Văn Tiêu Tiêu không đeo đồng hồ, đèn ngoài hành lang vẫn sáng trưng, không biết trằn trọc đến mấy giờ đêm, cuối cùng cô không chịu đựng nỗi nên ngủ thiếp đi.
"Chít chít."
Văn Tiêu Tiêu bị đánh thức bởi tiếng chuột kêu, ban đầu cô tưởng mình đang mơ nhưng lại đột nhiên cảm thấy ngực khó chịu và đột ngột tỉnh giấc!
Cục bông trắng lớn trước ngực làm cô giật mình, Văn Tiêu Tiêu vớt con chuột lang trong lòng lên, khó hiểu hỏi: "Tiểu Tuyết, em vào đây bằng cách nào?"
Tiểu Tuyết đạp hai chân, nhảy khỏi vòng tay của Văn Tiêu Tiêu, chui vào gầm giường.
Văn Tiêu Tiêu cũng xuống giường xỏ giày, dịch chiếc giường gấp trong phòng cách ly ra, dưới giường rõ ràng là một cái hang đen ngòm rất lớn.
"Tiểu Tuyết, đây là em đào sao?"
Tiểu Tuyết nhanh chóng lắc đầu, móng vuốt nhỏ không ngừng chỉ vào cái hang ý bảo Văn Tiêu Tiêu: "Chít chít!"
Văn Tiêu Tiêu gãi đầu, áy náy nói: "Chị không vào được."
Nhưng cái hang này không phải do Tiểu Tuyết đào.
Là đám chuột biến dị kia!
Văn Tiêu Tiêu hoảng sợ, sau đó chạy đến cạnh cửa ấn nút khẩn cấp màu đỏ, rất nhanh liền có hai vị bác sĩ mặc áo blouse trắng hỏi vọng qua cửa.
"Xin lỗi, bạn cần giúp gì ạ?"
"Trong phòng tôi có một hang chuột." Trước khi nói, Văn Tiêu Tiêu đã giấu Tiểu Tuyết vào túi áo bông của mình.
Nếu để người khác thấy Tiểu Tuyết bây giờ, nó nhất định sẽ bị nghiền xương thành tro.
Nghe Văn Tiêu Tiêu nói, hai bác sĩ lập tức mở cửa, sau khi xem xét họ kết luận, bệnh viện của căn cứ Nhạc đã bị chuột biến dị bao vây, cần thiết phải di dời ngay lập tức.
"Bên ngoài còn hỗn loạn hơn bệnh viện, tạm thời ở lại đây vẫn an toàn."
Tiến sĩ Nghiêm, người phụ trách nghiên cứu virus trong cơ thể chuột biến dị, đẩy gọng kính trên mũi, trầm giọng nói.
Tiếp theo, những nhân viên nhàn rỗi bắt đầu giúp bệnh viện kiểm tra hang chuột, quả nhiên ở rất nhiều phòng cách ly và phòng bệnh đều phát hiện những hang chuột lớn nhỏ khác nhau.
Vì không có dụng cụ nên chỉ có thể dùng ga trải giường, vỏ chăn, bàn ghế gỗ và những thứ tương tự để bịt kín.
Làm việc cùng một nhóm người mặc áo blouse trắng nửa ngày, Văn Tiêu Tiêu mới nhớ ra thời gian cách ly của mình vẫn chưa hết.
Tuy nhiên, rất nhiều người vào cùng đợt với cô đã ra ngoài, các bác sĩ nói: "Chỉ cần vượt qua mười hai tiếng không biến dị thì có đến 95% khả năng là an toàn."
Đúng là người làm nghiên cứu khoa học, rất nghiêm khắc.
Những người ra ngoài đều rất hoang mang, sau một lúc nghỉ ngơi họ cũng gia nhập đội ngũ lấp hang.
Văn Tiêu Tiêu đứng sau lưng tiến sĩ Nghiêm, nhìn những đồ vật khác nhau được ông cầm lên rồi đặt xuống, chất lỏng màu đỏ trong ống nghiệm được tiêm vào một chất khác, rất nhanh đã xảy ra phản ứng, sau nhiều lần biến đổi màu đỏ máu lại trở về như cũ.
Trong mắt Nghiêm tiến sĩ lộ ra vẻ thất vọng.
"Thất bại rồi sao?"
Văn Tiêu Tiêu thấy tiến sĩ Nghiêm cuối cùng cũng ngồi xuống, lúc này mới cẩn thận hỏi.
"Dụng cụ ở đây không đủ tinh vi nên rất nhiều số liệu không phân tích được."
Tiến sĩ Nghiêm đã bận rộn hai ngày một đêm, nạn chuột ở căn cứ Nhạc bùng phát như một cơn lũ quét nhưng thế lực ngầm của chuột biến dị rất phức tạp và đã âm thầm tích tụ trong vô số ngày, một tổ chức khổng lồ như vậy, tổn thất gây ra cho căn cứ là không thể ước tính.
Virus trên người chuột biến dị không giống virus tang thi nhưng chúng đều thuộc loại virus đáng sợ có thể phá hủy gen người để đồng hóa, muốn nghiên cứu ra thuốc giải virus là vô cùng khó khăn. Để ngăn chặn chuột biến dị sinh sản quá nhanh, hiện tại tiến sĩ Nghiêm muốn nghiên cứu một loại thuốc để tiêu diệt chuột biến dị, tên viết tắt là thuốc diệt chuột.
Đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên căn cứ giao cho ông.
"Tôi có thể giúp được gì cho ông không?" Văn Tiêu Tiêu cũng biết mình không giúp được gì nhiều, nhưng vẫn hỏi.
Nghiêm tiến sĩ lắc đầu, trừ khi có dụng cụ tinh vi hơn, không có bột sao gột nên hồ, ông cũng không có cách nào.
"Ở đâu có thể tìm được dụng cụ phân tích tinh vi thích hợp cho nghiên cứu?"
Tần Lẫm bước tới, giữa mày toát ra vẻ nghiêm nghị, giọng nói từ tính vang lên trong phòng thí nghiệm.
Tiến sĩ Nghiêm ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Trong khoảnh khắc đó, sự tự tin của đối phương đã lan tỏa đến ông, gần như khiến ông tìm lại được hy vọng.
"Huyện Nghi, ở huyện Nghi có một viện nghiên cứu y học rất nổi tiếng, nếu dụng cụ bên trong không bị hư hỏng thì có thể sử dụng được!"
Tiến sĩ Nghiêm đột nhiên kích động.
Văn Tiêu Tiêu: "Tiến sĩ, huyện Nghi có quái vật!"
Văn Tiêu Tiêu không hiểu: [Vì sao tác giả lại thích huyện Nghi đến vậy, sao chỗ nào cũng nhắc đến huyện Nghi vậy chứ!]
Trái với vẻ hoảng loạn của Văn Tiêu Tiêu thì Tần Lẫm rất bình tĩnh, nghe tiến sĩ Nghiêm nói xong, Tần Lẫm lập tức nói: "Thông báo cho căn cứ đi, hiện tại căn cứ gặp tai họa nghiêm trọng, dù huyện Nghi rất nguy hiểm cũng cần phải đi một chuyến."
Tiến sĩ Nghiêm nghe vậy liền lập tức gọi điện thoại đến tòa nhà quản lý của căn cứ Nhạc, đáng tiếc đường dây bị hỏng, cuối cùng chỉ nhận được tiếng "tút tút".
"Tôi đi!"
Đối mặt với tình huống như vậy, Tần Lẫm dứt khoát nói.
"Em cũng đi."
"Em ở lại đây, nghe lời." Thái độ lần này của Tần Lẫm rất kiên quyết, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm túc.
Lần này, anh không dễ nói chuyện nữa!
Văn Tiêu Tiêu chỉ có thể gật đầu, dù cô có ra ngoài thì cũng không giúp được gì, ở lại đây còn có thể giảm bớt áp lực cho Tần Lẫm.
"Em và các anh cùng ra ngoài, vận chuyển dụng cụ cần dị năng không gian của em."
Tô Gia cũng đứng lên.
Lần này không ai phản đối, thế là Tô Gia, Tần Lẫm, Tống Ngôn Thâm, Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng trở thành những người ra ngoài liên hệ trung tâm chỉ huy căn cứ. Nếu có thể nhận được sự giúp đỡ của căn cứ Nhạc thì tốt nhất, nếu không họ cũng chỉ có thể một mình đến huyện Nghi.
"Tiến sĩ, nếu có dụng cụ thì có thể nghiên cứu ra thuốc đối phó với đàn chuột biến dị này sao?" Nếu nói như vậy, nguy cơ trước mắt của căn cứ Nhạc có thể giảm đi một nửa.
"Cần thời gian."
Tiến sĩ Nghiêm cũng chỉ mới bắt đầu nghiên cứu virus trên chuột biến dị, trong khoảng thời gian ngắn muốn nghiên cứu ra thuốc diệt chuột là không thực tế, sự thật không thể không thừa nhận này khiến tiến sĩ Nghiêm lo lắng.
Trong phòng nghiên cứu có rất người bị thương đang biến dị, Tô Vũ được đưa đến sớm nhất nên tình trạng có vẻ nghiêm trọng nhất, toàn thân đều bị lông bao phủ, ngay cả trên mặt và còn mọc ra hai chiếc răng cửa rất dài.
Càng ngày càng giống chuột.
Lý Phượng Chi và cha Tô ở bên cạnh cậu bé, ngày càng tuyệt vọng đối với sự biến đổi của Tô Vũ.
"Tít tít tít!"
Báo động đỏ đột nhiên vang lên, mặc dù cửa lớn bệnh viện đã bị phong tỏa hoàn toàn nhưng vẫn có một con chuột từ những cái hang chưa được bịt kín bò ra, cắn đứt cổ nhân viên y tế ở hành lang.
Bác Triệu đang ngồi cùng Văn Tiêu Tiêu, lấy ra một chiếc rìu từ chiếc áo da to của mình, rồi hùng hổ đi về phía hành lang tối tăm.
Văn Tiêu Tiêu kinh ngạc.
Triệu Quân trở lại rất nhanh, tuy nhiên ông mang về một tin không tốt: "Bây giờ, trong bệnh viện đâu đâu cũng có hang chuột, tiếp tục ở lại đây rất nguy hiểm."
Tiến sĩ Nghiêm nhìn mọi người ở đây, bởi vì nạn chuột bùng phát quá đột ngột, số nhân viên cách ly và nhân viên y tế hiện tại trong bệnh viện không nhiều.
"Mọi người theo tôi di chuyển đến phòng thí nghiệm!"
Ở sâu trong bệnh viện, có một căn phòng, đó là nơi tiến sĩ Nghiêm ngày thường làm nghiên cứu, vách tường và sàn nhà đều được đúc bằng hợp kim vô cùng cứng rắn, tuy không gian không lớn nhưng bên trong có đồ ăn thức uống, còn có rất nhiều dụng cụ thí nghiệm, là nơi trú ẩn an toàn nhất.
Thế là tất cả mọi người bắt đầu di chuyển về phía phòng thí nghiệm, lúc gần đi tiến sĩ Nghiêm chỉ huy mọi người khiêng những người bị biến dị ở phòng vô trùng đi theo.
"Đây là những mẫu nghiên cứu quan trọng, không thể bỏ!"
Tiến sĩ Nghiêm nói một cách hiển nhiên.
Nghe vậy, Lý Phượng Chi đang bế con trai run rẩy: [Mẫu nghiên cứu? Những người này muốn bắt con trai mình làm mẫu nghiên cứu sao?]
Trong suy nghĩ của Lý Phượng Chi, làm đối tượng nghiên cứu chắc chắn là phải mổ tim xẻ phổi.
[Không được, tuyệt đối không được!]
Với suy nghĩ như vây, bước chân vốn rất kiên định của Lý Phượng Chi lại trở nên do dự, cha Tô vẫn đang đi phía trước, lại thấy vợ mình đầy vẻ lo lắng dừng lại tại chỗ,"Phượng Chi, đi thôi, ngẩn người làm gì?"
Lý Phượng Chi nắm chặt lấy cha Tô: "Ông điên rồi, ông không nghe thấy con trai chúng ta là mẫu nghiên cứu sao? Cái tên mặc áo blouse trắng kia muốn hại chết con trai chúng ta đó!"
Nghe Lý Phượng Chi nói như vậy, cha Tô cũng bắt đầu bất an, ông chỉ là một người nông dân trồng trọt, thực sự không hiểu gì về nghiên cứu hay khoa học nhưng xem tivi thì pháp y hay bác sĩ giải phẫu xác chết không hề hiếm gặp.
"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?" cha Tô không có chủ kiến.
"Chúng ta mang con trai ra ngoài!" Lý Phượng Chi nghiến răng, hai người cũng theo lực kéo dần dừng lại cuối đội ngũ.
Hạ Chi Tình cũng đã được thả ra nhưng cô ta trước sau trốn tránh nhóm người Văn Tiêu Tiêu, lúc này thấy Lý Phượng Chi và cha Tô lén lút đi về phía sau, ánh mắt khẽ động, bước chân cũng dần chậm lại.