Tóm lại, cả buổi tối Văn Tiêu Tiêu không nói chuyện với Tống Ngôn Thâm.
Khi lên lầu, Tống Ngôn Thâm ngăn Văn Tiêu Tiêu lại.
"Tiêu Tiêu, anh không cố ý trách em nhưng hôm nay em làm như vậy là không đúng, anh còn tưởng em đã trưởng thành, không ngờ vẫn tùy hứng như vậy!"
Vẻ mặt Tống Ngôn Thâm lộ rõ vẻ thất vọng, tim Văn Tiêu Tiêu thắt lại. Không phải cô khó chịu, mà là nguyên chủ của thân thể này quá yếu ớt trước ánh mắt thất vọng của Tống Ngôn Thâm.
Đã rất nhiều lần, Tống Ngôn Thâm đã dùng chính ánh mắt ấy, làm tan nát trái tim nguyên chủ.
"Em không hiểu, tại sao mỗi lần em đưa ra ý kiến anh đều phủ nhận, anh không tin tưởng em đến vậy sao?"
Văn Tiêu Tiêu đã hiểu, dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi thái độ của Tống Ngôn Thâm đối với nguyên chủ, trước mặt Văn Tiêu Tiêu, Tống Ngôn Thâm có cảm giác ưu việt được bồi dưỡng từ nhỏ.
Cho nên, người của Tô Gia có thể gia nhập đội, Trương Tuyết Hàng do Tần Lẫm mang về có thể gia nhập, chỉ có Triệu Quân do Văn Tiêu Tiêu mang về bị xem là tùy hứng.
Nghĩ đến đây, Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu kiên định nói: "Em cũng không tùy hứng, vừa nãy em cũng không nói đùa, em đã nghĩ kỹ, nếu anh không muốn em và bạn em gia nhập, em sẽ rời đi."
Trong đội ngũ ai cũng có quyền lên tiếng, Văn Tiêu Tiêu đang tranh giành quyền lợi của chính mình.
Bỏ lại những lời này, Văn Tiêu Tiêu không muốn đối mặt với Tống Ngôn Thâm nữa nên đi thẳng lên lầu.
Nhìn bóng lưng dứt khoát kiên quyết của đối phương, Tống Ngôn Thâm im lặng rất lâu, từ nhỏ đến lớn Văn Tiêu Tiêu sẽ không cãi lời anh ta, cô đã thật sự thay đổi. Sau khi thay đổi, cô ngày càng xa cách anh ta.
Tần Lẫm tình cờ chứng kiến cảnh này, khi đi ngang qua Tống Ngôn Thâm, giọng trầm thấp vang lên: "Nếu cậu muốn cô ấy trưởng thành thì đừng can thiệp quá nhiều vào sự trưởng thành của cô ấy."
Câu nói của Tần Lẫm như đang dạy dỗ người khác, nếu bỏ qua việc anh âm thầm quan sát Triệu Quân cẩn thận, thì lời này lại sẽ thuyết phục hơn.
"Tôi và Tiêu Tiêu đã quen nhau từ nhỏ, tôi hiểu rõ tính cách của em ấy nhất, không cần cậu quản."
Tống Ngôn Thâm rất bất mãn với lời nói của Tần Lẫm.
Thậm chí anh ta còn có một ý nghĩ nhỏ nhen rằng nếu Tần Lẫm không dung túng Văn Tiêu Tiêu thì đối phương cũng sẽ không cảm thấy anh ta quá nghiêm khắc.
"Nếu đã như vậy, thì cậu đừng hối hận!"
Mắt Tần Lẫm hơi nheo lại, nhấc chân bước lên một bậc thang mang theo cảm giác áp bức. Bất quá cảm giác căng thẳng này chỉ thoáng qua, Tần Lẫm nhanh nhóng bước đi.
Tống Ngôn Thâm cũng không sợ hãi sự uy hiếp của Tần Lẫm, Văn Tiêu Tiêu nhất định sẽ về thủ đô, mọi chuyện trước mắt đều không quan trọng.
Trở về phòng.
Tô Gia ngồi bên cạnh Văn Tiêu Tiêu, đưa cho cô một quả táo đã gọt.
"Cảm ơn!"
"Vẫn không vui sao?"
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn buồn bã của Văn Tiêu Tiêu, Tô Gia không nhịn được muốn an ủi vài câu.
"Không, lúc nãy chỉ hơi kích động thôi." Văn Tiêu Tiêu gặm táo, vị ngọt ngào tan trong miệng khiến tâm trạng cô tốt hơn nhiều.
Đồng thời, Văn Tiêu Tiêu cũng suy nghĩ về con đường sau này của mình, dù là Đế Đô hay Tây Bắc, chuyến đi này núi cao sông dài, nếu cô chỉ làm một con cá mặn thì cũng không được.
"Hai người cùng nhau lớn lên, hẳn là rất hiểu nhau, Ngôn Thâm không cố ý phản đối cậu đâu, chỉ là lo lắng cho cậu thôi."
Nói như vậy có lẽ có thể an ủi được Văn Tiêu Tiêu trước kia, nhưng bây giờ thì không.
[Mình hoàn toàn không hiểu Tống Ngôn Thâm!]
"Không phải, anh ta chính là bảo thủ tự phụ, khinh thường tớ." Văn Tiêu Tiêu nhanh chóng gặm xong quả táo, rồi leo lên giường, cuối cùng dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm Tô Gia: "Nhưng rất nhanh tớ sẽ cho anh ta biết, ý tưởng của anh ta ngu ngốc đến mức nào."
Nhìn Văn Tiêu Tiêu trùm chăn kín mít, Tô Gia chỉ có thể cười bất đắc dĩ: [Thật là trẻ con giận dỗi, lời nói ra đều non nớt như vậy!]
Sáng sớm, ánh nắng nhạt chiếu vào phòng, Văn Tiêu Tiêu đã kéo Trương Tuyết Hàng, cầu xin anh dạy mình sử dụng súng. Kiếp trước, cô là một công dân tốt nên cô không biết cái này.
Còn vì sao không tìm Tần Lẫm, bởi vì lần trước sau khi anh dạy xong, Văn Tiêu Tiêu vẫn không thể dùng thành thạo, cho nên vị đại tiểu thư ngây thơ nghĩ rằng cách dạy của đối phương có vấn đề, dù sao Tần Lẫm cũng chỉ là một sinh viên bình thường, đâu đáng tin bằng người có xuất thân bộ đội.
Trương Tuyết Hàng vui vẻ đồng ý yêu cầu của Văn Tiêu Tiêu, hơn nữa nói với cô, trong căn cứ có khu vực luyện súng chuyên dụng.
"Sau mạt thế, phần lớn người sống sót đều là dân thường, bởi vì Hoa Quốc cấm buôn bán súng ống nên những người này đều không biết sử dụng súng, vì thế căn cứ đã phân phối một khu vực chuyên dụng để dạy cách sử dụng súng ống." Trương Tuyết Hàng giải thích.
"Vậy ạ, nhìn không ra căn cứ Nhạc còn chu đáo như vậy." Văn Tiêu Tiêu ôm một khẩu súng tự động Type 95, đi theo sau Trương Tuyết Hàng, nghe vậy cảm thán.
Khu bắn súng ở ngay khu đông, cách khu biệt thự của họ rất gần, hai người đi bộ rất nhanh đã đến.
Nhưng đợi đến khi nhân viên thu hai viên tinh hạch của Văn Tiêu Tiêu, Văn Tiêu Tiêu không còn cảm thấy đây là hành động chu đáo của căn cứ nữa.
[Đúng là lũ ma cà rồng hút máu!] Văn Tiêu Tiêu nghĩ.
Nói là khu bắn súng nhưng thực chất chỉ là một bãi đất trống sơ sài, bên trong dựng vài tấm bia ngắm, súng và đạn đều phải tự chuẩn bị, dù sao đây cũng là tài nguyên quan trọng.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Trương Tuyết Hàng đã thuần thục đặt ba lô xuống, gọi Văn Tiêu Tiêu đi qua.
Bởi vì súng lần này khác với lần trước Tần Lẫm cầm tay dạy cô nên Trương Tuyết Hàng lại một lần nữa giảng giải các bước bắn súng.
"Điều quan trọng nhất bây giờ đối với em là luyện tập ngắm chuẩn, khẩu súng này độ giật nhỏ, em có thể dùng thử."
Nói xong, anh ta đặt khẩu súng vào tay Văn Tiêu Tiêu và ra hiệu cho cô làm theo phương pháp lúc trước.
Văn Tiêu Tiêu giơ súng, ngắm tới ngắm lui mất năm phút mới nổ súng.
Một tiếng "Đoàng!"
Bắn trượt bia.
Sao nói là độ giật nhỏ? Văn Tiêu Tiêu cảm thấy cánh tay mình bị giật đến tê rần.
Trương Tuyết Hàng đứng bên cạnh xấu hổ cười, an ủi nói: "Luyện thêm vài lần sẽ quen thôi."
[Nhưng nếu đây là lính của mình, chắc chắn vòng đầu đã bị loại. ] Trương Tuyết Hàng âm thầm nghĩ.
"Anh Trương, anh cứ đi làm việc của mình đi, em tự luyện được."
Văn Tiêu Tiêu cũng hơi ngại khi có người khác nhìn, có lẽ tự mình làm sẽ quen tay hơn.
"Được thôi, anh ở ngay bên cạnh em, có việc cứ gọi."
Trương Tuyết Hàng gật đầu, rồi sang một bên luyện tập thể lực.
Nửa tiếng, Văn Tiêu Tiêu mới bắn một phát súng, đợi đến khi cô bắn trúng bia thì đã là bốn giờ rưỡi chiều.
Nhìn lòng bàn tay đỏ ửng của mình, Văn Tiêu Tiêu nghi ngờ: [Có phải vết thương trên tay mình vẫn chưa lành không?] Trên thực tế, sau khi trở thành dị năng giả, khả năng phục hồi của cơ thể cô cũng mạnh hơn, vết thương đáng sợ trước đó đã sớm lành hẳn, chỉ để lại một vết mờ nhạt.
Trương Tuyết Hàng đứng bên cạnh đương nhiên cũng thấy thành tích luyện tập thảm không nỡ nhìn của Văn Tiêu Tiêu, nhất thời không biết nói gì cho đúng, súng và đạn đều là của Tần Lẫm, anh ta thật đúng là không xót của.
"Anh, chị, có cần nước không ạ?"
Một giọng nói non nớt vang lên, là một cậu bé vác một chiếc ba lô rất lớn, trong ba lô đựng đầy nước đóng chai.
"Tiểu Lượng, sao em lại ở đây?"
Văn Tiêu Tiêu liếc mắt một cái đã nhận ra cậu bé này: [Chẳng phải cậu bé là người phụ trách dẫn đường sao, sao lại đi bán nước rồi?]
"Chị Tiêu Tiêu!" Mắt Tiểu Lượng sáng lên rồi gãi mái tóc đã hơi dài, ngượng ngùng nói: "Những người đến đây đều là người có tiền trong căn cứ, em nghĩ không biết có bán được gì không."
"Em thật thông minh!"
Văn Tiêu Tiêu khen ngợi từ đáy lòng, đối phương mới chỉ mười mấy tuổi, vậy mà đã có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt.
"Hì hì, chị Tiêu Tiêu, mời chị uống nước!"
Tiểu Lượng nói rồi đưa qua một chai nước trong suốt.
"Coi như chị mua của em đi." Văn Tiêu Tiêu nhận lấy nước, rồi dúi hai viên tinh hạch vào tay Tiểu Lượng.
"Không, không." Tiểu Lượng lắc đầu từ chối: "Không cần nhiều như vậy, hơn nữa em cũng không thể nhận."
"Tại sao vậy, nước của em cũng là mua từ chỗ khác mà." Tiểu Lượng không phải dị năng giả mà nước tinh khiết như vậy chắc chắn là do dị năng giả hệ thủy sản xuất, không biết Tiểu Lượng tìm được ở đâu.
"Thật ra có rất nhiều dị năng giả hệ thủy bán nước ở khu ổ chuột, rẻ hơn nước do căn cứ cung cấp nhưng mỗi tháng chúng em vẫn phải trả tiền nước không ít." Tiểu Lượng nắm lấy viên tinh hạch Văn Tiêu Tiêu cưỡng chế đưa cho, cười ngượng ngùng.
"Cầm tinh hạch về đi, chị vừa lúc khát nước!"
Văn Tiêu Tiêu cười, giống như một thiên sứ.
"Cảm ơn chị!" Tiểu Lượng trịnh trọng cúi đầu, sau đó lại vác ba lô to của mình tiếp tục đi bán nước cho người khác.
Bất quá ít người để ý đến cậu ta, cậu bé không nản lòng, vẫn luôn nở nụ cười rạng rỡ.
Trương Tuyết Hàng chú ý đến động tĩnh bên này, đoán rằng Văn Tiêu Tiêu và cậu bé này quen biết nhau, hành động Văn Tiêu Tiêu sẵn lòng bỏ tinh hạch ra mua nước khiến anh vừa bất ngờ vừa hiểu rõ.
Ở lại một lát, khi hai người trở về thì đã sáu giờ rưỡi chiều, đêm mùa đông đến rất nhanh, trời tối dần, trên đường không một bóng người, vắng vẻ đến lạ thường.
Cha Tô đang nấu cơm trong bếp, mùi thơm nồng nàn bay ra, Văn Tiêu Tiêu đói bụng cả ngày lập tức không thể cưỡng lại được.
"cha Tô, bác đang làm gì vậy ạ?"
Văn Tiêu Tiêu nuốt nước miếng.
"Ha ha, canh xương heo và thịt sườn kho tàu, là bác đổi được ở trại chăn nuôi trong căn cứ. Tiểu Tiêu đi ngồi đi, sắp xong rồi."
Cha Tô đeo tạp dề, tay cầm chiếc muỗng lớn, hình ảnh này trong mắt Văn Tiêu Tiêu vô cùng vĩ đại, cô đáp một tiếng rồi đến phòng khách ngồi xuống.