Văn Tiêu Tiêu bưng đồ ăn lên lầu, nhưng không về phòng mình mà đi đến phòng của Tống Ngôn Thâm.
"Làm sao vậy?"
Tống Ngôn Thâm và Phương Lỗi đang thu dọn vật tư được chia hôm nay, thấy Văn Tiêu Tiêu bước vào cũng không ngạc nhiên, bởi vì cô vẫn luôn dính lấy Tống Ngôn Thâm.
"Ngày mai mọi người còn đi ra ngoài không?"
Văn Tiêu Tiêu tự tìm chỗ ngồi xuống ăn cơm.
"Đi chứ, chúng ta sắp phải rời khỏi đây, trước khi đi chúng ta phải thu thập nhiều vật tư một chút." Tống Ngôn Thâm vừa sắp xếp đồ vật vừa trả lời.
"Em cũng muốn cùng mọi người ra ngoài." Văn Tiêu Tiêu cắn muỗng nói.
"Không được!"
Tống Ngôn Thâm không cần suy nghĩ liền từ chối.
"Tại sao?" Văn Tiêu Tiêu bất mãn, cô thật sự muốn đi ra ngoài, mạt thế nguy hiểm như vậy, không thể cứ để người khác vẫn luôn bảo vệ mình.
"Đừng làm loạn, em là dị năng giả hệ thủy không có lực sát thương, ở lại đây tương đối an toàn." Tống Ngôn Thâm không để bụng, từ nhỏ đến lớn Văn Tiêu Tiêu làm việc gì cũng chỉ được ba phút, nếu muốn nói điều mà cô kiên trì lâu nhất đó chính là làm phiền anh ta.
Đáng tiếc, anh ta không thích Văn Tiêu Tiêu mà chỉ xem cô như em gái.
Văn Tiêu Tiêu hung hăng ăn một ngụm cơm, sau đó thở phì phì ôm hộp cơm rời đi, kế hoạch trưởng thành của cô đã bị phá sản.
"Á!"
Văn Tiêu Tiêu che trán, nhìn người đàn ông vừa đụng phải mình.
Tần Lẫm nhướng mày,"Đại tiểu thư, em đi đường không nhìn sao?"
"Ai cần anh quan tâm!"
Văn Tiêu Tiêu bất chấp tất cả, dù sao nguyên chủ vốn ương ngạnh như vậy, cho nên cô chỉ đang duy trì tính cách của mình mà thôi.
"À."
Tần Lẫm khẽ cười, vốn dĩ anh ta có vẻ ngoài ưu tú, lúc này cười mang theo vẻ tự phụ cùng một chút phóng khoáng, vẻ anh tuấn lộ rõ.
Văn Tiêu Tiêu ôm hộp cơm, muốn tìm nơi không có người để rửa.
Quay người lại phát hiện Tần Lẫm vẫn đi theo mình.
"Anh đi theo em làm gì?" Văn Tiêu Tiêu hung hăng hỏi.
"Anh còn chưa ăn cơm!"
Tần Lẫm buột miệng nói ra,
Văn Tiêu Tiêu suy nghĩ một lát, cảm thấy đối phương đang để ý đến hộp cơm của cô vì thế ôm chặt hơn nữa.
"Cái này là của em."
Tần Lẫm: "..."
Cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu vẫn bị Tần Lẫm kéo đến nhà ăn.
"Lúc nãy, em tìm Tống Ngôn Thâm nói gì vậy?" Tần Lẫm nhìn cô bé đang cảnh giác với anh, cảm thấy đối phương rất thú vị.
Trước kia sao không phát hiện nhỉ?
"Em muốn cùng mọi người đi ra ngoài."
Văn Tiêu Tiêu rầu rĩ không vui.
"Chỉ vì chuyện này? Anh dẫn em ra ngoài!"
Tần Lẫm đồng ý rất sảng khoái, nhưng đối với câu trả lời này Văn Tiêu Tiêu lại tỏ vẻ nghi ngờ: "Thật sao, anh có đáng tin không?"
Tần Lẫm thu lại nụ cười,"Nếu em không tin anh, em chỉ có thể một mình ở lại đây. Đúng rồi, anh quên nói với em, ngày mai Phương Lỗi cũng sẽ ra ngoài, sẽ không có ai ở lại với em đâu."
"Em tin anh, anh lợi hại nhất!"
Văn Tiêu Tiêu nhanh chóng quyết định nịnh nọt, giơ ngón tay cái với Tần Lẫm.
Ngày hôm sau, vào sáng sớm.
Văn Tiêu Tiêu thay một bộ đồ vận động thoải mái, mái tóc xoăn được thắt thành hai bím, nhìn không giống như đang ra ngoài thu thập vật tư mà giống như đang đi dã ngoại.
Khi Tống Ngôn Thâm thấy Văn Tiêu Tiêu xuống lầu thì vẻ mặt không kiên nhẫn: "Không phải anh nói em ngoan ngoãn ở lại đây sao?"
Văn Tiêu Tiêu bĩu môi.
Nhưng lại hò hét trong lòng, cô muốn đi ra ngoài, cô muốn tìm đường chết!
"Đưa em ấy đi cùng đi. Để em ấy ở đây một mình cũng không tốt."
Tần Lẫm trực tiếp nói với Tống Ngôn Thâm, Tống Ngôn Thâm liếc nhìn Tần Lẫm, không nói gì nữa.
Quân đội lái xe bọc thép đi phía trước mở đường, còn lại một ít dị năng giả sẽ tự mình lái xe, làm như vậy có thể tự mình lấy một ít vật tư.
Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm mỗi người lái một chiếc xe, mà Hạ Chi Tình đã sớm lên xe của Tống Ngôn Thâm.
Tuân theo nguyên tắc tránh xa nam chính, Văn Tiêu Tiêu ngồi vào ghế phụ của xe Tần Lẫm.
Nhìn bộ dạng của Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm ác miệng nói: "Ngồi chắc vào đại tiểu thư, lát nữa đừng hối hận vì đã ra ngoài."
Văn Tiêu Tiêu trợn mắt, cô sẽ không hối hận đâu.
Ba phút sau, một con tang thi thiếu tròng mắt đang treo lơ lửng trên kính chắn gió, Tần Lẫm dùng dị năng hệ lôi đem nó đánh đến nát nhừ, thịt thối còn sót lại dính trên đầu xe và kính, bốc lên mùi hương tanh hôi.
Sắc mặt của Văn Tiêu Tiêu trắng bệch, sinh ra dưới thời kỳ hòa bình, lớn lên trong nhung lụa, cô chưa bao giờ gặp qua loại trường hợp này.
"Không muốn nhìn thì có thể nhắm mắt lại." Tần Lẫm tốt bụng nhắc nhở.
"Nhắm, nhắm mắt như thế nào?"
Miệng Văn Tiêu Tiêu khô khốc, nói chuyện cũng lắp bắp.
Tần Lẫm quay đầu nhìn cô, phát hiện đối phương đang sợ muốn chết nhưng vẫn trừng mắt, nhìn bộ dáng ngốc nghếch vô cùng.
Tần Lẫm vươn tay che mắt cô, mạnh mẽ giúp cô nhắm mắt lại.
Giọng Văn Tiêu Tiêu run rẩy: "Động tác này của anh giống như đang an ủi người chết không nhắm mắt vậy."
Tần Lẫm: "..."
"Trong đầu em mỗi ngày đều suy nghĩ cái gì vậy?"
Giọng của Tần Lẫm tràn đầy sự ghét bỏ.
Đoàn xe dừng lại gần một trung tâm thương mại cỡ trung, trước khi virus mạt thế bùng nổ đã có nửa tháng mưa to liên tục, nhờ cơn mưa này mà lượng người ở trung tâm thương mại không nhiều.
Binh lính cầm súng bắn hạ những tang thi lang thang xung quanh, tiếng súng không dứt bên tai, Văn Tiêu Tiêu không dám mở mắt.
"Xuống xe thôi."
Tần Lẫm nhắc nhở, nhưng nếu Văn Tiêu Tiêu không muốn xuống xe anh cũng sẽ không làm khó cô.
Không nghĩ tới, cho dù sợ hãi muốn chết, Văn Tiêu Tiêu vẫn theo anh xuống xe, Tần Lẫm cảm thấy có chút bất ngờ.
Mùi hôi thối theo gió bay tới, Văn Tiêu Tiêu nhón mũi chân tránh đi thứ nước màu đen trên người tang thi bị bắn chết chảy ra, gắt gao đi theo Tần Lẫm.
"Bên trong an toàn sao?"
Giọng Văn Tiêu Tiêu run rẩy.
"Không chắc, theo sát anh."
Tần Lẫm đi nhanh về phía trước, để Văn Tiêu Tiêu có thể tự bảo vệ mình, anh còn đưa cho cô một thanh sắt.
Khắp cửa hàng đều là mảnh vỡ thủy tinh, đồ vật bị vứt lung tung, Tần Lẫm mang theo Văn Tiêu Tiêu đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm là siêu thị, cũng là mục đích chính của họ lần này, những túi gạo lớn và mì đều bị binh lính mang đi, Văn Tiêu Tiêu đi theo bọn họ cũng có thể nhặt một ít chân giò hun khói, bánh mì và những thứ khác.
"Nếu mình là dị năng giả hệ không gian thì tốt rồi."
Nhìn chiếc ba lô căng phồng của chính, Văn Tiêu Tiêu có chút thất vọng.
Tần Lẫm dạo một vòng siêu thị rồi trở lại, hai tay trống trơn đứng một bên, nhìn vẻ mặt buồn bực của cô, anh lại muốn cười. Cuối cùng, anh túm lấy cổ áo của Văn Tiêu Tiêu và kéo cô lên.
"Chỗ này dọn gần xong rồi, lên lầu nhìn xem."
Tầng trên đều là cửa hàng quần áo, thời tiết càng ngày càng lạnh, sẽ có lúc dùng đến.
"Rầm!"
Hai người vừa bước lên thang máy đã ngừng hoạt động, trên lầu liền vang lên một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa.
Theo sau là một bóng đen nhanh chóng lao ra, Tần Lẫm vươn tay ôm Văn Tiêu Tiêu vào lòng. Đồng thời, tay còn lại ném ra một quả cầu điện, động tác của bóng đen nhanh nhẹn, đòn tấn công kia vậy mà không trúng.
Tống Ngôn Thâm xuất hiện ngay sau đó, đi cùng anh là một cô gái tóc ngắn mặc trang phục thể thao màu đen, tay cầm đường đao, động tác nhanh nhẹn.
Mắt Văn Tiêu Tiêu trừng lớn.
Nữ chính xuất hiện!
"Cẩn thận, là tang thi tiến hóa tốc độ!"
Lời nhắc nhở của Tống Ngôn Thâm làm mọi người cảm thấy thất vọng, tang thi vậy mà cũng tiến hóa.
Cùng lúc đó, tang thi tốc độ đã quay lại, trực tiếp tấn công vào đội ngũ khuân vác lương thực, mùi máu tươi kích thích khứu giác của nó, nó nhịn không được mở cái miệng to đầy máu nhắm ngay cổ một người lính.