Chương 4: Nữ chính của truyện xuất hiện

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:38

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một tiếng súng vang lên, con tang thi kia dường như cảm nhận được, không thể không buông bỏ đồ ăn để tránh đi viên đạn đang bay đến. Tiếng súng vang lên khắp nơi trong cùng một lúc, nhưng vẫn không thể bắn trúng con tang thi có tốc độ cực nhanh kia. Bỗng nhiên một bóng đen xuất hiện, Văn Tiêu Tiêu thấy rõ ràng, con tang thi kia trực tiếp lao về phía Tống Ngôn Thâm. Vì thế, Văn Tiêu Tiêu yên tâm, nam chính sẽ không chết! Đáng tiếc, Văn Tiêu Tiêu chỉ biết kết quả, không biết quá trình. Khi con tang thi kia nhào về phía Tống Ngôn Thâm thì bị dị năng hệ phong của anh chặn lại trong chớp mắt, nhưng dị năng quá yếu, mà tốc độ của tang thi lại cực nhanh, nó trực tiếp xô ngã anh ta. Ngay khi hàm răng tang thi sắp chạm phải làn da của Tống Ngôn Thâm, một thanh đường đao hẹp dài đâm thủng đại não tang thi. "Cảm ơn!" Tống Ngôn Thâm nhìn vào đôi mắt đen lạnh lùng của cô gái, anh sửng sốt một lúc. "Không có gì." Cô gái xoay người đi đến sau kệ hàng, đằng sau còn có một cặp vợ chồng trung niên và một cậu bé đang trốn. Văn Tiêu Tiêu hiểu rõ, đây chắc là cha và mẹ kế của nữ chính. "Ô ô, Ngôn Thâm anh làm em sợ muốn chết, em cứ tưởng anh..." Hạ Chi Tình nghẹn ngào chạy đến ôm chầm Tống Ngôn Thâm, cũng không biết lúc nãy cô ta đã trốn ở đâu. Tống Ngôn Thâm vẻ mặt lạnh nhạt đẩy cô ta ra, nói: "Anh không có việc gì." Sau đó, Văn Tiêu Tiêu thấy Tống Ngôn Thâm đi về phía cô gái tóc ngắn, không nghe được bọn họ đang nói gì. Hạ Chi Tình nhìn hai người, trong mắt mang theo tức giận. Con nhỏ này từ nơi nào tới, vậy mà lại thu hút được sự chú ý của Tống Ngôn Thâm! [Không được, không thể để cô ta phá hỏng chuyện tốt của mình, mình đã rất vất vả mới tiếp cận được với người thừa kế của nhà họ Tống ở kinh thành. ] Nghĩ vậy, Hạ Chi Tình cũng đi về hướng đó. Thấy vậy, Văn Tiêu Tiêu yên lặng lùi lại một bước, cô sẽ không dính líu đến một nơi thị phi như vậy đâu. Ánh mắt cô liếc về phía đầu tang thi vừa bị đường đao chém, bên trong vậy mà lại có một tia sáng lóe lên. Văn Tiêu Tiêu bĩu môi, không hổ là nữ chính, thật may mắn, vậy mà chém ra được tinh hạch. Tần Lẫm thấy Văn Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào tang thi, có chút kỳ lạ: "Em không sợ sao?" Văn Tiêu Tiêu lấy lại tinh thần nhìn vào ánh mắt dò xét Tần Lẫm. Trong lòng hừ lạnh một tiếng: [Một vai phụ nhỏ như anh thì biết cái gì? Tôi mới là người cầm kịch bản. ] Tuy rằng trong lòng rất kiêu ngạo nhưng ngoài mặt Văn Tiêu Tiêu vẫn lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn: "Anh Lẫm, em muốn thứ đó!" Tần Lẫm nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, cũng thấy được tinh hạch được ẩn trong đầu tang thi nên bước qua ngồi xuống xem xét. Văn Tiêu Tiêu đứng bên cạnh, nhìn Tần Lẫm trực tiếp dùng tay đào lấy tinh hạch, sắc mặt dần trở nên dữ tợn. "Cho anh ít nước để rửa tay!" Bệnh sợ bẩn của đại thiếu gia Tần Lẫm xem như được chữa khỏi hoàn toàn. "Ồ." Văn Tiêu Tiêu vội vàng ngưng tụ một quả cầu nước ném cho Tần Lẫm. Sau khi rửa qua nước, tinh hạch càng trong suốt và tinh khiết hơn bất kỳ sản phẩm pha lê nào trên thế giới. "Em biết đây là cái gì sao?" Tần Lẫm hỏi. "Đá quý!" Văn Tiêu Tiêu trả lời rất nghiêm túc. Tần Lẫm: "..." "Cho em!" Tần Lẫm thưởng thức một lát, tỏ vẻ không hứng thú, liền ném nó cho Văn Tiêu Tiêu. Văn Tiêu Tiêu nhanh chóng bắt được. Trong truyện viết tinh hạch có các cấp bậc khác nhau chứa các mức năng lượng khác nhau, mà màu sắc tinh hạch khác nhau tương ứng với các dị năng khác nhau. Màu trong suốt là hệ không gian, hệ tinh thần, hệ phong dị năng, màu xanh lá là hệ mộc, hệ chữa khỏi ;màu xanh dương là hệ thủy, hệ băng, ... Giả thiết như vậy, nhiều không đếm xuể. Mà khi sử dụng tinh hạch không thể nuốt, chỉ có thể dùng dị năng hấp thụ, nếu không sẽ nổ tan xác mà chết. Mỗi lần nghĩ đến điều này, Văn Tiêu Tiêu đều sẽ cảm thấy tác giả của tác phẩm gốc có sức tưởng tượng rất lớn vì có thể đặt ra nhiều giả thiết như vậy. Cái tinh hạch này màu trong suốt, chẳng lẽ phải cho Tống Ngôn Thâm hoặc là Hạ Chi Tình? Văn Tiêu Tiêu dứt khoát nhét vào túi, nói: "Có cơ hội thì nói sau, hiện tại không nên tới gần chiến trường bên kia." Tần Lẫm thấy cô đem tinh hạch cất kỹ như bảo bối, âm thầm nhướng mày. Anh không thể đoán được liệu cô ấy chỉ đơn thuần thích nó hay là biết công dụng của thứ này? Bên kia, công tác khuân vác đã kết thúc, trưởng quan Trường Kỳ đang chỉ huy đội ngũ rút lui. Cô gái tóc ngắn và Hạ Chi Tình đang đứng bên cạnh Tống Ngôn Thâm, thấy Tần Lẫm cùng Văn Tiêu Tiêu đi tới, Tống Ngôn Thâm chủ động giới thiệu: "Đây là Tô Gia, em ấy sẽ trở về cùng chúng ta." Văn Tiêu Tiêu: "Ồ." Tần Lẫm: "Ồ?" Ánh mắt Tần Lẫm hài hước nhưng lại không hề có chút kinh ngạc nào. Phương Lỗi mang một cái ba lô to đi tới, không phản ứng đối với chuyện này mà chỉ nhắc nhở mọi người nhanh chóng sưu tập thứ tốt để còn rời đi. Vì thế, Văn Tiêu Tiêu lên tầng chọn vài bộ quần áo liền chuẩn bị rời đi. Khi cô quay người lại, cô đã thấy hơn một nửa số cửa hàng quần áo ở tầng hai đều trống. Văn Tiêu Tiêu: "?" Hai người có không gian là Hạ Chi Tình và Tô Gia, thật sự khiến người ta cảm thấy ghen tị. Tô Gia mang theo cha mẹ cùng em trai nên chỉ có thể chen chúc ngồi ở xe bọc thép của quân đội. "Xe chúng tôi vẫn còn chỗ, mọi người có muốn đi cùng không?" Tống Ngôn Thâm chủ động mời. Tô Gia nhíu mày, rõ ràng là muốn từ chối, nhưng mẹ kế của Tô Gia là Lý Phượng Chi lại ôm đứa bé trai bảy tám tuổi trong lồng ngực và nói: "Vậy thì cảm ơn mọi người." Cuối cùng, Lý Phượng Chi, cha Tô cùng Tô Vũ ngồi vào ghế sau của xe Tần Lẫm, vừa lúc ba người, cũng không quá chen chúc. Văn Tiêu Tiêu ngồi ở ghế phụ, lén quan sát những người ngồi ở ghế sau. Về sau, Lý Phượng Chi là người đã suýt hại chết nữ chính, không ngờ bây giờ lại chật vật như vậy, mặt và quần áo đều bẩn thỉu, trong mắt mang theo sợ hãi cùng kinh hoàng. "Em muốn uống sữa bò không?" Tần Lẫm không biết từ đâu lấy ra một hộp sữa bò đưa cho Văn Tiêu Tiêu. Văn Tiêu Tiêu mở to mắt: "Anh, anh lấy nó ở đâu?" Rõ ràng anh không mang ba lô, cũng không biết anh đã giấu đồ vật ở đâu. "Em muốn hay không?" Tần thiếu gia cũng không có ý muốn giải thích. "Muốn!" Văn Tiêu Tiêu nhận lấy sữa, ôm vào lòng. "Mẹ ơi, con cũng muốn uống sữa bò! Con muốn uống!" Tô Vũ ngồi ở ghế sau đột nhiên hét lên, nắm lấy cánh tay Lý Phượng Chi lắc qua lắc lại. Cha Tô có chút xấu hổ, mắng: "Tiểu Vũ nghe lời, chúng ta cũng có đồ ăn vặt." Lúc trước, gia đình họ đã trốn gần một trung tâm mua sắm, Tô Gia thường xuyên đi tìm thức ăn cho nên đồ ăn của họ cũng rất đầy đủ. Chỉ là sữa bò có hạn sử dụng ngắn, nếu như có cũng đã uống hết rồi. "Tô Hướng Hành, ý của anh là gì? Chính mình không có bản lĩnh mà còn dám dạy dỗ con trai, đều là lỗi của anh, nếu không phải tại anh chúng ta đã sớm đến nơi an toàn!" Lý Phượng Chi vừa nói vừa bắt đầu khóc. "Này, nếu không đem nó..." Văn Tiêu Tiêu cảm thấy ngượng ngùng, tất cả là do sữa bò. "Không cần, cô Văn, chúng tôi không thể lấy đồ vật của cô được." Tô Hướng Hành kiên quyết. Thấy cha Tô nói như vậy hai mẹ con ngồi bên cạnh càng gào thét dữ dội hơn. "Câm miệng, nếu không tôi sẽ ném các người xuống." Tần Lẫm lạnh lùng nói. Chỉ một lát sau, cả xe lặng ngắt như tờ. Văn Tiêu Tiêu yên lặng quay đầu, đúng là người ác còn cần người ác trị. Lúc xuống xe, trên mặt Lý Phượng Chi còn vương nước mắt, mà Tô Vũ càng khoa trương, mặt vốn đã đen nhẻm, bây giờ càng giống một chú mèo lem luốc. "Bọn họ làm sao vậy?" Thấy vậy, Tống Ngôn Thâm liền hỏi một câu. "Bọn họ muốn uống sữa bò." Văn Tiêu Tiêu nói một câu không đầu không đuôi. Trước khi Tống Ngôn Thâm kịp hiểu ra, anh đã thấy Văn Tiêu Tiêu ôm ba lô chạy mất, vì thế càng thêm khó hiểu.