Chương 8

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:29

Giữa màn đêm, sự phát tán của Đạo vận tiên thiên đã thu hút sự chú ý của không ít người. Các tu sĩ đang đi từ những hướng khác nhau đồng loạt ngẩng đầu lên, Đạo vận tiên thiên vốn chỉ tồn tại trong động thiên bí cảnh, vì sao đột nhiên lại tiết lộ ra ngoài? Chẳng lẽ... Cách đó mấy trăm dặm, một thiếu nữ đang cưỡi trên lưng con lừa, cảm nhận được sự biến động của linh khí trong gió, vẻ mặt thanh tú hiện lên nét ngạc nhiên. Ngay sau đó, nàng lấy ra từ trong tay áo một mảnh mai rùa, lẩm bẩm vài câu chú ngữ thần bí rồi ném lên không trung. Mai rùa rơi trở lại tay nàng, phía trên hiện lên mấy đạo linh quang mờ nhạt. Thiếu nữ vuốt cằm, vậy mà tính không ra? Thế thì nàng nên đi theo hướng ban đầu, hay thử vận may một chút? Thiếu nữ nhìn về hướng thôn Hạnh Hoa, không hiểu sao lại cảm thấy đến nơi này có vẻ thú vị hơn. Tính nàng vốn không phải người hay do dự, chỉ một thoáng đã lập tức quyết định, vươn tay vỗ nhẹ lên con lừa, tại ngã rẽ phía trước liền đổi sang hướng đi khác. Những người nhận ra hướng chảy của linh khí giống như nàng không phải là ít, có kẻ chẳng mấy bận tâm, vẫn cứ tiếp tục hành trình như ban đầu, nhưng cũng có một số người lựa chọn đi theo hướng giống như nàng. Khi ánh sáng nhạt đầu tiên vừa ló dạng phía chân trời, Trần Vân Khởi đã thức dậy rồi. Hắn lặng lẽ múc nước rửa mặt, tự mình nấu một bát cơm lúa mạch chẳng có hương vị gì. Gương mặt hơi ngăm đen của thiếu niên trông chẳng khác nào một tảng đá thô ráp chẳng chút bóng bẩy. Ăn xong bữa sáng, dường như lúc này Trần Vân Khởi mới nhớ ra trong gian phòng bên cạnh vẫn còn một người nằm đó. Hắn đẩy cửa bước vào, muốn xem thử thiếu nữ hôm qua nhặt về đã tắt thở hay chưa. Thần sắc hắn rất bình thản. Dù sao thì sự sống chết của một thiếu nữ xa lạ thực chẳng liên quan nhiều tới hắn, không lý nào hắn lại phải làm ra vẻ mặt đau buồn gì đó. Dừng chân cạnh giường, nhờ vào ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, Trần Vân Khởi phát hiện tất cả vết thương trên người thiếu nữ đều đã biến mất, ngay cả vết máu khô hôm qua cũng hoàn toàn không còn dấu vết. Hắn do dự một chút, cuối cùng vươn tay lật nhẹ góc chăn lên, chỉ thấy bộ y phục trắng vốn bị máu nhuộm đỏ của thiếu nữ giờ đã sạch sẽ như mới, giống như nàng chưa từng bị thương chút nào. Trần Vân Khởi vô thức cắn chặt răng, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh hãi, nhưng vẻ mặt vẫn chỉ là sự chất phác bình thản không chút dao động. Thiếu nữ mà hắn đem về hôm qua, rốt cuộc là thần tiên, hay là quỷ quái đây? Nghĩ thế nào thì khả năng sau vẫn lớn hơn. Lý trí nói với hắn, nếu không muốn chuốc lấy phiền phức, tốt nhất là lập tức vứt thiếu nữ này đi càng xa càng tốt. Nhưng Trần Vân Khởi đứng tại chỗ hồi lâu, cuối cùng chỉ đưa tay kéo lại góc chăn cho nàng. Ít nhất lúc này, hắn vẫn chưa làm được chuyện đem người ném ra ngoài. Bất kể nàng là thứ gì, giờ đây trông cũng chỉ là một thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi mà thôi. Nếu Chi Chi còn sống... Trần Vân Khởi cúi đầu nhìn mặt đất, có phần thất thần. Kể từ khi muội muội Trần Trĩ mất bệnh hai năm trước, hắn thực sự chỉ còn lại một mình trên cõi đời này. Nhưng cho dù vậy, hắn vẫn phải cố mà sống tiếp. Trần Vân Khởi lặng lẽ đi ra ngoài cửa. Đất ruộng năm xưa phụ mẫu để lại đều đã bán hết để chữa bệnh cho Trần Trĩ. Ở nơi thôn quê như thôn Hạnh Hoa này, không có ruộng đất, hắn chỉ còn cách vào núi đốn củi kiếm sống. Buổi chiều, nhân lúc Ngô lang trung đang nghỉ trưa, Ngô Hạnh Lâm liền trèo tường vào sân Trần gia. Trần Vân Khởi đang cởi trần bổ củi, nhìn thấy y thì mặt không cảm xúc nói: "Cửa không khóa." Ngô Hạnh Lâm gãi đầu, ngượng ngùng đáp: "Quen rồi, quen rồi..." Y nhảy từ trên tường xuống, bước tới gần Trần Vân Khởi hỏi nhỏ: "Vân Khởi, cô nương hôm qua ngươi cứu thế nào rồi? Nếu đã tắt thở thì vừa hay ta có thể giúp ngươi một tay đem người chôn đi." Dù không mua nổi quan tài, nhưng đào một cái hố thì y vẫn dư sức làm được. Trần Vân Khởi bổ đôi khúc củi trong tay, thản nhiên đáp hai chữ: "Chưa chết." "Vẫn chưa chết á?" Ngô Hạnh Lâm chẳng hề che giấu vẻ kinh ngạc của mình. Thương nặng đến thế mà qua một đêm vẫn còn sót lại được hơi thở, mạng cô nương này đúng là cứng thật. Ngô Hạnh Lâm cảm thán vài câu, Trần Vân Khởi chỉ ừ hử một tiếng, có chút không tập trung, cũng không hề đề cập đến điều bất thường trên người thiếu nữ. Ngô Hạnh Lâm cũng chẳng để ý. Y thực sự tò mò tình trạng hiện giờ của thiếu nữ kia, liền định vào phòng xem thử, nhưng lại bị Trần Vân Khởi ngăn cản lại. Ngô Hạnh Lâm ngạc nhiên hỏi: "Vân Khởi?" "Nàng ta... có thể không phải là người." Giọng của Trần Vân Khởi trở nên trầm xuống. Thấy hắn nghiêm túc, không giống đang nói đùa, Ngô Hạnh Lâm cũng nghiêm chỉnh hơn: "Không phải người thì còn là cái gì được nữa?"