Cánh cửa phòng vốn đã lung lay bị đạp đổ, mấy gã đàn ông hung dữ bước vào, vừa thấy Văn Tiêu Tiêu thì mắt lộ ra vẻ thèm thuồng nhưng khi nhìn rõ trang phục trên người cô thì mấy gã đàn ông kia lại dồn ánh mắt về phía Triệu Lão Tam.
"Triệu Quân, mày nợ tiền bảo kê lâu rồi, khi nào trả hả?"
"Ầm!"
Gã đàn ông không thèm nói lý, vừa xông vào đã đạp hỏng chiếc bàn còn lành lặn duy nhất trong phòng.
Triệu Quân, tức Triệu Lão Tam, lúc này đang cúi đầu, hoàn toàn làm ngơ đối phương, không trả lời.
"Tiền bảo kê? Tiền bảo kê gì?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn những người đó: [Chắc đám lưu manh đầu đường xó chợ này đang đang cướp bóc nhỉ?]
"Khu này do đại ca của chúng tao che chở. Sao? Nhóc con mày muốn xen vào chuyện người lớn?"
Thân phận của Văn Tiêu Tiêu không rõ nhưng chắc chắn cô không phải là người trong khu ổ chuột này, ngay cả đám côn đồ trong mạt thế cũng biết nhìn mặt đoán ý.
"Cô gái đừng lo lắng, ông chủ Tiền, tôi đưa tinh hạch cho anh là được."
Nói rồi Triệu Quân khom lưng, từ dưới gầm giường đào ra một hộp sắt, cầm năm viên tinh hạch đưa cho gã đại ca họ Tiền kia.
"Cút đi!"
Đại ca Tiền đạp một chân khiến Triệu Quân ngã nhào, hộp tinh hạch văng tung tóe, lăn lóc khắp sàn nhà, đám lưu manh còn lại thấy thế vội vàng xông đến cướp nhặt.
Văn Tiêu Tiêu nhíu mày, những người này thật đáng ghét!
"Đưa hết tinh hạch còn lại ra đây, nếu không đừng trách tôi không khách khí!"
Nói rồi tay phải Văn Tiêu Tiêu ngưng tụ băng, hóa thành một thanh trường kiếm dài ba thước, chiêu thức này thực sự khiến đám côn đồ đối diện sợ hãi, bọn côn đồ nhìn nhau rồi cuối cùng nhìn về phía lão đại của chúng.
Dường như nhận ra đối phương không dễ đối phó, ông chủ Tiền ra hiệu cho đàn em trả lại tinh hạch cho Triệu Quân, rồi lấy năm viên tinh hạch và dẫn theo đám đàn em bỏ đi.
Sau khi đám người kia rời đi, Triệu Quân mới chậm rãi thu dọn đồ đạc trong nhà, thiếu cửa và bàn, nơi này càng thêm đổ nát.
"Cái đó, hay là bác đi theo con đi!"
Văn Tiêu Tiêu suy nghĩ rất lâu mới nói ra những lời này, đối phương là một thợ rèn, nghề này rất hiếm ở mạt thế.
Trong đội ngũ của nàng cần những nhân tài như vậy.
Thấy đối phương không nói gì, Văn Tiêu Tiêu tiếp tục nói: "Bác đi theo con, con có thể trả công cho bác, hơn nữa con có thể cung cấp vật liệu rèn giống như trước mạt thế. Hơn nữa nếu bác ở lại đây, những người đó chắc chắn sẽ tìm đến gây phiền phức cho bác."
"Đi thôi!"
Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn, cô thấy ông bác vốn đang thu dọn đồ đạc đã đóng gói tất cả thành một bao lớn, đang chờ rời đi.
[Thật là nhanh!]
Lúc này Văn Tiêu Tiêu mới phát hiện, ông bác thật sự rất cao, bắp tay cũng rất vạm vỡ cường tráng, không hổ là thợ rèn.
Thế là Văn Tiêu Tiêu dẫn theo Triệu Quân đi, không quên mang theo bộ thần binh lợi khí chém sắt như chém bùn kia.
Trong khu biệt thự, sự xuất hiện của Triệu Quân không ăn nhập với cảnh vật xung quanh. Vì không có xe nên hai người đi rất chậm. Văn Tiêu Tiêu lén nhìn Triệu Quân, đối phương thật sự rất khỏe, vác một bao đồ lớn không kém mình, vậy mà mặt không đỏ, hơi thở không gấp.
"Tít tít!"
Khi Văn Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tiếp tục đi, một chiếc xe dừng lại trước mặt hai người, cửa xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt yêu nghiệt của Tần Lẫm.
"Đi đâu?"
Nhìn Văn Tiêu Tiêu và Triệu Quân ăn mặc kỳ lạ, Tần Lẫm lạnh giọng hỏi.
[Cô nhóc này có biết rằng ngay cả căn cứ cũng rất nguy hiểm hay không? Vậy mà dám chạy nhảy khắp nơi. ]
"Anh muốn ra ngoài sao?" hai mắt Văn Tiêu Tiêu sáng lên, hớn hở hỏi.
"Đi tìm em."
Tần Lẫm xuống xe, lấy đồ đạc trên lưng bác Triệu xuống rồi cất đi, anh nghĩ rằng tất cả đều là đồ Văn Tiêu Tiêu mua.
Kết quả anh thấy, Văn Tiêu Tiêu vui vẻ mở cửa xe, bảo Triệu Quân vào trong.
Tần Lẫm: "..."
"Bác ấy sẽ về cùng chúng ta." Văn Tiêu Tiêu nhỏ giọng nói.
Lúc này, Tần Lẫm mới bắt đầu đánh giá Triệu Quân, đối phương khoảng bốn mươi tuổi, có một bộ râu quai nón, nhìn có vẻ lôi thôi lếch thếch, quần áo dính đầy đất. Điều duy nhất đáng khen là thân thể bác ấy rất cường tráng.
Lại liếc nhìn Văn Tiêu Tiêu, không biết cô đi đâu mà khiến bản thân rất mệt mỏi, Tần Lẫm không nói lời trách cứ nào mà trực tiếp đưa cả hai về biệt thự.
Biệt thự phòng ốc có hạn, đồ đạc của Triệu Quân lại nhiều, thế là trực tiếp dọn sạch căn phòng chứa đồ rộng rãi ở tầng một, để bác ấy và "bảo bối" của bác ấy ở đó. Văn Tiêu Tiêu còn hơi lo lắng sẽ làm Triệu Quân phật lòng nhưng Triệu Quân đã rất hài lòng với sự sắp xếp này, so với khu ổ chuột tốt hơn nhiều, đúng không?
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Triệu Quân xong thì Văn Tiêu Tiêu vui vẻ lên lầu tắm rửa.
Tần Lẫm ở lại trong căn phòng bừa bộn và quan sát người đồng đội mới này. Sau khi nhìn một lát mới lên tiếng: "Cháu vẫn chưa hỏi tên bác là gì?"
"Triệu Quân!"
Triệu Quân đang khom lưng thu dọn đồ đạc, tự nhiên cảm nhận được ánh mắt sắc bén của người đàn ông kia, nghĩ: [Người thanh niên này có cảm giác áp bức hơn tất cả dị năng giả mà mình từng gặp. ]
Nghe được tên đối phương, Tần Lẫm khựng lại một chút, Triệu Quân là thợ rèn hàng đầu sau mạt thế. Sau khi trở lại thời kỳ vũ khí lạnh, địa vị của ông chỉ đứng sau lãnh đạo các căn cứ lớn, là đối tượng tranh giành của căn cứ Đế Đô và căn cứ Tây Bắc.
Không ngờ Tiêu Tiêu chỉ ra ngoài một chuyến mà lại mang về một nhân vật lợi hại như vậy.
Dường như nhận thấy sự nghi hoặc của người đàn ông, Triệu Quân nói thêm: "Tôi là công nhân được cô Văn thuê, cô ấy nói sẽ trả lương cho tôi."
Tần Lẫm khẽ cười, ánh mắt lộ ra tia sáng, tâm trạng không tệ nói: "Vậy thì hy vọng chúng ta có thể sống chung vui vẻ!"
Đến giờ ăn tối, những người khác lần lượt trở lại.
Văn Tiêu Tiêu giới thiệu Triệu Quân với mọi người trên bàn ăn, về chuyện Văn Tiêu Tiêu tự ý dẫn người từ bên ngoài về, người đầu tiên phản đối chính là Tống Ngôn Thâm.
"Tiêu Tiêu, em quá tùy hứng rồi, sao có thể tùy tiện dẫn người về chứ, em hoàn toàn không biết rõ đối phương là ai." Tống Ngôn Thâm liếc nhìn Triệu Quân, trực giác cảm thấy đối phương rất nguy hiểm.
"Tại sao không thể? Em có thể trả vật tư cho bác ấy."
Văn Tiêu Tiêu nhỏ giọng phản bác, nhìn không có chút khí thế nào.
"Tóm lại là không được!"
Tống Ngôn Thâm không phải nhất quyết đuổi Triệu Quân đi, anh chỉ không muốn tạo ra tiền lệ này, nếu sau này ai cũng dẫn người về đội ngũ thì con đường họ về thủ đô sẽ rất phiền phức.
"Bác ấy là người em mời đến, nếu anh không đồng ý thì em chỉ có thể rời đi."
Văn Tiêu Tiêu có chút khó chịu, dù sao cô cũng không muốn ở cùng nam nữ chính, nguy hiểm vô cùng.
Tống Ngôn Thâm lạnh lùng, anh không ngờ đối phương lại nói như vậy. Thì ra cô vẫn là Văn Tiêu Tiêu ngang ngược vô lý trước kia.
Những người khác đều không có ý kiến, Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng không tham gia những quyết định này, còn người nhà họ Tô thì giữ thái độ đứng ngoài cuộc. Mặc dù, chưa từng thảo luận về vấn đề đội trưởng nhưng tất cả mọi người đều biết rằng người có thể đưa ra quyết định trong đội chỉ có Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm.
Trước khi Tần Lẫm mở miệng, anh đã nghĩ đến khả năng mang Văn Tiêu Tiêu rời đi, còn quá sớm, tạm thời vẫn chưa được!
"Bác Triệu không phải người thường, bác ấy là kỹ thuật viên, nếu Tiêu Tiêu muốn đưa bác ấy đi cùng thì hãy để cô ấy đưa bác ấy đi cùng." Tần Lẫm thoải mái nói như Triệu Quân chỉ là một cái ba lô.
Tống Ngôn Thâm nhìn Tần Lẫm, anh nghi ngờ về tính chân thật của thông tin này, chẳng lẽ Tần Lẫm vì giữ Văn Tiêu Tiêu lại mà bịa đặt ra sao?
Trong lúc mọi người còn đang tranh cãi, Triệu Quân vẫn luôn im lặng lắng nghe đột nhiên rút một chiếc rìu từ dưới gầm bàn ra, mọi người hoảng sợ.
"Cái này... Cái này để làm gì vậy?"
Lý Phượng Chi sợ đến mức nói bằng tiếng địa phương.
"Đây là vũ khí tôi rèn, mọi người có thể thử xem." Triệu Quân đẩy chiếc rìu về phía trước, rồi nói thêm: "Nhưng tôi chỉ nhận đơn đặt hàng của cô Văn, những người khác muốn thì phải trả tinh hạch."
Thật là một người không tình cảm!
Sau khi kiểm tra vũ khí lạnh do đối phương chế tạo, sắc mặt Tống Ngôn Thâm hòa hoãn hơn, suy cho cùng thì chúng cũng không tệ chút nào.
"Ở lại thì được nhưng phải tuân thủ quy tắc trong đội!" Tống Ngôn Thâm nói.
Văn Tiêu Tiêu cẩn thận nghĩ: [Quy tắc trong đội là gì? Mình chỉ rời đi một ngày, bọn họ đã diễn xong kịch bản rồi sao?]
Cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu vẫn không biết quy tắc là gì bởi vì mọi người đã bắt đầu ăn cơm.