"Đóng cửa!"
Sau khi thấy bên ngoài không còn ai, tiến sĩ Nghiêm ấn nút, cánh cổng kim loại dày nặng chậm rãi đóng lại, bọn họ đã ở vào một không gian hoàn toàn kín.
Tiểu Tuyết vẫn luôn cựa quậy trong lòng cô, Văn Tiêu Tiêu không dám thả nó ra.
"Bác Triệu, bác có thấy bác Tô không?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn quanh, cuối cùng cô phát hiện có gì đó không đúng, vợ chồng Lý Phượng Chi và Tô Vũ đang nằm trong phòng vô trùng đều không thấy đâu!
Triệu Quân cũng phát hiện, lúc này ba người nhà họ Tô đã biến mất không dấu vết, còn mang theo Tô Vũ, người mà có thể biến dị bất cứ lúc nào.
"Họ đã mang theo Tô Vũ rời đi rồi."
Không cần nghĩ cũng biết, tình hình bên ngoài còn nghiêm trọng hơn, có chuột biến dị hung dữ và cả người bị lây nhiễm. Ba người nhà họ Tô đều là người bình thường, không có dị năng, làm sao đây bây giờ?
"Tiến sĩ, bây giờ chúng ta có thể ra ngoài tìm người không?"
Văn Tiêu Tiêu lập tức giải thích tình hình với tiến sĩ Nghiêm, đối phương nghe xong lắc đầu: "Nơi này một khi đóng cửa, thì tám tiếng sau mới có thể mở lại!"
Văn Tiêu Tiêu: [Đây là thiết kế kiểu gì vậy, vậy nhà họ Tô làm sao bây giờ?]
Mặc dù, Văn Tiêu Tiêu đang phát điên cũng buộc phải bình tĩnh lại, hiện tại chỉ có thể hy vọng đối phương đủ thông minh.
Trong phòng thí nghiệm, mọi người đều tập trung lại với nhau và vô cùng yên tĩnh.
Nguyên nhân gây ra cảnh tượng này là do ở bên kia có rất nhiều lồng đông lạnh, bên trong chứa những tang thi đủ mọi lứa tuổi khác nhau, nam, nữ, già, trẻ.
Tiến sĩ Nghiêm tiếp tục làm xét nghiệm máu cho vài người bị chuột biến dị lây nhiễm, mọi người đều biết khả năng sinh sản của chuột rất mạnh, mà chuột sau biến dị thì càng khủng khiếp hơn, chuột con vừa ra đời trải qua biến dị, trong vòng một giờ đã có thể sinh sản ra 3-5 con non, đây vẫn là mức độ quan sát của tiến sĩ Nghiêm khi nạn chuột mới bùng phát.
Trên thực tế, tiến sĩ Nghiêm ước tính rất chính xác.
Lúc này, trong căn cứ Nhạc đã không còn ai quan tâm đến chuyện này, chuột ở khắp mọi nơi, nhà cửa và công trình bị phá hủy, virus biến dị lây nhiễm cực mạnh, chỉ cần bị cắn một miếng lập tức sẽ hôn mê, người tỉnh lại đã bị chuột biến dị đồng hóa.
Dị năng giả thì sẽ tốt hơn một chút nhưng sau khi một dị năng giả hệ hỏa đang sống sờ sờ bị vô số chuột biến dị cắn chết, ngay cả dị năng giả cũng không dám xông lên phía trước!
Hàn Thành, người phụ trách căn cứ, đã bận đến sứt đầu mẻ trán, khi Tần Lẫm và những người khác tìm được ông ta, trung tâm chỉ huy căn cứ Nhạc sớm đã biến thành một biển chuột.
Hai mươi bốn tiếng trước, không ai nghĩ rằng căn cứ Nhạc sẽ bị một đám chuột công phá.
Sau khi hao hết sức lực tìm được Hàn Thành, nhóm Tần Lẫm nhanh chóng giải thích mục đích của họ và thông báo cho ông ta về mong muốn của tiến sĩ Nghiêm.
Hàn Thành lắc đầu, buồn bã nói: "Các cậu cũng đã thấy số lượng khổng lồ của những con chuột biến dị này và tốc độ sinh sản đáng kinh ngạc của chúng, dù các cậu may mắn trở về từ huyện Nghi thì cũng không giữ nổi căn cứ Nhạc."
"Tiến sĩ Nghiêm rất tự tin, cho dù có thể tìm được phương pháp đối phó với lũ chuột này trước khi căn cứ Nhạc bị phá hủy hay không, chúng tôi cũng cần phải lấy lại những thiết bị đó vậy nên phải liều một lần!"
Hơn nữa, căn cứ đang trong tình trạng hiện tại nên phải đành coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa.
Sau nhiều lần do dự, Hàn Thành cuối cùng cũng quyết định: "Tôi có thể điều phối nhân lực cho các cậu nhưng huyện Nghi nguy hiểm như thế nào thì các cậu cũng đã biết, nếu không trở về được, thì căn cứ cũng không thể cứu viện các cậu."
Trên thực tế, căn cứ Nhạc đã không còn đủ năng lực để thực hiện việc này nữa.
Tần Lẫm gật đầu: "Đương nhiên sẽ không làm phiền ông, nhưng tôi hy vọng căn cứ Nhạc có thể phòng thủ được cho đến khi chúng tôi trở về."
Hàn Thành lập tức phân công một người đi cùng, trùng hợp cũng là bạn cũ của nhóm Tần Lẫm, Trương Kỳ.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, những người bị vây ở bệnh viện Nhạc đã ở trong phòng thí nghiệm gần năm tiếng.
Mặc dù phòng thí nghiệm có một ít nước và đồ ăn nhưng hiện tại không ai động đến số lương thực dự trữ đó trừ khi đói đến mức không chịu nổi.
"Chít chít!"
Văn Tiêu Tiêu giật mình, ban đầu cô tưởng là Tiểu Tuyết nhưng cúi đầu lại nhìn thấy Tiểu Tuyết đang ngủ say sưa.
Vậy tiếng chuột này là của ai?
Để chứng thực suy đoán của Văn Tiêu Tiêu, tiếng "chít chít" càng lúc càng lớn, cuối cùng đạt đến mức tất cả mọi người đều nghe thấy.
"Tiến sĩ, cái... cái phòng thí nghiệm này của ông có ổn không vậy? Có chắc chắn không?"
Có người run rẩy hỏi.
Đồng thời, đây cũng là tiếng lòng của tất cả mọi người. Thời gian trôi đi, nỗi sợ hãi dần lan tỏa trong lòng của họ, cảm xúc của những người này đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
"Đây là tường bảo vệ được chế tạo bằng hợp kim nên vô cùng cứng rắn."
"Rắc!"
Tiến sĩ Nghiêm vừa dứt lời, một góc phòng thí nghiệm sụp xuống.
Cũng thật khó cho lũ chuột kia, sau nhiều giờ nỗ lực cuối cùng cũng cắn đứt được lớp vỏ hợp kim cứng rắn bên ngoài.
Trong quá trình này, hình thể của chúng đã trở nên to lớn, răng trở nên sắc nhọn hơn, biến thành những chiếc răng nhọn hoắt với lực cắn đáng kinh ngạc chỉ có ở động vật ăn thịt.
Một con chuột thò đầu ra, khiến tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm sợ hãi, người gần cái hang nhất còn chưa kịp phản ứng đã bị cắn đứt yết hầu, máu bắn tung tóe trên mặt đất sạch sẽ, sau đó là tiếng chuột nhấm nuốt.
Da đầu của mọi người đều tê dại!
Văn Tiêu Tiêu ngưng tụ dị năng thành một mũi tên bằng băng rất nhọn, đâm thẳng vào đầu con chuột kia, lông của nó rất dày và chắc, mũi băng vậy mà không thể xuyên thủng được đầu con chuột kia. Trong cơn hoảng loạn, Văn Tiêu Tiêu chỉ có thể không ngừng dùng mũi tên băng tấn công.
"Vô ích thôi!"
Triệu Quân bước tới, dùng chiếc rìu trong tay chém vào cổ con chuột, con chuột vốn đang gặm xác chết bắt đầu giãy giụa kịch liệt, cánh tay Triệu Quân ghì chặt xuống, bằng lợi thế của người làm nghề rèn, Triệu Quân đóng chặt con chuột xuống đất. Ông cũng phát hiện con quái vật này có sức lực rất lớn.
Văn Tiêu Tiêu thấy vậy vội vàng chạy tới, dùng dị năng ngưng tụ thành một chiếc rìu, chém xuống đầu con chuột, dưới nỗ lực của hai người, con chuột cuối cùng cũng tắt thở.
Cùng lúc đó, dưới lòng đất truyền đến những âm thanh càng dữ dội hơn.
Sắc mặt tiến sĩ Nghiêm tái nhợt.
Không ngờ, ngay cả hợp kim cứng rắn cũng có thể bị phá hủy, bằng cách này, lũ chuột biến dị này đang muốn bắt ba ba trong rọ.
Nhìn quanh phòng thí nghiệm, toàn là những đồ vật mỏng manh, không có vũ khí có tính sát thương lớn.
"Đừng hoảng sợ, nơi này tạm thời vẫn giữ được, mọi người chú ý dưới chân, một khi có chuột biến dị đào hang chui lên thì phải kịp thời tiêu diệt."
Trong tình huống này, vẫn là bác Triệu phản ứng nhanh nhất.
Tiến sĩ Nghiêm, một người làm công tác tri thức thì sức chiến đấu của ông bằng không nên ông được sắp xếp tiếp tục nghiên cứu.
Thật hiếm khi tiến sĩ Nghiêm có tâm lý tốt như vậy, chuột biến dị vây công mà vẫn có thể tiếp tục nghiên cứu.
Những người còn lại vô cùng cẩn thận, cái xác bị gặm đến chỉ còn lại phần thân vẫn đang nằm trên đất, Triệu Quân gọi Văn Tiêu Tiêu đến phong ấn cửa hang. Văn Tiêu Tiêu tạm thời dùng băng phong kín cửa hang đen ngòm kia.
Một đám người vừa thở phào nhẹ nhõm thì Tiểu Tuyết trong lòng Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng tỉnh giấc, sau đó bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
"Chít chít chít!"
Tiểu Tuyết vừa mở miệng, tất cả mọi người đều trở nên căng thẳng, còn chưa kịp chất vấn, sàn phòng thí nghiệm liền rung lắc dữ dội sau đó một tiếng "ầm" vang lên, nó sụp xuống hoàn toàn.
Văn Tiêu Tiêu ôm Tiểu Tuyết cũng rơi vào bóng tối. Cơ thể cô rơi xuống không trọng lực, việc duy nhất cô có thể làm là tạo ra một lớp băng bao bọc cơ thể để bảo vệ bản thân.
Trong bóng tối vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên, kèm theo tiếng chuột gặm nhấm, chỉ nghĩ thôi đã là da đầu cô đã tê dại, Văn Tiêu Tiêu không dám cử động.
Bỗng nhiên, một bàn tay nắm lấy cô, một bàn tay ấm áp xuyên qua lớp băng!
"A a a."
"Suỵt, là tôi, cô không nhớ tôi sao? Tôi là Giang Nguyên, người cùng đi huyện Nghi lần trước!"
[Giọng nói rất ngây ngô, là một thiếu niên. ]
Văn Tiêu Tiêu bình tĩnh lại rồi mới nhớ ra: [Đây chẳng phải là dị năng giả thị giác kia sao?]
Dị năng của đối phương là nhìn ban đêm!