Đợi đến khi tên mập và Hạ Chi Tình xuống lầu, mọi người mới ngồi lại với nhau, giới thiệu lai lịch của tên mập.
"Hắn là Tào Uy, hắn sẽ tạm thời gia nhập với chúng ta."
Tần Lẫm giới thiệu ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, căn bản không coi hắn là đồng đội thực sự nhưng tên mập cũng không ngại, cười hì hì nói: "Xin mọi người hãy giúp đỡ nhiều hơn, giúp đỡ nhiều hơn."
Hạ Chi Tình lộ vẻ chán ghét: "Đội chúng ta thật là ai cũng nhận."
"Hì hì!"
Tào Uy giống như không nghe thấy, tiếp tục cười ngốc nghếch với Hạ Chi Tình.
Lúc này, bên trong căn cứ Nhạc.
Thông báo về cấp bậc và cách sử dụng của tinh hạch đã gây ra rất nhiều bất mãn trong lòng dân chúng.
Người bình thường không có biện pháp để thu thập tinh hạch. May mắn thay, căn cứ đã lập tức đưa ra thông báo, lao động trong căn cứ cũng sẽ được thưởng tinh hạch, lúc này mới trấn an được lòng người đang dao động.
Vết thương của Tào Uy dần lành lại, mọi người đều đợi hắn dẫn đường đi tìm kho hàng thực phẩm.
Hắn ở biệt thự rất thoải mái, ngày thường hắn không trêu chọc Hạ Chi Tình thì cũng sẽ bắt nạt Tô Vũ. Tiểu ma vương Tô Vũ cuối cùng cũng có người trị, mấy ngày nay ngoan ngoãn lạ thường.
"Chính xác thì khi nào chúng ta sẽ xuất phát?"
Văn Tiêu Tiêu kéo Tần Lẫm lại, hỏi.
"Ai nói muốn mang em đi?"
Tần Lẫm gỡ tay Văn Tiêu Tiêu ra, vẻ mặt nghiêm túc.
"Sao lại thế?" Văn Tiêu Tiêu không thể chấp nhận: [Không phải Tần Lẫm vẫn luôn vui vẻ đưa mình đi cùng sao? Tại sao biểu cảm của anh lại đột nhiên thay đổi?]
"Tại sao? Ở lại căn cứ một mình rất nguy hiểm, em cũng không muốn ở lại đây."
Văn Tiêu Tiêu cứ bám theo Tần Lẫm và làm phiền anh, tục ngữ nói: "Liệt nữ sợ triền lang."
Cô không tin Tần Lẫm sẽ không đồng ý.
Tần Lẫm bỗng nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn Văn Tiêu Tiêu, vẻ mặt u ám.
"Em là ai?"
Tần Lẫm véo cằm Văn Tiêu Tiêu, nhìn vào đôi mắt chứa đựng ánh sao, rõ ràng là cùng một người nhưng tính cách lại thay đổi nhiều như vậy.
Văn Tiêu Tiêu bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, hai chân mềm nhũn, nghĩ thầm: [Ánh mắt của Tần Lẫm thật đáng sợ, anh đã phát hiện mình không phải là Văn Tiêu Tiêu ban đầu?]
"Hai người đang làm gì vậy?"
Không biết từ lúc nào Tống Ngôn Thâm đã đứng trước cửa, thu hết mọi hành động vừa rồi của hai người vào mắt.
Tần Lẫm buông tay, xoa khuôn mặt nhỏ đầy đặn của Văn Tiêu Tiêu, chỗ vừa bị anh véo có chút đỏ lên.
[Thật là yếu ớt. ] Tần Lẫm nghĩ.
Văn Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, cô đã được cứu rồi.
Lợi dụng bầu không khí xấu hổ, Văn Tiêu Tiêu trực tiếp trốn đi.
Tống Ngôn Thâm đứng trước mặt Tần Lẫm, nghiêm túc nói: "A Lẫm, Tiêu Tiêu rất đơn thuần, hy vọng cậu đừng bắt nạt cô ấy."
"Tôi khi dễ em ấy? Có cần tôi nhắc cậu một chút, trước đây cậu đã làm gì không?"
Tần Lẫm cười lạnh, không chịu nhượng bộ.
Trước mạt thế, người mà Tống Ngôn Thâm ghét nhất chính là Văn Tiêu Tiêu. Ở ký túc xá, anh ta đã phàn nàn vô số lần về việc đối phương thật phiền phức, còn vứt bỏ toàn bộ đồ vật Văn Tiêu Tiêu tặng, không hề trân trọng.
Người như vậy, dựa vào cái gì mà dạy dỗ anh?
Tống Ngôn Thâm nhíu mày: "Đó là trước mạt thế, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, tôi phải đưa em ấy về thủ đô."
"Không cần phiền cậu, tôi sẽ bảo vệ em ấy."
Tần Lẫm vốn dị năng chút tà khí, lúc này cười càng khiến người ta cảm thấy khó phân biệt thiện ác.
Tống Ngôn Thâm biết thân phận của Tần Lẫm không bình thường nhưng không nghĩ tới anh sẽ đột nhiên cảm thấy hứng thú với Văn Tiêu Tiêu.
Bắt đầu từ khi nào?
Văn Tiêu Tiêu không biết Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm nói gì, nhưng Tần Lẫm vẫn đồng ý đưa cô ra ngoài.
"Đi thôi."
Văn Tiêu Tiêu vô cùng vui vẻ.
Tâm trạng của Tần Lẫm không nhẹ nhàng như vậy, thế giới trước mắt đã thay đổi quá nhiều, ngay cả anh cũng không thể đảm bảo rằng mình có thể bảo vệ được cô.
Lần này, ngoại trừ cha Tô, Lý Phượng Chi và Tô Vũ ở nhà, những người khác đều đi theo Tào Uy đến kho thực phẩm.
Trước khi lên xe, Tào Uy đã nhét Hạ Chi Tình lên chiếc xe Phương Lỗi lái.
Hạ Chi Tình ghét bỏ trừng mắt nhìn Tào Uy, đối phương cười hì hì, lộ vẻ nịnh nọt.
Văn Tiêu Tiêu ngồi cùng xe với Tần Lẫm và Trương Tuyết Hàng, Trương Tuyết Hàng phụ trách lái xe, Tần Lẫm phụ trách canh giác, có vẻ như cô không có việc gì để làm.
Ba chiếc xe việt dã ra khỏi căn cứ, hướng về huyện Từ theo lời Tào Uy.
"Có một xưởng gia công thực phẩm ở huyện Từ, nằm ở vị trí rất kín đáo, sau mạt thế không ai vào, những thứ trong nhà kho chắc chắn vẫn còn ở đó."
Đây là lời Tào Uy nói.
"Nếu không đúng, tôi sẽ giết anh!"
Tần Lẫm vẫn mỉm cười khi nói câu này nhưng Tào Uy lại sợ tới mức không dám nói gì nữa.
Huyện Từ là một nơi rất hẻo lánh, sau khi đi qua hai ngọn núi và lái thêm ba dặm đường đất mới thấy được cổng vòm nhỏ ở lối vào huyện Từ.
"Nếu muốn giàu thì phải sửa đường. Đường ở đây hư hỏng như vậy còn xây xưởng gia công thực phẩm?"
Văn Tiêu Tiêu bắt đầu nghi ngờ.
"Vào xem thử đi, hắn không dám nói dối đâu."
Giọng Tần Lẫm chắc chắn, tự tin như thường lệ.
Đi theo chiếc xe của Tào Uy phía trước quanh co lòng vòng, cuối cùng ở một khe núi nhỏ trong huyện tìm thấy một nhà xưởng đổ nát.
Chung quanh không có ngôi nhà nào, ngay cả tang thi cũng ít đến đáng thương.
Thật là một nơi nghèo nàn hoang vắng!
Khi bước xuống xe, Văn Tiêu Tiêu suýt bị trượt chân, tuyết tan đã đọng lại và kết thành băng, khiến đường ở đây rất khó đi.
Văn Tiêu Tiêu kéo Tần Lẫm nói "Nếu bây giờ có tang thi, chúng ta chạy cũng không chạy nổi."
"Đừng lo, tang thi cũng không chạy thoát được đâu."
Tần Lẫm đỡ Văn Tiêu Tiêu, vẫn còn tâm tư nói đùa.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Xe dừng ở sân bên ngoài nhà xưởng, mọi người lần lượt xuống xe.
Bốn phía im lặng, Tống Ngôn Thâm nhỏ giọng: "Nơi này không có công nhân sao?"
"Hai ngày trước mạt thế đã xảy ra thảm họa thời tiết, cho dù có người cũng chỉ là bảo vệ, lúc trước chúng tôi đã tới một lần và không thấy ai cả."
Tào Uy khom lưng, cẩn thận hoạt động trên mặt băng.
"Chúng tôi?"
"Đồ ở đây chắc chắn vẫn còn chứ?"
Ánh mắt Tống Ngôn Thâm sắc bén khiến Tào Uy run rẩy.
"Chắc chắn."
Ánh mắt Tào Uy có chút né tránh, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra tự tin.
Mọi người tiếp tục tiến về phía trước.
Hạ Chi Tình cũng muốn đi theo Tống Ngôn Thâm nhưng lại bị Tào Uy kéo lại: "Nữ thần Hạ , cô đi phía sau sẽ an toàn hơn."
"Ý anh là gì?"
Hạ Chi Tình hất bàn tay đầy dầu mỡ của Tào Uy ra, đôi mắt đào hoa hơi nhướng lên, lộ ra vẻ quyến rũ.
"Thì là, đi theo tôi là được rồi."
Tào Uy ấp úng.
"Hừ!"
Tâm trí Hạ Chi Tình đang hỗn loạn: [Chẳng lẽ nơi này có nguy hiểm, nếu có thể mượn cơ hội này để loại bỏ Tô Gia thì tốt rồi. ]
Vì thế, cô ta bắt đầu im lặng tụt về cuối đội ngũ.
Sau khi gõ cửa nhà xưởng, trên mặt đất và trên máy móc đều chất đầy những sợi mì, mì gói làm dở.
Mì dính tro bụi không thể ăn được nữa, mục đích chính của họ là những sản phẩm đóng gói kỹ trong kho.
Sau khi kiểm tra xong, Tống Ngôn Thâm chuẩn bị dẫn mọi người ra ngoài.
Văn Tiêu Tiêu rùng mình, nơi này quá yên lặng, cô cảm thấy âm u, còn có cảm giác như đang bị ai đó nhìn chằm chằm.
"Loảng xoảng!"
Phía sau bỗng có tiếng vang lớn, mọi người quay đầu lại nhưng không thấy gì.
Liệt nữ sợ triền lang: Nghĩa là người con gái trung trinh đến đâu cũng phải đổ gục trước mấy anh chàng mặt dày đeo bám.