn bị rời đi thì cô lảo đảo suýt ngã, Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu và nhìn. [Đó là một cánh tay. Thi thể?] Văn Tiêu Tiêu hoảng loạn, may mắn thay xung quanh có người của đội hộ vệ, Văn Tiêu Tiêu kêu cứu và được giúp đỡ. [Nếu là tang thi thì sao, phải bóp chết từ trong nôi. ]