Chương 12: Đánh cướp và nhặt của hời

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:38

Ngày thứ năm ở căn cứ thành phố Nhạc, có người đội tuyết lớn, gõ cửa biệt thự. Phương Lỗi đang rèn luyện dị năng dưới lầu, cổng rào sân nhỏ đã bị người mở ra, mấy gã đàn ông có vẻ mặt hung hãn đứng đang đứng trước cửa. Phương Lỗi có chút do dự: [Có nên mở cửa không?] "Là ai vậy?" Lúc này Cha Tô cũng đi ra, tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội. "Đừng mở cửa vội!" Trong mạt thế làm gì còn người tốt, Phương Lỗi cẩn thận quan sát những người ở ngoài cửa, ba người đàn ông và một người phụ nữ rất xinh đẹp. Lúc này, Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm cũng từ trên lầu đi xuống. "Mở cửa đi!" Tống Ngôn Thâm nói. Trong đội của họ có nhiều dị năng giả nên không cần phải sợ ngay cả khi đối phương có ý định xấu. Cửa mở ra, mấy gã đàn ông đều chen vào phòng, gã đi đầu không chút khách khí mở miệng: "Các anh em, gần đây tuyết rơi lớn quá, không thể ra ngoài tìm kiếm đồ ăn được, có thể cho bọn tôi mượn một ít không?" Thật là trơ tráo! "Chúng tao không lấy không, lấy người phụ nữ này đổi, thế nào?" Vừa nói xong, người phụ nữ xinh đẹp bị đẩy ra tới. Tuy rằng người phụ nữ này lớn lên xinh đẹp nhưng quần áo cô ta mặc rất mỏng, trên cổ tay còn có vết bầm xanh tím. Vừa nhìn là biết cô ta đóng vai trò gì trong đội ngũ. "Nếu chúng tôi không đồng ý thì sao?" Tần Lẫm nở nụ cười gian tà, vẻ mặt lạnh lùng mang theo sự thờ ơ. "Không đồng ý?" Đột nhiên, một quả cầu lửa khổng lồ nổ tung trong phòng, suýt nữa thì trúng vào người Phương Lỗi. Những tia lửa rơi xuống sàn gỗ và bắn ra tia lửa. "Oa, cháy?" Văn Tiêu Tiêu đứng trên lầu, nhìn xuống quả cầu lửa phía dưới. Sau đó ném ra một đoàn nước, đem nó dập tắt. Gã đàn ông có dị năng hệ hỏa ngẩng đầu nhìn, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Dị năng giả hệ thủy?" Gã đàn ông nghĩ thầm: [Thật xinh đẹp! Chẳng trách nhóm người này nhìn sạch sẽ như vậy, thì ra trong đội có một cái bảo bối. ] Văn Tiêu Tiêu đối mặt với ánh mắt dầu mỡ của đối phương, vẻ mặt lạnh lùng, vậy mà lại có vẻ lạnh lùng quyến rũ. "Các người dựa vào cái này mà mặt dày vô sỉ sao?" Hành vi của đối phương đã hoàn toàn chọc giận Tần Lẫm, anh không khách khí ném ra một đoàn lôi điện, đập trên vai gã đàn ông. Cùng lúc đó, hai gã đàn ông phía sau, một người lùn một người béo cũng di chuyển. Một người trong đó lao về phía Tống Ngôn Thâm với tốc độ cực nhanh nhưng rõ ràng là gã đã chọn nhầm đối thủ. Tống Ngôn Thâm là dị năng giả hệ phong nên có thể dựa vào dị năng của mình để giết người với tốc độ nhanh và vô hình. Rất nhanh, cơ thể gã đàn ông lùn đầy những vết cắt. Gã béo còn lại cũng là dị năng giả, nhìn những mũi đất không ngừng trồi lên khỏi mặt đất, Văn Tiêu Tiêu mở to mắt. Hóa ra dị năng hay như vậy. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu cũng vận dụng dị năng, muốn tạo ra những mũi tên bằng băng nhưng rõ ràng kỹ thuật của cô không tốt lắm, vì vậy một đống mưa đá rơi xuống đầu mọi người. "Văn Tiêu Tiêu!" Tần Lẫm thực sự hết nói nổi, chưa thấy ai thêm phiền như vậy. Văn Tiêu Tiêu nhìn Tần Lẫm đem người đè trên mặt đất, bĩu môi, chạy xuống lâu. "Sao hả, chỉ có chút bản lĩnh đó mà cũng dám đến cướp đồ?" Tần Lẫm khinh thường nói. Lúc này, gã đàn ông mới biết mình đã gặp phải kẻ cứng đầu. Trong giây lát, gã run rẩy và không dám nói lời nào. "Hắn là dị năng hệ hỏa." Văn Tiêu Tiêu nhắc nhở. Tần Lẫm khinh thường: "Em nghĩ hắn có bao nhiêu dị năng để dùng? Miệng hùm gan thỏ mà thôi." Gã đàn ông bị nói đến mức mặt đỏ tai hồng nhưng lại không thể phản bác. "Thả bọn tao ra, muốn cái gì chúng mày cứ nói." Gã đàn ông cao lớn quỳ rạp trên đất nghiến răng nghiến lợi nói. "Đúng đúng đúng, thả chúng tôi đi đi, người phụ nữ kia để lại cho các anh." Gã đàn ông mập bị đánh đến nỗi phải kêu lên vì đau đớn. "Chúng tôi cần phụ nữ làm gì?" Văn Tiêu Tiêu liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia, bất kể xảy ra chuyện gì, cô ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt vô hồn. "Cút đi, đừng để tôi gặp lại mấy người." Tống Ngôn Thâm đạp gã lùn một cái rồi trực tiếp đá hắn từ trong phòng ra khỏi nhà. Mấy người chật vật bỏ đi, trước khi dị năng mang theo người phụ nữ xinh đẹp kia. Sau khi bọn cướp rời đi, mọi người cũng không vui. Bây giờ, ở trong căn cứ an toàn mà còn xảy ra chuyện này, chứng tỏ đồ ăn đang bị thiếu hụt. "Không biết khi nào tuyết sẽ ngừng rơi." Trương Tuyết Hàng lo lắng. "Chúng ta còn thức ăn nên tạm thời không phải lo đói, nhưng nếu tuyết không ngừng rơi, chúng ta sẽ phải ra ngoài tìm kiếm thêm nhu yếu phẩm." Tống Ngôn Thâm nhìn tuyết ngoài phòng, trong lòng cô trĩu. Tuyết đã rơi liên tục nửa tháng, hôm nay tuyết ngừng rơi, trời quang đãng. Đây là lần đầu tiên sau nửa tháng mọi người nhìn thấy mặt trời, tâm trạng của họ đều trở nên tươi sáng hơn. Đứng trong sân, tuyết bên ngoài đã chất cao đến ngang người, đây là kết quả của việc căn cứ đã cử dị năng giả hệ hỏa dọn dẹp mỗi ngày. Trận tuyết lớn còn mang đến sự chết chóc, xóm nghèo ở phía nam bị tuyết lớn áp sụp, vô số người sống sót đã bị đông chết. Ở cổng, lúc này đã có rất nhiều đội ngũ muốn ra khỏi căn cứ. Ngay khi tuyết ngừng rơi, mọi người đã vội vã đi thu thập vật tư, thậm chí phía căn cứ chính phủ cũng phái ra một đoàn xe. Văn Tiêu Tiêu bị bỏ lại biệt thự, không có cơ hội ra khỏi căn cứ. Tuy nhiên, cô muốn đi dạo trong căn cứ. Tần Lẫm, Tống Ngôn Thâm và mọi người đều đã ra ngoài, để lại cha Tô, Lý Phượng Chi và Tô Vũ, đều không phải người Văn Tiêu Tiêu thích nên cô phải ra ngoài một mình. Đội mũ, mang khăn quàng cổ, Văn Tiêu Tiêu bao bọc kín mít. "Chú Tô, con đi ra ngoài, nếu có người lạ đến thì chú đừng mở cửa nhé!" Cả nhà già trẻ gái trai, không một ai có thể đánh nhau. "Ôi, Tiêu Tiêu, cháu tự đi ra ngoài sao?" Tô Hướng Hành từ trong phòng đi ra, vẻ mặt lo lắng. "Vâng ạ, chú đừng lo cho cháu, dù sao cháu cũng là dị năng giả mà." Văn Tiêu Tiêu đã hấp thu rất nhiều tinh hạch mà Tần Lẫm cho cô trong mấy ngày qua, trình độ dị năng của cô đã được tăng lên rất nhiều. Nếu lại có người đến đánh cướp, cô tự tin mình có thể đối phó được. Sau khi ra khỏi biệt thự, Văn Tiêu Tiêu không biết lái xe nên chỉ có thể đi bộ. Vẻ cô đơn của cô rất nhanh đã thu hút sự chú ý của người khác, một số người cẩn thận đánh giá, thấy cô ăn mặc sạch sẽ nên không dám tùy tiện tiến lên. Ra khỏi khu biệt thự, đi dọc theo đường chính rất nhanh có thể đến khu thương mại nhưng các cửa hàng chỉ bán những mặt hàng do căn cứ niêm yết, không có gì có ích. "Được, có thể mua một cái sô pha." "Chị, nếu chị muốn mua đồ thì có thể đến chợ đen, em sẽ dẫn đường giúp chị, chỉ cần một gói mì ăn liền là được." Có rất nhiều đứa trẻ đang đứng trước cửa hàng, một đứa trong số đó nhận ra Văn Tiêu Tiêu liền chạy đến chặn đường cô nói. "Chợ đen?" Nghe có vẻ như là một nơi rất thú vị. "Nhưng chị không mang theo mì gói, xúc xích có được không?" Văn Tiêu Tiêu lấy ra một cây xúc xích, đôi mắt đứa trẻ liền sáng lên. Cậu bé nhanh chóng nhận lấy, nhét vào trong ngực, sau đó thần bí kéo Văn Tiêu Tiêu vào trong hẻm. Một con hẻm nhỏ có rất nhiều người bày sạp, cố gắng dùng đồ vật mình có để đổi lấy đồ ăn, so với đồ trong cửa hàng, hàng hóa ở nơi này đầy đủ hơn nhiều. "Chị, em tên Tiểu Lượng, lần sau chị muốn đến thì có thể tìm em." Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh, Văn Tiêu Tiêu không nhịn được đưa tay chạm vào mái tóc lộn xộn của cậu: "Được, chị cho em thêm một cây chân giò hun khói nữa, mau về nhà đi." "Cảm ơn chị!" Tiểu Lượng chạy trốn rất nhanh, nháy mắt đã biến mất khỏi con hẻm. Văn Tiêu Tiêu bắt đầu dạo chợ đen trong huyền thoại, nơi này tràn ngập những vật phẩm nhỏ, còn có một ít châu báu trước mạt thế và di động. "Thậm chí còn có máy tính bảng nữa." Văn Tiêu Tiêu ngồi xổm trước quầy hàng, cười khẽ. "Cô gái, nếu cô muốn thì tùy tiện cho chút gì đó rồi cầm đi cũng được!" Ông chú đang dựng quầy hàng co ro trong góc với vẻ mặt vô cảm, hay tay ở trong áo khoác, thậm chí không muốn vươn tay ra. Văn Tiêu Tiêu lục lọi trong túi và tìm thấy hộp sữa bò mà Tần Lẫm nhét vào túi cô sáng nay: "Cái này được không?" Ông chú lập tức ngồi dậy, nhanh chóng nhận lấy sữa bò, sau đó lại nhanh như cắt dựa người vào tường. "Khụ khụ, đồ trên sạp, tùy tiện chọn, lấy hết cũng được." Ông chú thật là người thật thà, chỉ là đồ của ông chú cũng chẳng có thứ gì tốt cả.