Chương 25: Tang thi di chuyển có trật tự

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:37

Đêm khuya tĩnh lặng. Những tang thi bị thu hút đến đây trước đó đều lặng lẽ tan đi. Sau khi Hàn Hiến Lễ gửi tin tức cầu cứu về căn cứ thì không nhận được hồi âm, sự im lặng đến kỳ lạ. Hàn Hiến Lễ có chút nóng nảy, Hàn Hiến Tề lại trầm ổn hơn nhiều, anh ta hạ giọng nói với em trai: "Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần là sẽ không có ai đến cứu chúng ta." "Sao có thể, cha nhất định..." Hàn Hiến Lễ không tin. "Không liên quan đến cha, chỉ là huyện Nghi quá nguy hiểm, con tang thi kia có năng lực rất đặc biệt." Lý do Hàn Hiến Tề bị mắc kẹt là vì máy truyền tin bị trục trặc, anh ta mất liên lạc với bên ngoài, lại bị tang thi bao vây, khiến anh ta trở nên đơn độc và không viện trợ. Bây giờ nghĩ lại, từ khi vào huyện Nghi máy truyền tin đã bị trục trặc, thậm chí không thể nghe rõ tiếng động gần đó, thật sự rất quái lạ. Hàn Hiến Lễ nghĩ đến thuốc nổ trên xe: "Tang thi lợi hại đến đâu cũng không phải mình đồng da sắt, chúng ta nhất định có thể đối phó!" "Xem đã rồi tính." Hàn Hiến Tề vỗ vai em trai, bảo anh ta nghỉ ngơi cho tốt để dưỡng sức. Tay Văn Tiêu Tiêu hơi đau, hơn nữa vừa ngủ một giấc nên tinh thần rất tốt. Trong bóng tối, cô lấy một chiếc máy tính bảng từ ba lô ra, bắt đầu chơi trò chơi. Vì một tay không cử động được nên cô chỉ có thể chống máy lên, dùng một ngón tay chạm, nhìn những khối vuông nhỏ có hình giống nhau biến mất, cô cảm thấy rất thỏa mãn. Đang chơi say sưa, bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô, đặc biệt rõ ràng trong bóng tối. Văn Tiêu Tiêu liếc nhìn những người khác trong phòng nhưng không ai phản ứng. Vì an toàn, đội của họ đã tụ tập lại với nhau để nghỉ ngơi, bên cạnh Văn Tiêu Tiêu là Tô Gia đang ngủ say. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc máy tính bảng, Văn Tiêu Tiêu nhẹ nhàng đứng dậy. "Em đi đâu?" Giọng nói đột ngột vang lên khiến Văn Tiêu Tiêu suýt chút nữa đánh rơi chiếc máy tính bảng trong tay, nhìn kỹ hơn thì ra những người khác đã tỉnh. "Em nghe thấy có tiếng động bên ngoài!" Văn Tiêu Tiêu thấy mọi người đều tỉnh, giọng nói cũng lớn hơn chút. Thế là mọi người trong phòng đều đi về phía cửa sổ, trời tối nên không nhìn rõ tình huống dưới lầu, dù dị năng giả có sức mạnh hơn người thì cũng không thể có khả năng nhìn đêm. "A!" Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng kinh hô, mọi người vội vàng chạy ra ngoài. Lại thấy một người thanh niên ghé vào cửa sổ, Tần Lẫm nhận ra, người này là dị năng giả thị lực lúc trước, liền hỏi: "Anh thấy gì?" "Tang thi, tang thi rời đi." Chỉ thấy người thanh niên kia mở cửa sổ, vươn cổ ra nhìn xuống phía dưới, kích động đến mặt đỏ bừng. "Anh có thể nhìn thấy vào ban đêm?" Tống Ngôn Thâm lên tiếng, giọng trầm thấp. Nếu anh ta nhớ không nhầm thì khi giới thiệu người này chỉ nói mình có thể nhìn xa hơn. Giang Nguyên nghe vậy đứng thẳng người, ngượng ngùng gãi đầu: "Phải." Tống Ngôn Thâm cũng không quan tâm đến chuyện này, dù sao trong mạt thế, ai cũng sẽ phải gặp nguy hiểm, đối phương giấu giếm thực lực thật sự cũng là chuyện thường. Văn Tiêu Tiêu thấy bọn họ quen nhau, liền hỏi theo: "Những con tang thi đó đi đâu?" "Đi về phía tây!" Giang Nguyên thấy đám tang thi rời đi thì rất phấn khích, cũng chẳng quan tâm chúng đi đâu. Văn Tiêu Tiêu có một dự cảm không lành. Tiếng rống của tang thi vừa rồi chắc chắn không phải là ảo giác, thật sự có tang thi đang tổ chức đám quân ô hợp này. Cô cố gắng nhớ lại cốt truyện trong sách, rõ ràng gần kết thúc truyện mới xuất hiện tang thi vương. Cô rất hối hận khi không đọc kỹ cuốn truyện! Bây giờ cô không nhớ ra cốt truyện. "Đi, đánh thức những người khác dậy, chúng ta nhân cơ hội này rời đi." Tần Lẫm nhanh chóng quyết định, kéo Văn Tiêu Tiêu đi gọi người. Sau khi nghe tin lũ tang thi rút lui, tất cả mọi người đều không chần chừ, thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống lầu, xe của họ đều ở dưới lầu nên rất tiện rời đi. "Chẳng phải có trực thăng sao?" vẻ mặt Chu Lệ đưa đám, cô ta đã hối hận, cô ta không nên vì mấy viên tinh hạch mà mạo hiểm gia nhập đội cứu hộ. Với nhan sắc của cô ta, ở trong căn cứ cũng có thể sống rất tốt. "Chúng ta không thể truyền tín hiệu ra ngoài, có lẽ bây giờ trong mắt căn cứ chúng ta đã là người chết!" Hàn Hiến Tề lạnh lùng phá vỡ ảo tưởng của cô ta. Văn Tiêu Tiêu đeo ba lô, đội mũ len, có chút lười biếng không muốn động đậy. "Nếu dị năng của em là bay lượn thì tốt rồi." "Đừng mơ mộng hão huyền, trên trời có nhiều loài chim biến dị hơn tang thi đấy!" Tần Lẫm kéo cô đứng dậy, đi xuống cầu thang. Xuống lầu nhanh hơn leo lầu nhiều, thanh niên tên Giang Nguyên vẫn luôn ở phía trước quan sát, đường phố đen kịt yên tĩnh lạ thường, không hề có một con tang thi nào. Tần Lẫm khom người trong bóng tối như một con báo săn đang rình mồi, động tác nhanh nhẹn thoăn thoắt lên xe, những người khác cũng nhanh chóng lên xe, chen đầy thùng xe. "Lộc cộc, lộc cộc." Tiếng xe khởi động trong đêm tối đặc biệt rõ ràng, cả đoàn người lo lắng đề phòng nép vào trong xe. Chiếc xe lao vút đi, để lại một cái bóng dài trên đại lộ Kiến Nam khi ra khỏi huyện. "Ầm!" Phía sau vang lên tiếng va chạm, tiếng động lớn làm Văn Tiêu Tiêu giật mình, nhìn ra ngoài thì thấy hai chiếc xe quân dụng đâm vào nhau. Một người đàn ông cao lớn bước ra khỏi xe, miệng còn hùng hổ quát tháo. Người ta nói oan gia ngõ hẹp, quả không sai. "Hứa Liệt!" "Anh quen hắn?" Văn Tiêu Tiêu thấy Giang Nguyên kêu lên, lập tức hỏi dò. "Đội ngũ của Hứa Liệt rất nổi tiếng ở trong căn cứ, dị năng giả rất nhiều, làm việc bá đạo lại vô lý!" Giang Nguyên rất sợ đối phương, đầu cũng cúi thấp vài phần. "Hừ, tôi không sợ." Văn Tiêu Tiêu quay đầu nhìn Tần Lẫm, thấy anh đã xuống xe nên cô cũng đi theo xuống xe. Trong đội của Hứa Liệt không chỉ có gã gầy lần trước còn có Tào Uy và Hạ Chi Tình đã mấy ngày không thấy. Hạ Chi Tình mặc một chiếc áo bông cũ kỹ, nép giữa mấy người đàn ông. Cô ta nhìn luộm thuộm và chật vật, có vẻ sau khi mang theo vật tư bỏ đi, cuộc sống của cô ta cũng không tốt đẹp gì. Hứa Liệt nghênh ngang: "Mượn chiếc xe, tiện đường cho anh em nhờ chút." Hàn Hiến Lễ biết đây cũng là dị năng giả được thuê, vừa định đồng ý, Tần Lẫm đã tiến lên quật ngã hắn, một chân đá vào bụng đối phương, khiến Hứa Liệt cong người lại như tôm. "Mẹ kiếp..." Hứa Liệt cũng là dị năng giả, nhưng tốc độ và sức mạnh hoàn toàn không thể so sánh với Tần Lẫm. "Sao hả, mày hay quên thật đấy, nhanh như vậy đã quên chuyện lần trước?" Tần Lẫm không đợi đối phương sử dụng dị năng, đã dùng lôi điện phế đi hai tay hắn. Một mùi khét lẹt truyền đến, đám đàn em định xông lên đều bị sự tàn nhẫn của Tần Lẫm dọa sợ. "Á!" Người chịu đau khổ nhất không ai khác ngoài Hứa Liệt, hắn không hiểu tại sao đối phương lại lợi hại đến vậy khi cả hai đều là dị năng giả. "Còn muốn lên xe không?" Tần Lẫm cười lạnh một tiếng rồi trở lại xe, hai chiếc xe bị hỏng ban đầu đều không thể lái, những người còn lại chỉ có thể chen chúc nhau. Hàn Hiến Lễ suy nghĩ hồi lâu, vẫn quyết định mang mấy người Hứa Liệt theo. Hạ Chi Tình do dự không biết có nên đi tìm Tần Lẫm và những người khác không, lại bị Tào Uy kéo đi: "Em còn muốn quay lại, vừa nãy em cũng thấy rồi đấy, Tần Lẫm sẽ giết em." Lời Tào Uy nhắc nhở Hạ Chi Tình, vẻ không cam tâm hiện lên trong đáy mắt cô ta: [Đều tại tên mập chết tiệt Tào Uy, nếu không phải hắn, mình đã không rơi vào hang sói này. Mấy hôm nay, nếu không phải mình dùng vật tư uy hiếp đám người này, mình đã sớm bị ăn sạch sẽ. Không được, mình nhất định phải quay lại. ] Trên xe. Động thái vừa rồi Tần Lẫm khiến mọi người đều biết anh lợi hại. Trong khoảng thời gian ngắn, trong xe vô cùng yên tĩnh, không ai nói chuyện. Phía sau mọi người, một bóng người cao lớn đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng, lặng lẽ nhìn xa xăm, hắn vừa hấp thụ rất nhiều tinh hạch dị năng giả, thật là mỹ vị! Đôi mắt cứng đờ xoay chuyển, hắn nhận ra người phụ nữ kia. [Đi theo cô ta có đồ ăn ngon. ]