Chương 19: Âm mưu ra diễn ra

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

undefined 05-04-2026 23:40:37

"Tiểu Lượng?" Văn Tiêu Tiêu tức giận khi nhìn thấy cậu bé bị mấy gã đàn ông to con đánh đến mặt mũi bầm dập. Cậu bé ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng nói, nhưng vết máu từ trán chảy xuống đã dính vào mắt, không thể nhìn thấy ai đang đến. "Ồ, là người quen, sao? Các người muốn xen vào việc người khác à?" Tiết Hổ khoanh tay trước ngực, trừng đôi mắt to như chuông đồng, vẻ mặt đầy sát khí, bên người đi theo vài tên côn đồ. Mấy người này không phải ai khác mà là đám phản bội đã dẫn dắt một số thanh niên cướp đoạt vật tư ở nơi trú ẩn tạm thời trước đây. Chỉ là không ngờ khi lực lượng chủ lực vừa rời đi, thành phố Hạ đã bùng phát tang thi triều, bọn chúng không thể không chạy trốn để bảo toàn mạng sống, cuối cùng chỉ còn hơn chục người trốn thoát thành công. Bây giờ gặp mặt, cũng coi như là oan gia ngõ hẹp. Mà Văn Tiêu Tiêu đã không còn là cô bé yếu đuối dễ bị dọa khóc của một tháng trước, đối diện với mấy tên lưu manh cũng chỉ cười lạnh một tiếng, trên người vậy mà toát ra vài phần lạnh lùng xa cách. "Tôi khuyên các ngươi nên thả cậu bé ra, tự ý đánh nhau trong căn cứ sẽ bị đuổi đi." Căn cứ đúng thật có quy tắc này nhưng khả năng kiềm chế dị năng giả rất yếu. Tiết Hổ và những người khác nghe xong cũng chỉ cười khinh thường, người đàn ông tên Triệu Khuê còn nhìn Văn Tiêu Tiêu với ánh mắt đáng khinh, ở nơi trú ẩn tạm thời hắn đã để ý đến cô gái này, không ngờ lại có duyên như vậy, còn có thể gặp lại. Nhìn đẹp hơn trước nhiều! Tần Lẫm nhìn mấy tên lâu la kia với ánh mắt trần trụi, trong lòng bực bội, dù anh cũng không biết sự bực bội này từ đâu mà ra, nhưng dám động đến anh, đều sẽ bị dạy cho một bài học. Tần Lẫm thậm chí không cho mấy tên lưu manh có cơ hội nói chuyện, trong nháy mắt, anh đã xông lên đánh ngã tất cả mọi người trừ Tiết Hổ. Tiết Hổ kinh hãi nghĩ: [Tốc độ thật nhanh, dị năng giả tốc độ?] "Đại ca, cứu mạng!" "Giết hắn, đại ca!" Hắn tru lên như một con lớn đang bị làm thịt, nhìn kỹ thì thấy Tần Lẫm đã dẫm nát một bàn tay của Triệu khuê. Lúc này, Văn Tiêu Tiêu đã đỡ cậu bé đang chật vật trong góc lên, dùng khăn tay thấm nước lau sạch vết máu trên đầu cậu bé. Tiết Hổ âm thầm nắm chặt tay: [Dị năng giả tốc độ thì sao, mình chính là dị năng giả hệ hỏa] Nghĩ vậy, hắn liền tụ tập một quả cầu lửa lớn bằng nắm tay trong lòng bàn tay, ném về phía Tần Lẫm. Văn Tiêu Tiêu đã hiểu, chẳng trách trước đây những người này dám dám gây bạo loạn, thì ra là có dị năng giả. Xem thực lực của Tiết Hổ thì có vẻ không yếu. Tần Lẫm nghiêng đầu, dễ dàng né tránh. Thấy tình hình không ổn, Tiết Hổ trực tiếp đẩy đám đàn em đang nằm trên đất ra, rồi tự mình bỏ chạy. Văn Tiêu Tiêu: "..." Sao không có chút khí phách nào vậy? Tần Lẫm đá một cước vào người nằm trên đất rồi nói: "Cút đi!" Mấy tên côn đồ trên mặt đất vừa lăn vừa bò bỏ chạy, đến một câu nói hung ác cũng không dám thốt ra. "Tại sao họ đánh em?" Văn Tiêu Tiêu vừa giúp cậu bé băng bó miệng vết thương vừa hỏi. "Bọn họ bảo em dẫn đường, nhưng đến nơi không những không trả tiền còn đánh em một trận." Ngày thường, Tiểu Lượng không dám trêu chọc đám lưu manh này, nhưng gần đây bà nội cậu bị bệnh nên cậu phải tìm thứ gì đó có giá trị để mua thuốc cho bà. Cậu bé lau nước mắt trên mặt, lộ ra ánh mắt kiên định: "Chị, em về nhà trước đây." "Hả? Em như thế này làm sao về nhà được, cái này cho em này, về lấy chút nước ấm lau miệng vết thương." Văn Tiêu Tiêu lén lút đưa cho Tiểu Lượng một viên tinh hạch. "Chị, em không muốn!" Mặc dù, Tiểu Lượng không phải là dị năng giả nhưng cậu cũng biết thứ này quý giá đến mức nào. Hiện tại, một viên tinh hạch có thể đổi được nửa bao gạo. "Cầm lấy đi, chị cũng không dùng đến." Văn Tiêu Tiêu thực sự không cần nó, hiện tại trong đội cô là người giàu tinh hạch nhất. "Cảm ơn." Tiểu Lượng thấp giọng nói lời cảm ơn, sao lại không dùng đến chứ, thứ này có thể dùng để đổi vật tư. "Trở về đi." Văn Tiêu Tiêu thấy cậu bé cẩn thận cất viên tinh hạch, mới vẫy tay tạm biệt cậu. Tần Lẫm chứng kiến toàn bộ quá trình, mỉm cười bước về phía Văn Tiêu Tiêu: "Trước đây, anh không phát hiện em tốt bụng như vậy, lại còn kiên nhẫn với trẻ con nữa chứ?" Văn Tiêu Tiêu ngẩng khuôn mặt tròn vo nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng lấp lánh, lộ ra lúm đồng tiền: "Anh còn chưa biết nhiều thứ nữa đâu!" "Đi thôi, đều tại đám người kia, làm lãng phí thời gian." Văn Tiêu Tiêu kéo tay Tần Lẫm, hai người cùng đi vào trong hẻm. Quả nhiên, nơi này vẫn như trước, tụ tập bày bán đủ loại hàng rong, người mua kẻ bán tấp nập, náo nhiệt chẳng kém hội chợ trước mạt thế. Vào chợ đen, Văn Tiêu Tiêu tự nhiên buông tay Tần Lẫm. Tần Lẫm cúi đầu, xoa đầu ngón tay vừa mới bị đối phương nắm, chỉ cảm thấy chúng vô cùng nóng. —— Bên kia, Tống Ngôn Thâm vốn đi cùng Tô Gia và Hạ Chi Tình, kết quả nửa đường Hạ Chi Tình vốn đi cùng Tô Gia lại kéo lấy Tống Ngôn Thâm, đợi đến khi Tô Gia hoàn hồn lại thì chỉ còn lại cô và Tào Uy. Tô Gia dừng bước, cô không thích tên mập Tào Uy này. "Tô Gia, đi thôi! Chúng ta không phải đã nói sẽ đi ăn cơm ở phía trước sao?" Tào Uy vừa đi vừa không quên gọi Tô Gia, vừa đến chợ hắn đã cẩn thận quan sát, Tô Gia lớn lên gầy như que củi, chẳng có chút đường cong nào, kém xa so với nữ thần của hắn. Lát nữa sẽ có cơ hội tốt, nhất định phải xử lý cô ta. Tô Gia do dự một chút rồi tiếp tục đi cùng Tào Uy, dưới sự dẫn dắt của đối phương cô càng lúc càng xa Tống Ngôn Thâm. Cùng lúc đó, Hạ Chi Tình kéo Tống Ngôn Thâm vào một nhà hàng. "Đến đây làm gì?" Tống Ngôn Thâm có chút thiếu kiên nhẫn khi đối diện với Hạ Chi Tình. Trước mạt thế, anh đúng là có chút mập mờ với Hạ Chi Tình, nhưng đó chỉ là vì anh muốn thoát khỏi sự dây dưa của Văn Tiêu Tiêu. Nhưng sau mạt thế, Văn Tiêu Tiêu lại vô cùng ngoan ngoãn vậy nên quân cờ Hạ Chi Tình này không còn tác dụng nữa. Thậm chí, bây giờ Hạ Chi Tình trong mắt Tống Ngôn Thâm còn phiền phức hơn cả Văn Tiêu Tiêu trước đây. "Ngôn Thâm, chúng ta bao lâu rồi không ở riêng với nhau, anh không nhớ khoảng thời gian trước sao?" Tay Hạ Chi Tình chậm rãi đặt lên mu bàn tay của Tống Ngôn Thâm, nhẹ nhàng vuốt ve. Tống Ngôn Thâm thu tay lại, giữa mày ngưng tụ khí lạnh, vô tình nói: "Hạ Chi Tình, chúng ta không có quan hệ gì, sao phải nhớ?" Sắc mặt Hạ Chi Tình trắng bệch, giọng nói có chút run rẩy: "Ngôn Thâm..." Tống Ngôn Thâm lại không đợi đối phương nói xong, trực tiếp đứng dậy và ra khỏi nhà hàng, bỏ lại Hạ Chi Tình đang đau khổ ngồi đó một mình. Toàn bộ đồ ăn vừa mới được dọn lên bàn bị Hạ Chi Tình hất xuống đất, mặt cô ta lộ vẻ phẫn hận: "Đều tại con tiện nhân Tô Gia kia, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho nó" Đoàn người như ngựa hoang sổng chuồng, mãi đến gần tối mới lần lượt trở về, Văn Tiêu Tiêu ôm chiếc máy chơi game cô tìm được cùng một ổ cứng chứa đầy phim cũ, đắc ý trở về. Những thứ này trong mắt Tần Lẫm chỉ là một đống rác rưởi nhưng anh vẫn bất đắc dĩ giúp Văn Tiêu Tiêu mang về. Văn Tiêu Tiêu trở về phòng, phát hiện Tô Gia còn chưa về nên đi tắm. Sau đó, cô cảm thấy buồn chán nên đã cầm máy tính bảng gõ cửa phòng đối diện. "Anh muốn xem phim không?" Văn Tiêu Tiêu lắc chiếc máy tính bảng trong tay. Tần Lẫm đứng yên không nhúc nhích, Văn Tiêu Tiêu cười nịnh nọt: "Anh ở một mình, xem phim tiện hơn." Tần Lẫm biết cô có mưu đồ gì đó nhưng anh không để ý mà mở cửa phòng ngủ cho cô vào. "Thật ra, em hơi sợ và cũng không muốn ở một mình." Văn Tiêu Tiêu kéo thảm, tùy ý ngồi dưới đất. Tóc cô còn nhỏ nước, người lại càng thêm xinh xắn. Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, khi ngồi khoanh chân lộ ra đôi chân ngọc, trông ngoan ngoãn vô cùng.