Trở lại căn cứ Nhạc, Văn Tiêu Tiêu còn chưa kịp có một giấc ngủ ngon, biệt thự đã đón một vị khách không mời mà đến.
Giọng Hàn Hiến Lễ có chút gấp gáp, anh ta nắm chặt lấy Tống Ngôn Thâm: "Nghe nói sáng nay mọi người đi về hướng Tây Bắc, có gặp phải nguy hiểm gì không?"
"Anh Hàn, mời anh ngồi xuống rồi từ từ nói."
Tống Ngôn Thâm không nói nên lời, vẻ tao nhã trên khuôn mặt thường ngày cũng lộ ra sự thiếu kiên nhẫn. [Từ khi người này đến, anh ta cứ bám lấy mình hỏi mãi, nhưng anh ta lại không nói đến điểm chính. ]
"Khụ khụ... Xin lỗi."
Cuối cùng, Hàn Hiến Lễ cũng nhận ra sơ suất của mình, anh ta xin lỗi và ngồi xuống.
"Là như thế này, sáng nay căn cứ đã phái một đội ra khỏi căn cứ để thu thập vật tư. Bởi vì là lần đầu tiên ra ngoài sau trận tuyết lớn, nên đã phái 500 người, kết quả những người này đến huyện Nghi thì bị mất liên lạc."
Hàn Hiến Lễ tỏ vẻ lo lắng, Tần Lẫm ở bên cạnh nghe một lát liền hỏi: "Ai chỉ huy đội ngũ này?"
"Là anh trai tôi, Hàn Hiến Tề."
Quả nhiên là vậy, mọi người đều hiểu rõ trong lòng.
Tống Ngôn Thâm nhìn Tào Uy đang co ro trong góc phòng, hắn gật đầu,"Từ nơi chúng ta đi hôm nay tiếp tục đi về phía trước ba mươi dặm là huyện Nghi."
Chẳng lẽ là tiếng rống của con tang thi kia?
Thế là Tống Ngôn Thâm kể lại cho đối phương nghe về chuyện mọi người nghe thấy tiếng rống của tang thi sáng nay. Sau khi Hàn Hiến Lễ nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, vội vã rời đi.
Văn Tiêu Tiêu vừa đắp mặt nạ vừa đi xuống, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Hạ Chi Tình cũng xuống lầu, vừa ngồi xuống liền mỉm cười đề nghị: "Em cảm thấy sau này chúng ta cần ghi chép lại số lượng vật tư, dù sao cũng không phải một mình em phụ trách nên phải có quy định chứ?"
Văn Tiêu Tiêu yên lặng nhích mông.
[Đây lại là trò gì nữa?]
"Cô Hạ nói đúng, hôm nay chúng ta thu hoạch được rất nhiều." Tào Uy ngồi xổm một bên lẩm bẩm.
"Câm miệng, không đến lượt anh nói, anh còn không phải người trong đội chúng tôi đâu. Hơn nữa nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, anh nên rời đi!"
Văn Tiêu Tiêu hếch cằm, rất kiêu ngạo.
"Ôi ôi, bà tổ cô, ngài... ngài không thể qua cầu rút ván như thế chứ."
Tào Uy lập tức ỉu xìu, cũng không dám lớn tiếng nói chuyện nữa.
Nếu để đội ngũ trước đây của hắn biết hắn giúp người khác lấy hết vật tư ở xưởng, hắn cũng sẽ mất mạng, bây giờ tuyệt đối không thể rời khỏi đây.
"Qua cầu rút ván? Đừng quên lúc trước ai cứu anh."
Phương Lỗi vẻ mặt chính trực, đối với loại tiểu nhân hai mặt như Tào Uy không hề khách khí.
"Ai da, chúng ta đều là người một nhà, chuyện ghi chép hay không ghi chép có gì quan trọng, ai thèm mấy thứ lợi nhỏ đó chứ?"
Lý Phượng Chi mặt không đỏ tim không đập nói, Tô Vũ ở phía sau bà ta thì đang ôm một cái đùi giăm bông hun khói gặm lấy gặm để.
Làm tốt lắm!
Sau khi gia nhập tiểu đội vài ngày, Tô Vũ đã béo hơn rất nhiều.
"Ha ha ha."
Văn Tiêu Tiêu không nhịn được, che mặt cười.
Tống Ngôn Thâm trừng mắt nhìn cô nhưng không có tác dụng gì.
Cười chết mất, căn bản không dừng lại được.
"Tôi đồng ý, từ giờ về sau, mỗi lần thu thập được vật tư tôi sẽ tìm người ghi chép cẩn thận!"
Khuôn mặt nhỏ thanh tú của Tô Gia mang theo sự kiên nghị, cô cũng không phản đối đề nghị của Hạ Chi Tình. Trên thực tế, đây là cách tốt nhất để tránh phiền phức trong tương lai.
Hạ Chi Tình cười lạnh, nghĩ: [Tiện nhân, xem mày còn có thể giả vờ đến bao giờ. ]
Lý Phượng Chi ở bên cạnh sốt ruột dậm chân: [Như vậy sau này, sao mình có thể đòi đồ của con tiện nhân kia, thật là ngu xuẩn, giống hệt cái con mẹ đã chết không có đầu óc của nó. ]
Cha Tô kiên quyết ủng hộ con gái nhưng bị Lý Phượng Chi véo một cái đau điếng, nhăn nhó mặt mày.
"Vậy để anh Trương ghi sổ đi, tôi thấy anh Trương thích hợp."
Trương Tuyết Hàng là người vào đội sau, hơn nữa trên người có phẩm chất cương trực chính nghĩa của người chỉ huy quân đội, làm việc ổn trọng lại đáng tin cậy.
Vậy nên, sau khi Văn Tiêu Tiêu nói xong.
Không ai phản đối.
Trương Tuyết Hàng cảm thấy bất đắc dĩ sau khi được giao phó nhiệm vụ quan trọng này, nhưng trước mắt quả thật không có ai thích hợp hơn anh nên anh chỉ có thể gật đầu đồng ý.
"Vậy được, vất vả cho anh Trương rồi."
Không biết Hạ Chi Tình lại tính toán điều gì nhưng nhìn cô ta rất vui vẻ.
Văn Tiêu Tiêu ngáp một cái rồi đi lên lầu.
Những người còn lại cũng ai làm việc nấy, tự giải tán.
——
Ban đêm, Hạ Chi Tình xuống lầu uống nước, một bóng người mờ ảo xuất hiện dưới ánh trăng, lặng lẽ tiến về phía trước.
Một đôi bàn tay to đột nhiên ôm lấy thân hình mềm mại như rắn của Hạ Chi Tình, bàn tay mập mạp che kín miệng mũi cô.
"Ưm ưm..."
Hạ Chi Tình liều mạng giãy giụa, bên tai lại vang lên giọng nói âm u: "Mỹ nhân, hôm nay tôi cứu cô, có phải cô nên báo đáp tôi không?"
Hạ Chi Tình giậm chân mạnh xuống đất, thừa lúc hắn đau đớn đẩy hắn ra: "Tào Uy! Anh không muốn sống nữa hả, anh có tin tôi gọi người đuổi anh đi bây giờ không!"
"Chỉ đùa thôi mà, đừng giận chứ!"
Tào Uy lập tức nhụt chí, giơ tay đầu hàng.
"Hừ, nếu anh còn dám có ý nghĩ như vậy nữa, tôi sẽ..."
Hạ Chi Tình nói được nửa câu thì dừng lại, ánh mắt chuyển động, trên mặt hiện lên một nụ cười quyến rũ: "Anh thích em?"
"Hắc hắc, thích!"
Tào Uy nhìn chằm chằm vào bộ ngực tuyết trắng của đối phương, nuốt nước miếng.
Bỗng nhiên Hạ Chi Tình tới gần, đặt một tay lên vai Tào Uy, thở dài nói: "Nếu anh có thể giúp em diệt trừ Tô Gia, em sẽ cho anh lần đầu tiên của em."
Tào Uy tâm viên ý mã, bị mê hoặc thần hồn điên đảo, hắn ta vội vàng nắm lấy tay Hạ Chi Tình, nói: "Không phải chỉ có con nhỏ kia thôi sao, quá dễ đối phó!"
Trong lúc nói chuyện, cái miệng đầy mỡ của hắn ta sắp chạm vào gương mặt Hạ Chi Tình nhưng bị cô đẩy ra.
"Vậy em sẽ chờ tin tức tốt của anh!"
Uốn éo thân hình mềm mại, Hạ Chi Tình rời khỏi bếp.
Tào Uy đã thưởng thức hương thơm của mỹ nhân, ngơ ngẩn trong đêm trăng sáng.
Sau đó lại buồn rầu, mấy hôm nay hắn cũng đã nhận ra Tô Gia và cả nhà cô ta đều là người mới gia nhập, trong đội ngũ cũng không có địa vị gì.
Loại người này muốn giết thì giết, không có gì phải sợ cả
Quan trọng là làm sao để lặng lẽ không một tiếng động loại bỏ được người đó.
——
Đêm đã qua và bình minh đã tới.
Hôm nay trời nắng đẹp, băng trên mặt đất cũng có dấu hiệu hòa tan, mọi người thảo luận đi dạo trong căn cứ.
Tuy căn cứ Nhạc mới thành lập không lâu nhưng đã nhanh chóng thích ứng với bầu không khí mạt thế, dẫn đầu chiếm đoạt tài nguyên và phát triển.
Trên đường phố, các cửa hàng đều mở cửa nhưng bên trong chỉ có rất ít người.
"Nơi này có cái gì đẹp, em mang mọi người đi chợ đen."
Văn Tiêu Tiêu nhẹ nhàng nói.
Mọi người dùng ánh mắt hoài nghi xem cô, Văn Tiêu Tiêu rất không phục: "Mọi người nhìn gì vậy, lần trước em dùng đồ đổi với người ta để họ dẫn em đi đấy."
"Thật không, vậy chúng ta đi xem thử đi."
Tần Lẫm đối với Văn Tiêu Tiêu vô cùng khoan dung, thậm chí đến mức dung túng.
Những người khác chia thành nhiều nhóm, ai không muốn đi chợ đen thì tự đi dạo.
Hạ Chi Tình đưa mắt ra hiệu với Tào Uy, sau đó thân mật kéo tay Tô Gia: "Tô Gia, tớ muốn đi bên kia nhìn xem, cậu đi cùng tớ đi."
Tô Gia nhíu mày, Hạ Chi Tình dường như luôn có ác ý với cô.
"Sao thế, cậu không muốn sao?"
Hạ Chi Tình lộ ra vẻ đau lòng.
"Đi thôi."
Tô Gia cảm thấy đây là cơ hội tốt để hòa hoãn quan hệ, liền đi theo cô ta.
Văn Tiêu Tiêu đi một lúc mới phát hiện những người phía sau đều không thấy đâu, chỉ còn cô và Tần Lẫm.
Trên thực tế, những người mới gia nhập đội ngũ đều cho rằng Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm là một đôi, nên không muốn làm kỳ đà cản mũi.
"Bọn họ có ý gì, không hứng thú với chỗ em tìm sao?" Oán giận được nửa câu Văn Tiêu Tiêu lại nhớ ra, bây giờ cô chỉ là một nhân vật pháo hôi nhỏ bé, đương nhiên không có tư cách xen vào chuyện tình cảm của nam nữ chính.
Cô và Tần Lẫm, một người là pháo hôi sắp bị hiến tế, một người là nam phụ không có tên tuổi trong truyện, đây quả thực là sự kết hợp hoàn hảo.
"Đi thôi, bọn họ có việc!"
Tần Lẫm sẵn lòng chiều chuộng Văn Tiêu Tiêu nhưng anh cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về cách cư xử của những người khác.
Đi theo Văn Tiêu Tiêu vào hẻm nhỏ, còn chưa kịp nhìn thấy cái gọi là "chợ đen", đã nghe thấy tiếng chửi bới nhục mạ xen lẫn tiếng tay đấm chân đá phát ra từ góc hẻm.
Chuyện như vậy, trước mạt thế đã thấy quen mắt, huống chi bây giờ là mạt thế khiến ai nấy đều bất an.
Hai người cũng không định xen vào chuyện người khác nhưng khi đi ngang qua Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm đều không tự chủ được dừng lại.
Đối với Văn Tiêu Tiêu, người đánh và người bị đánh đều là người quen!
Tâm viên ý mã: Tâm như vượn leo trèo, ý như ngựa chạy rong. Nhóm từ này thường được dùng để ví dụ cho vọng tâm của người ta luôn luôn biến động bất định, gần giống với ý nghĩa của từ ngữ Tam tâm nhị ý.