Chương 21: Mang theo vật tư trốn chạy

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:37

Tống Ngôn Thâm, Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng đến nơi Tào Uy nói đến, hai dị năng giả ra mặt, lão đại khu đèn đỏ cũng chẳng dám gây sự, ngoan ngoãn thả người. Ba người trở về rất nhưng Tô Gia bị chuốc thuốc mê nên khi trở về người vẫn còn mềm nhũn. Tống Ngôn Thâm trực tiếp bế cô lên lầu, Hạ Chi Tình vẫn luôn đợi ở tầng dưới, nhìn thấy cảnh này, cô ta suýt chút ngã khỏi ghế sô pha. Đợi đến khi mọi người đều lên lầu, Hạ Chi Tình mới vội vàng đứng dậy. Tào Uy làm việc không xong, cô ta chắc chắn sẽ bị liên lụy! Trên lầu, cha Tô lo lắng nhìn Tô Gia, liên tục hỏi han cô có sao không. "Con không sao." Tô Gia tùy tiện kiếm cớ muốn nghỉ ngơi để đuổi mọi người đi. Khi Tống Ngôn Thâm rời đi, anh ta đã dặn Văn Tiêu Tiêu chăm sóc Tô Gia cẩn thận, Văn Tiêu Tiêu nhìn cô gái yếu ớt nằm trên giường rồi gật đầu. [Bây giờ mình không chỉ phải giúp Tống Ngôn Thâm đi theo cốt truyện mà còn phải giúp anh ta chăm sóc vợ tương lai nữa sao? Mình chính là người xuyên không thảm nhất lịch sử!] Tinh thần Tô Gia không tốt lắm, trên người còn có thương tích, Văn Tiêu Tiêu ngồi cạnh cô một lát, đợi cô ngủ rồi mới mở cửa đi ra ngoài. "Sao mọi người lại ngồi ở đây thế?" Văn Tiêu Tiêu còn tưởng rằng cô sẽ được xem cảnh nam chính xé xác nữ phụ kinh điển nhưng không ngờ cả đội đều ngồi trong phòng khách, vẻ mặt ai nấy đều rất nghiêm trọng. "Hạ Chi Tình biến mất rồi!" Tần Lẫm giơ hai tay tỏ vẻ bất lực. Văn Tiêu Tiêu chớp mắt, cô vẫn chưa ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. "Chắc là bỏ đi cùng Tào Uy rồi, hai người họ có tật giật mình nên trốn trước cho lành." Phương Lỗi oán hận nói, anh ta đã sớm không thích Tào Uy, lúc trước không nên cứu hắn. "Ngoài ra, đội bên cạnh cũng không thấy đâu." Trương Tuyết Hàng bất đắc dĩ nói thêm. Văn Tiêu Tiêu: "..." "Vậy vật tư của chúng ta đâu?" Văn Tiêu Tiêu chợt nhớ ra, trên người Hạ Chi Tình có ít nhất một nửa vật tư cùng với những thứ lục soát được ở xưởng thực phẩm. Nếu như tất cả đều bị Tào Uy mang đi, chẳng phải bọn họ đã làm không công cho người khác sao? Tần Lẫm nhìn cô bằng ánh mắt "tự hiểu đi". "Chỉ cần bọn họ còn ở trong căn cứ thì không trốn thoát được đâu, trước mắt không cần bận tâm đến bọn họ." Mặt Tống Ngôn Thâm lộ vẻ lạnh lùng nhưng cũng không lo lắng, dù chỉ còn lại một nửa vật tư thì bọn họ vẫn đủ ăn. "Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?" Vẻ mặt Văn Tiêu Tiêu đáng yêu. Cũng may khi vào Nhạc Thành cô đã lấy lại hết đồ trang điểm, mặt nạ và quần áo từ chỗ Hạ Chi Tình, nếu không thì sẽ là một tổn thất lớn. "Xem cái này trước đã!" Tống Ngôn Thâm lấy ra một tờ giấy rồi đưa cho mọi người. "Đội tìm kiếm?" Sau khi đọc nội dung trên giấy, Văn Tiêu Tiêu nhớ lại một cách cẩn thận, cô không nhớ trong truyện có đoạn này, chắc không phải là cốt truyện quan trọng. "Việc này là do chính quyền căn cứ Nhạc tổ chức, họ sẽ đi huyện Nghi để tìm kiếm và giải cứu đội ngũ mất tích trước đó." Tống Ngôn Thâm liếc nhìn Văn Tiêu Tiêu, không chút hứng thú giải thích. "Sợ là người phụ trách căn cứ Nhạc chỉ muốn cứu con trai mình thôi." Tần Lẫm có cái nhìn thấu đáo hơn. Trước đó, huyện Nghi có liên quan đến tiếng rống của tang thi, theo lời Hàn Hiến Lễ, mục tiêu cứu hộ lần này chính là Hàn Hiến Tề. "Chỉ tuyển dị năng giả, mỗi người một trăm tinh hạch?" Phương Lỗi chú ý đến chi tiết thực tế hơn: "Xem ra người phụ trách căn cứ rất giàu có." "Tuyệt quá, em cũng đi!" Văn Tiêu Tiêu luôn rất tích cực với việc ra ngoài, bất kể làm gì cũng muốn đi. Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm liếc nhau, ngầm hiểu ý nhau mà không nói ra, hành động lần này vẫn chưa rõ ràng nên không thể để Văn Tiêu Tiêu mạo hiểm. Thế là Tống Ngôn Thâm chủ động tránh né đề tài này: "Chúng ta bàn bạc lại một chút." Văn Tiêu Tiêu gật đầu, chuyện này bình thường là do Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm bàn bạc, thế là cô nhanh nhẹn đứng dậy về phòng. Mấy người nhà họ Tô đều không có dị năng, cũng lần lượt rời đi để làm việc khác. Tống Ngôn Thâm thấy những người khác rời đi, lúc này mới nói: "Hành động lần này chỉ có tôi, Tần Lẫm và Phương Lỗi đi. Anh Trương, phiền anh chăm sóc những người ở nhà." Trương Tuyết Hàng không phải dị năng giả, tự nhiên không phản đối sự sắp xếp này, gật đầu nói: "Yên tâm, tôi nhất định bảo vệ bọn họ an toàn." "Tiêu Tiêu còn nhỏ lại tùy hứng, anh Trương, anh hãy trông chừng em ấy nhiều hơn." Trên thực tế, Tống Ngôn Thâm không nghĩ Trương Tuyết Hàng có thể quản được Văn Tiêu Tiêu nhưng vẫn dặn dò thêm một câu. Anh ta nhất định phải đưa Văn Tiêu Tiêu trở về thủ đô an toàn. "Được!" Trương Tuyết Hàng có chút bối rối: [Rốt cuộc Văn Tiêu Tiêu là bạn gái của ai? Sao thấy Tống Ngôn Thâm cũng rất quan tâm em ấy, xem ra phải tìm thời gian hỏi Phương Lỗi mới được. ] Bàn bạc xong, mọi người lần lượt lên lầu. Sau khi trở lại phòng, Trương Tuyết Hàng mới kéo Phương Lỗi lại và hỏi ra nghi ngờ trong lòng. Phương Lỗi gãi đầu, bản thân cũng ngơ ngác: "Tiêu Tiêu không có bạn trai nhưng gia đình cô ấy và gia đình Ngôn Thâm là bạn bè lâu năm nên mới thân thiết như vậy." [Hơn nữa Tống Ngôn Thâm trước kia còn rất ghét người ta. ] Phương Lỗi thầm bổ sung trong lòng. "Vậy Tần Lẫm thì sao, quan hệ giữa anh ấy và Văn Tiêu Tiêu không bình thường đúng không?" Trương Tuyết Hàng là người cực kỳ tinh ý, nếu không phải do hai người quá thân mật thì sao anh có thể nhận nhầm mối quan hệ của bọn họ? "Tần Lẫm và Tiêu Tiêu?" Phương Lỗi nhớ rõ, trước mạt thế hai người này cũng không giao tiếp với nhau, muốn nói có gì thay đổi thì chính là mấy tháng sau mạt thế này. "Có lẽ đang trong quá trình theo đuổi?" Trương Tuyết Hàng: [Đang theo đuổi? Vậy là ai theo đuổi ai?] Đều đã mạt thế rồi, còn có tâm trí nghĩ đến chuyện tình cảm yêu đương, Trương Tuyết Hàng rất khâm phục mấy người này. Nhưng cuối cùng anh cũng đã làm rõ được tình hình phức tạp của bọn họ. Hiện tại, Văn Tiêu Tiêu là một trong những đối tượng được bảo vệ trọng điểm trong đội ngũ. Bên này Văn Tiêu Tiêu vẫn còn đang mơ mộng, nghĩ rằng mình có thể ra ngoài làm nhiệm vụ: [Đợi đến khi tích cóp đủ tinh hạch mình sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi nhóm nhân vật chính. Như vậy sẽ không phải chết nữa?] Văn Tiêu Tiêu căn bản không ngờ tới, Hạ Chi Tình đã rời đi, Tống Ngôn Thâm vẫn chưa thích Tô Gia, toàn bộ cốt truyện đã thay đổi từ khoảnh khắc cô xuyên thư. Ngày hôm sau. Văn Tiêu Tiêu dậy sớm, tinh thần Tô Gia đã tốt hơn nhiều, Tô Gia bất ngờ khi thấy Văn Tiêu Tiêu dậy sớm như vậy. "Tiêu Tiêu, các cậu muốn ra ngoài sao?" "Chúng tớ chuẩn bị gia nhập đội tìm kiếm của căn cứ Nhạc, đi huyện Nghi cứu người." Văn Tiêu Tiêu xếp đồ vào ba lô, chuẩn bị mang theo. "Tớ đi cùng các cậu." Tô Gia nghe vậy lập tức ngồi dậy, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề. "Không được, vết thương của cậu vẫn chưa lành." Văn Tiêu Tiêu muốn ngăn cản nhưng Tô Gia lại cười nói: "Đây chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng đến hành động." Tô Gia rất kiên quyết nhưng khi hai người xuống lầu thì phát hiện ngoài Trương Tuyết Hàng đang rèn luyện thân thể trong sân, những người khác đều đã đi mất. Văn Tiêu Tiêu ngừng cười, cô hiểu rồi, vốn dĩ bọn họ không muốn mang cô theo. Đẩy cửa ra mà không nói một lời, Trương Tuyết Hàng vội vàng ngăn cản Văn Tiêu Tiêu vẻ mặt không vui ra cửa. "Anh Trương, anh thật không tốt, vậy mà giúp bọn họ lừa em." Văn Tiêu Tiêu khoanh tay trước ngực, ngửa đầu, khi không cười nhìn cô xinh đẹp đến mức lạnh lùng. "Cái này... anh không còn cách nào khác." Trương Tuyết Hàng nhìn có vẻ dễ nói chuyện nhưng lại là người làm việc có nguyên tắc, không có khả năng thương lượng. Nhưng anh ta đã quên, đây không phải doanh trại mà Văn Tiêu Tiêu cũng không phải là lính của anh. Văn Tiêu Tiêu không để ý đến sự ngăn cản của Trương Tuyết Hàng, mở cửa định bước ra ngoài. "Anh Trương, nếu anh không cho em ra ngoài, em sẽ tự tìm cơ hội đi huyện Nghi, anh có thể canh chừng em cả đời sao?" Trương Tuyết Hàng: "..." Bây giờ anh mới nhận ra nhiệm vụ này không hề dễ dàng. "Anh Trương, tụi em ra ngoài xem thử, nếu Tống Ngôn Thâm bọn họ không mang tụi em theo, em sẽ đưa Tiêu Tiêu trở về." Tô Gia nhìn có vẻ khá đáng tin, ở bên cạnh đảm bảo. "Hừ!" Văn Tiêu Tiêu bĩu môi đến mức có thể treo cả ấm trà lên đó: [Đợi cô ra ngoài, nếu không thấy bọn họ, hừ hừ... ] Trương Tuyết Hàng nghe vậy chỉ có thể thả hai người rời đi, Tô Gia nhìn khá ổn trọng, chắc sẽ không làm bậy.