Kết quả, chưa đầy một ngày, Trương Kỳ đã cho người đến tìm Tần Lẫm và những người khác. Khi đến hiện trường, họ phát hiện lại là một người quen.
Không biết mọi người còn nhớ gã gầy đáng khinh tên Triệu Khuê bên cạnh Tiết Hổ không. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, bởi vì hiện tại hắn đã chết còn thảm hơn cả Tiết Hổ, trừ cái đầu còn nguyên vẹn, tứ chi đều không thấy.
Cái đầu của hắn được phát hiện trong một tiệm đồ ăn, nó được đặt cùng với thức ăn đã bị hư thối và sinh dòi, bên trên bò đầy ruồi và dòi, mùi hôi thối nồng nặc.
Văn Tiêu Tiêu không đi vào nên không nhìn thấy cảnh tượng ghê tởm như vậy. Hôm nay, Tống Ngôn Thâm cũng đi theo.
Tống Ngôn Thâm cũng nín thở, im lặng nhìn về nơi khác.
Tần Lẫm liếc nhìn rồi xoay người rời đi, trước khi đi còn nói với Trương Kỳ: "Là Triệu Khuê, tên đàn em bên cạnh Tiết Hổ."
Sau khi có được thông tin chính xác, Trương Kỳ lập tức ra khỏi phòng, sau đó phái người dọn dẹp nơi này.
"Bọn chúng đã làm chuyện gì táng tận lương tâm gì sao?" Trương Kỳ cũng cảm thấy khó hiểu, những người chết trước đó ít nhất còn được ra đi yên ổn, nhưng bây giờ ngày càng trở nên kỳ lạ hơn.
"Báo thù!"
Tần Lẫm nhanh chóng đưa ra phán đoán, anh xoay người lại, hỏi: "Đội trưởng Trương có manh mối gì về đứa trẻ mà anh ta đang điều tra không?"
"Những người có liên quan đến Tiết Hổ cơ bản đều đã chết hoặc mất tích. Đây không phải trước mạt thế nên việc tìm người rất phiền phức. Hiện tại, chưa có manh mối gì." Trương Kỳ rất bất đắc dĩ, nhưng anh ta lại không thể để hung thủ tiếp tục hành động.
"Khi phân bổ nhà ở, chẳng phải có đăng ký tên sao?"
Tống Ngôn Thâm nghi hoặc ngẩng đầu.
"Một chỗ ở chỉ cần cung cấp một tên để đăng ký là được, để nhận được nhiều suất hơn, những người đến đầu tiên đều chọn cách đăng ký riêng lẻ."
Nói xong, Trương Kỳ lại liếc nhìn những người trước mặt: [Ồ, bọn họ chỉ xin một ngôi nhà thôi!]
Phương Lỗi ngạc nhiên nhìn Trương Kỳ: "Đội trưởng Trương, còn có thể làm như vậy à?"
[Vậy chẳng phải là bọn họ bị thiệt thòi sao. ]
"Khụ khụ, tôi đi làm việc trước!"
Nói xong, Trương Kỳ, người đã đánh thức mọi người từ sáng sớm, vội vàng rút lui, để lại một đám thanh niên đang nghi ngờ.
"Làm sao bây giờ?"
Văn Tiêu Tiêu ngước mặt hỏi.
Tần Lẫm không nói gì, sau khi ăn cơm chiều xong, anh dẫn Văn Tiêu Tiêu đi dạo trong căn cứ. Đường phố vắng tanh, thỉnh thoảng có gió lạnh thổi qua, trời càng lúc càng tối.
"Em không đi nữa, em phải về!"
Văn Tiêu Tiêu xoay người muốn rời đi, Tần Lẫm lại nắm lấy cổ tay cô: "Vội gì, trò hay còn chưa bắt đầu đâu."
Bóng đêm dần buông xuống, Tiểu Tuyết chui ra khỏi túi, ngồi xổm trên vai Văn Tiêu Tiêu, hai mắt lóe lên màu đỏ, trông vô cùng quỷ dị.
"Đoàng!"
Một tiếng súng vang lên, trong bóng đêm yên tĩnh, nó như là một loại tín hiệu nào đó.
Tần Lẫm kéo Văn Tiêu Tiêu đi về phía phát ra âm thanh, bước chân không nhanh không chậm, nhưng Văn Tiêu Tiêu phải chạy chậm mới đuổi kịp.
[Mình đâu có lùn? Tại sao lại như vậy!]
Bọn họ nghĩ rằng có thể nhìn thấy cảnh tượng hung thủ đền tội nhưng ai ngờ khi hai người đến nơi thì thấy Trương Tuyết Hàng ngồi dưới đất, Phương Lỗi và Tô Gia đứng bên cạnh nhìn nhau.
Tần Lẫm nhướng mày: "Chạy rồi?"
"Thằng nhãi ranh đó cảnh giác rất cao, vừa thấy tôi và Tô Gia thì liền chuồn mất, đến bóng dáng cũng không kịp giữ lại."
Phương Lỗi càng tức giận hơn, một đứa trẻ chỉ mười mấy tuổi, vậy mà lại lợi hại như vậy.
"Tôi bắn trúng nó!" Trương Tuyết Hàng khẳng định nói.
Tần Lẫm và mọi người lại tìm kiếm xung quanh, quả nhiên phát hiện vết máu.
Thuốc men trong mạt thế rất khan hiếm, bị thương như vậy, nếu không có ai giúp hắn chữa trị, hắn chắc chắn sẽ chết.
Tuy hắn vẫn còn là một đứa trẻ nhưng trên tay đã nhuốm máu của mười mấy mạng người.
—
Tôn Mông lảo đảo, nghiêng ngả chạy vài bước, chui vào hẻm nhỏ. Đợi đến khi xung quanh không còn tiếng động, Tôn Mông mới vuốt mái tóc đen rối bời, ngẫu nhiên tìm một hướng để đi.
[Mình đang chảy rất nhiều máu, có lẽ không sống được bao lâu nữa, nhưng không sao, mình đã báo thù cho mẹ. ]
Tiểu Lượng thường đi lang thang ở khu vực này mỗi đêm để tìm kiếm những thứ có thể sử dụng được để mang về, gần đây người sống sót vào huyện Nghi ngày càng nhiều, có lẽ rất nhanh tài nguyên ở đây cũng sẽ trở nên khan hiếm.
Cậu còn nhỏ, giết một con tang thi rất khó khăn, nên trước khi lớn lên, cậu phải cố gắng sống sót.
Tiểu Lượng vốn đang vui vẻ và tự tin, nên khi bóng đen nhào tới cũng không kịp phản ứng, trực tiếp ngã xuống đất.
Phản ứng đầu tiên của cậu là: [Xong rồi, tang thi!]
Nhưng sau khi đợi rất lâu mà không thấy đối phương phải ứng, Tiểu Lượng mới cẩn thận đứng dậy, dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin, cậu thấy rõ đây là một đứa trẻ trạc tuổi mình.
[Bị thương. ]
Không do dự quá lâu giữa việc rời đi và cứu người, Tiểu Lượng đã lựa chọn cứu người, tuy cuộc sống khó khăn, nhưng vẫn muốn giữ gìn sự lương thiện!
Tôn Mông khó khăn mở mắt, trước mắt không phải là địa ngục, cũng không phải đường xuống suối vàng, mà là một căn phòng được trang trí ấm áp, bên dưới là chiếc chiếc giường lớn mềm mại với tấm trải ga giường họa tiết hoa nhỏ.
"Cậu tỉnh rồi à?"
Tiểu Lượng nhìn hắn, hưng phấn nói: "Cậu biết không, cậu chảy rất nhiều máu, anh Trương Dương nói cậu bị trúng đạn, cũng may viên đạn chỉ sượt qua vai cậu, bằng không chúng tôi cũng không lấy viên đạn ra được."
Có lẽ đã lâu không được trò chuyện với bạn cùng lứa tuổi, Tiểu Lượng nói hơi nhiều. Trước đây, những đứa trẻ cậu chơi cùng trước đây đều là đối thủ cạnh tranh, bọn họ sẽ không nói chuyện với cậu.
"À phải rồi, tớ tên Tiểu Lượng, cậu tên gì?"
Đôi mắt đen láy của Tiểu Lượng sáng ngời, như một viên đá quý, tỏa sáng rực rỡ lấp lánh trong mọi hoàn cảnh.
Tôn Mông mím môi, ánh mắt đề phòng, nhưng đối phương nhìn rất ngốc nghếch, khiến cho sự cảnh giác của hắn giảm bớt đôi chút.
"Tôn Mông!"
Bởi vì hôn mê quá lâu, giọng nói của Tôn Mông khàn khàn, môi khô nứt, nhưng dáng vẻ hắn rất thanh tú, giống như một vị thiếu gia nhà giàu.
Điều này cũng khiến Tiểu Lượng lầm tưởng Tôn Mông là người mới đến huyện Nghi gần đây, bởi vì trước đây cậu chưa từng thấy đứa trẻ này.
"Tiểu Mông, chắc cậu đói bụng lắm rồi, tớ mang đồ ăn vào cho cậu nhé."
Câu trả lời của Tôn Mông khiến Tiểu Lượng rất vui, cậu vội vàng chạy ra ngoài bưng một bát cháo vào, cậu không biết nấu cơm, bát cháo này là anh Trương Dương đưa cho cậu vào buổi sáng.
Tiểu Lượng là một trong những cư dân đầu tiên của huyện Nghi, đương nhiên cũng có một căn nhà nhỏ của riêng mình, là hàng xóm với Trương Dương, hai người nương tựa lẫn nhau.
Nhìn bát cháo trắng không có màu sắc gì, Tôn Mông nếm một ngụm, có lẽ vì quá đói, vậy mà hắn lại cảm thấy hương vị không tệ.
"Cậu ở một mình sao, trong nhà không có ai khác?"
Sau khi ăn no, nhìn Tiểu Lượng bận rộn ra vào, cuối cùng Tôn Mông cũng hỏi câu đầu tiên.
"Không có, người nhà tớ đã mất khi mạt thế ập đến."
Tiểu Lượng cúi đầu, cảm xúc có chút buồn bực, nhưng nghĩ đến những người đã chết, lại cảm thấy bây giờ đã rất tốt: "Nhưng tớ sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, cậu xem! Không phải Tớ sống rất tốt sao?"
Tôn Mông nhìn cậu bé nhanh chóng vui vẻ trở lại, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
"Cậu bị thương, tớ không thể cứ cho cậu ăn cháo trắng mãi được, tớ đi tìm chút đồ khác cho cậu ăn nhé." Tiểu Lượng không chịu ngồi yên, lúc này đã bắt đầu suy nghĩ đến nơi nào có thể kiếm được thịt dinh dưỡng.
Tôn Mông mím môi, không nói gì, hắn sẽ sớm rời đi, đợi vết thương lành lại một chút.