Chương 30: Chuột nhà ai đang đào hang

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:36

Tần Lẫm ngồi đối diện Văn Tiêu Tiêu, rót cho cô một ly sữa bò nóng. Thứ này Tần Lẫm có rất nhiều, anh thường xuyên cho cô nhưng vẫn khiến Văn Tiêu Tiêu ngạc nhiên. "Không kể cho anh hôm nay em đi đâu sao?" Tần Lẫm biết cô và Trương Tuyết Hàng ra ngoài, điều duy nhất khó hiểu chính là đối phương bỏ rơi anh để tìm người khác. "Đi luyện súng!" Tay Văn Tiêu Tiêu đau nhức, vô lực gục xuống bàn. Nhìn vẻ mặt hấp hối của cô là biết chẳng có thành quả gì, Tần Lẫm thở phào nhẹ nhõm. "Nhưng bác Tô và mọi người tìm được trại chăn nuôi ở đâu vậy?" Văn Tiêu Tiêu nhớ tới quả trứng gà mà Lý Phượng Chi lén lút đưa cho cô trước đó. Văn Tiêu Tiêu nghĩ: [Hóa ra thật sự có chỗ kiếm được những thứ này sao?] "Là căn cứ nuôi một ít gia súc từ trước mạt thế, đã rất hiếm rồi." Chuyện này hỏi thăm trong căn cứ một chút sẽ biết nhưng bọn họ ngày thường không chú ý thôi. Bác Tô lại cẩn thận để ý tới, mấy ngày nay vẫn luôn làm việc, giúp đỡ ở trại chăn nuôi, đổi chút xương xẩu gì đó. Đây là chuyện tốt, dù sau này bọn họ rời đi, nhà họ Tô cũng có thể sống khá tốt trong căn cứ nên Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm đều không can thiệp. "Vậy ạ!" Văn Tiêu Tiêu vẫn cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng không nghĩ sâu thêm. Bởi vì đồ ăn ngon đã được mang lên rồi! Canh chân giò hun khói được ninh mấy tiếng có hương thơm nức mũi, nước canh màu trắng ngà cùng xương giò tươi ngon được múc vào bát, nóng hổi. Văn Tiêu Tiêu bưng bát húp một ngụm nhỏ, Tần Lẫm thì giúp cha Tô bưng hết đồ ăn còn lại lên. Tuy rằng trên đường đi mọi người đều không bị đói nhưng bữa ăn thịnh soạn như vậy vẫn là lần đầu, tất cả mọi người im lặng, tận hưởng khoảnh khắc ấm áp này. Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm có vẻ rất bận, ăn xong liền không thấy bóng dáng, cha Tô và Lý Phượng Chi rửa bát trong bếp, Tô Vũ thì đang gặm trái cây sau bữa ăn, một quả táo tươi. Bên ngoài gió đang gào thét, sau trận tuyết lớn gần như đêm nào cũng có gió, Văn Tiêu Tiêu cuộn tròn trên sô pha xem phim. Một bộ phim kinh dị! Sau khi bác Triệu dọn đến, Văn Tiêu Tiêu tìm được không ít thứ hay ho từ đống đồ "rách nát" của bác, trong đó có cả những bộ phim cũ này, đây đúng là tài nguyên hiếm có. "Chít chít chít!" Cảm giác tê dại dưới chân khiến Văn Tiêu Tiêu cúi đầu kiểm tra, một con chuột lang trắng như tuyết đang tha một hạt táo đi ngang qua chân cô. Dù đã đi đôi tất lông dày cộp, Văn Tiêu Tiêu vẫn bị giật mình. Con chuột lang trước mặt lớn gấp đôi chuột lang bình thường, lông cũng trắng hơn, gần như không tìm thấy sợi lông mọc lệch nào, thân hình tròn vo của nó khiến nó di chuyển khó khăn. Văn Tiêu Tiêu cúi đầu nắm lấy đuôi chuột lang, nhấc nó lên, vì bị giật mình nên chuột lang lập tức nuốt chửng hạt táo. Văn Tiêu Tiêu: "!!!" [Ghê thật, cái miệng to như vậy!] "Chít chít! Thả ta ra!" Văn Tiêu Tiêu véo bụng chuột lang và nhìn vào mắt nó, đôi mắt của nó ướt át như đang cầu xin lòng thương hại. Những điều trên là Văn Tiêu Tiêu tự tưởng tượng ra, hoạt động nội tâm của con chuột lang kia là móng vuốt cào vào mặt người phụ nữ chưa kịp gội đầu này. "Chủ của em đâu?" "Chít. Hỏi làm gì, còn không mau thả chuột ra." Cùng với một tiếng kêu chói tai, con chuột lang nhỏ nhanh chóng lắc đầu. Văn Tiêu Tiêu trợn tròn mắt: [Không phải chứ? Con chuột lang này có thể nghe hiểu mình nói. ] Vớt con chuột lang lên, Văn Tiêu Tiêu đi tìm bác Triệu, hy vọng đối phương có thể làm cho mình một cái lồng sắt, nhốt nó lại. Triệu Quân nhìn con chuột lang trắng nhỏ trong tay Văn Tiêu Tiêu, vẻ mặt lạnh nhạt. "Đây là đồ ăn thêm cho bữa sáng ngày mai?" "Không phải, cháu muốn nuôi nó." Nhìn con chuột lang đang vặn vẹo thân mình khi nghe vậy, Văn Tiêu Tiêu vội vàng xua tay. "Chít!" Con chuột lang trong lòng cô hung hăng nhe răng, trong miệng nó lộ ra những chiếc răng sắc nhọn vốn không thuộc về loài gặm nhấm. Văn Tiêu Tiêu không chú ý, ngược lại vuốt ve nó không ngừng, khiến con chuột lang dần bình tĩnh lại. Nghe được câu trả lời, Triệu Quân càng thêm lạnh nhạt, tùy tay lấy từ trong bao quần áo lớn của mình ra một cái lồng sắt nhỏ, đưa cho Văn Tiêu Tiêu. Văn Tiêu Tiêu liền mang theo con chuột lang lớn lên lầu. "Em trắng như tuyết vậy gọi em là Tiểu Tuyết nhé!" Khi lên cầu thang, Văn Tiêu Tiêu đã nghĩ kỹ tên cho con chuột lang này. Tiểu Tuyết nằm im trong lồng sắt, không nhúc nhích, dường như đã ngủ rồi. Sắp xếp ổn thỏa cho con chuột lang, Văn Tiêu Tiêu ngồi trên giường, tay nắm một viên tinh hạch màu lam, bắt đầu hấp thụ. Thời gian trôi đi, viên tinh hạch kia càng thêm ảm đạm, cho đến khi hóa thành một đống bột mịn. Sáng sớm hôm sau, khi Văn Tiêu Tiêu đi xem Tiểu Tuyết thì phát hiện lồng sắt bị thủng một lỗ rất lớn, con chuột lang vốn đang ngủ bên trong đã không cánh mà bay. Văn Tiêu Tiêu: "..." Xách theo chiếc lồng sắt tàn tạ xuống lầu, Tần Lẫm nhìn thấy liền hỏi một câu: "Em cầm lồng sắt làm gì vậy?" "Hôm qua em thả một con chuột lang vào trong, nhưng bây giờ không thấy đâu!" Điều khiến Tần Lẫm kinh ngạc là cô tìm được chuột lang ở đâu, hơn nữa song sắt dày như vậy cũng có thể bị phá hỏng, đó là một con chuột biến dị sao? Nhắc đến chuột lang, Tần Lẫm không khỏi nghĩ đến nạn chuột Giang Nam nổi tiếng ở kiếp trước. [Căn cứ Nhạc nằm ở phía nam, không biết trận dịch chuột càn quét toàn bộ khu vực Giang Nam có lan đến gần căn cứ Nhạc không?] "Em phát hiện con chuột lang ở đâu?" "Trên chân!" Tần Lẫm không nói nên lời, chỉ có thể đi kiểm tra xem trong biệt thự có hang chuột hay thứ gì tương tự không. Vốn chỉ là tiện tay xem qua nhưng anh lại phát hiện mấy cái hang đen ngòm. Văn Tiêu Tiêu cũng đi theo xem, đôi mắt lộ vẻ khó hiểu: "Trong những cái hang này có chuột lang sao?" Xin hãy tha thứ cho cô vì cô là một cô gái có kiến thức hạn hẹp, chưa từng thấy hang chuột bao giờ. "Có lẽ không có chuột lang, chuột thì chưa chắc." Tần Lẫm liếc nhìn cô một cái, rồi đi tìm dụng cụ chuẩn bị bịt những cái hang đen ngòm này lại. Động tác của hai người nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác trong biệt thự, phản ứng lớn nhất là cha Tô: "Ôi giời ơi, sao ở đây lại có hang chuột to như vậy, chẳng phải biệt thự của chúng ta sắp bị chúng đào thủng hết rồi sao?" Văn Tiêu Tiêu lập tức trợn tròn mắt: "Lợi hại đến vậy sao?" "Các cháu đừng xem thường bọn chúng, chuột sinh sản rất nhanh, hơn nữa gặm đồ gỗ rất giỏi, một khi tập trung với số lượng lớn thì rất đáng sợ." Cha Tô bắt đầu nghiêm túc, đi vào bếp chuẩn bị nước nóng và lấy ra một lọ thuốc sát trùng từ trong nhà. Văn Tiêu Tiêu: "..." [Thuốc sát trùng từ đâu ra vậy?] Sau đó mọi người đều bắt tay vào việc, bắt đầu tìm hang chuột trong biệt thự, trên lầu tạm thời an toàn, tầng một phát hiện hai hang, trong sân tìm ra bảy tám hang chuột. Sau đó Văn Tiêu Tiêu đứng trong sân, Trương Tuyết Hàng và Phương Lỗi mỗi người canh một hang, bày binh bố trận sẵn sàng đón địch. Tô Vũ không biết ra ngoài từ lúc nào, cũng ngồi xổm ở cửa hang nhìn vào trong, còn thò tay vào. "Nguy hiểm, đừng thò tay vào." Trương Tuyết Hàng vội vàng ngăn cản, kéo tay Tô Vũ ra. "Biết rồi, em sẽ không thò vào nữa!" Tô Vũ kêu lên một tiếng, rồi chạy đi. Cha Tô bắt đầu từ trong nhà, đổ nước nóng vào hang, sau đó phun một lượng lớn thuốc sát trùng, cuối cùng Tần Lẫm lấy xi măng tìm được ở kho hàng để bịt hang lại. Kế hoạch bịt hang trong nhà tiến hành rất thuận lợi, hang ngoài sân bỗng nhiên rung chuyển, ngay dưới chân Văn Tiêu Tiêu chạy ra một con chuột lớn bằng cả cánh tay người trưởng thành, toàn thân con chuột này có lông cứng màu xám, đôi mắt đỏ ngầu, cực kỳ giống Godzilla trong phim mạt thế. "A!" Khác với Tiểu Tuyết xinh xắn, con chuột lớn này khiến Văn Tiêu Tiêu ghê tởm. Con chuột chạy trốn ra ngoài, không đợi Văn Tiêu Tiêu phản ứng lại, một tiếng khóc lớn khác vang lên khiến những người khác trong sân giật mình.