Chương 27

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:28

Hơi thở của ông khựng lại, quay đầu nhìn con lừa, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Ngô lang trung rốt cuộc cũng nhận ra con lừa trước mặt này hoàn toàn khác hẳn với những con vật kéo cối xay bình thường trong thôn Hạnh Hoa. Nhưng có lẽ do chỉ trong một thời gian ngắn đã trải qua quá nhiều chuyện, đối diện với sự dị thường của con lừa, ông thậm chí chẳng còn sức lực để cảm thấy sợ hãi nữa. Ông lấy củ nhân sâm già vừa tìm được, cắt một lát bỏ vào miệng Ngô Hạnh Lâm. Vài nhịp thở sau, thiếu niên vốn đã ngừng hô hấp kia lại có được hơi thở yếu ớt trở lại. Ngô lang trung căng thẳng hồi lâu, lúc này mới dám thở ra một hơi thật dài. Ông đặt mông ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt nửa khóc nửa cười. Bất kể thế nào, giờ ít nhất vẫn còn một tia hy vọng. Ông quay đầu nhìn con lừa, chủ nhân của nó có lẽ... Ngọc Trác hôm nay vừa ra ngoài, giờ vẫn chưa thấy quay về. Không đợi Ngô lang trung nghĩ ngợi thêm, tiếng bước chân hỗn loạn từ xa vọng lại gần, người vừa tới sắc mặt hoảng hốt kêu lên: "Lang trung, lang trung, cứu mạng với!" Hôm nay, cuộc tranh đấu diễn ra tại thôn Hạnh Hoa không chỉ xảy ra ở mỗi chỗ cây hạnh già. Nơi đây tụ hội Đạo vận tiên thiên, bởi thế sinh ra không ít linh vật. Dẫu rằng những tu sĩ cấp bậc như Văn Đạo hay Hóa Thần chẳng buồn để mắt, nhưng đối với các tu sĩ cấp Tri Huyền mà nói, những vật ấy lại vô cùng hiếm có, khó tránh khỏi tranh đoạt một phen. Mà tranh đấu giữa các tu sĩ, dù chỉ vô tình lan đến cũng có thể lấy mạng của phàm nhân. Trận hỗn loạn ở thôn Hạnh Hoa lần này, người bị liên lụy há chỉ có một mình Ngô Hạnh Lâm. Rất nhiều người lập tức mất mạng ngay tại chỗ, bị thương nặng hay nhẹ càng nhiều không kể xiết. Chỉ trong vòng một ngày, thôn Hạnh Hoa đã mất đi cảnh tượng an bình như trước, nhưng ngay cả bản thân họ cũng chẳng rõ vì sao lại phải gánh chịu tai họa này. Ngô lang trung trầm mặc trong thoáng chốc, cầm lấy hòm thuốc, cùng người tới gọi vội vàng ra khỏi cửa. Chiều hoàng hôn, khi Trần Vân Khởi bước vào thôn Hạnh Hoa, trước mắt chỉ còn lại cảnh tượng tan hoang. Cây cối đổ gãy, núi đá vỡ vụn, trên mặt đất chỉ còn những vết máu sót lại chứng minh cho cuộc hỗn loạn vừa qua. Trong thôn, cửa nhà các hộ dân đều đóng chặt, khắp nơi chẳng thấy lấy nửa bóng người qua lại. Trần Vân Khởi đứng ngây người tại chỗ, mờ mịt không rõ vì sao mình mới chỉ rời đi hơn nửa ngày mà nơi này đã phát sinh biến cố như vậy. "Trần Vân Khởi!" Giọng thiếu nữ vang lên từ phía sau, Trần Vân Khởi quay đầu lại, thấy Ngọc Trác đang nhìn mình, thần sắc hơi phức tạp khó diễn tả: "Ngô lang trung gọi ngươi tới hiệu thuốc." Không hiểu vì sao, lòng Trần Vân Khởi bỗng dâng lên nỗi bất an mơ hồ, nhưng hắn chẳng hỏi gì, chỉ im lặng theo sau Ngọc Trác, hướng tới hiệu thuốc. Ban đầu, Ngọc Trác vẫn còn nghĩ xem nên nói với hắn thế nào, nhưng thấy hắn chẳng hỏi câu nào, nàng đành mím môi, nuốt những lời đã đến bên miệng trở vào trong. Nàng thực sự chẳng biết phải nói sao nữa. Ngô Hạnh Lâm sắp chết rồi, mà nàng tuy là tu sĩ, cũng đành bó tay trước thương thế của hắn. Ban đầu, khi thấy con lừa kia giúp Ngô Hạnh Lâm giữ được một hơi thở, Ngô lang trung đã đặt hi vọng vào Ngọc Trác, mong nàng có thể cứu sống y. Nhưng ông rồi sẽ phải thất vọng. Ngọc Trác không phải là y tu, cho dù có phải, thì với thực lực hiện tại của nàng, cũng chẳng thể cứu được Ngô Hạnh Lâm. Một chưởng tùy ý của tu sĩ Hóa Thần, người phàm căn bản không thể chịu nổi. Trần Vân Khởi nhìn Ngô Hạnh Lâm đang nằm trên chiếc giường thấp, áo trên người y đã bị mở ra, giữa lồng ngực là một dấu bàn tay sâu hoắm. Một chưởng này đã đập nát tâm mạch của y, dù năm xưa Ngô lang trung có được củ sâm già chứa nhiều linh khí đến đâu, cũng chỉ miễn cưỡng giữ lại được cho y chút hơi thở, tính mạng cùng lắm chỉ kéo dài thêm ba, năm ngày nữa. "Ta nghĩ rằng, ít nhất ngươi và nó cũng từng là bằng hữu, nên để ngươi gặp nó lần cuối." Ngô lang trung vừa mới chạy khắp nửa cái thôn, vẻ mặt đầy mệt mỏi, giọng nói tràn ngập sự bất lực khó diễn tả. Những người dân ở thôn Hạnh Hoa có quan hệ thân thích với Ngô Hạnh Lâm đều đã đến thăm y một lượt, trên quầy tích được khoảng hai, ba trăm đồng tiền. Bọn họ vốn chỉ là phàm nhân bình thường, điều duy nhất có thể làm được cũng chỉ là gom góp chút tiền, mua cho Ngô Hạnh Lâm một cỗ quan tài mỏng. Ngô lang trung nghĩ, hy vọng y đừng trách bản thân ông, người sư phụ vô dụng này. Ông thực sự... thực sự đã hết cách rồi... Trần Vân Khởi chăm chăm nhìn Ngô Hạnh Lâm, hôm qua vẫn còn cười nói vui vẻ, vậy mà hôm nay đã nằm trên giường, hơi thở yếu ớt. Sinh mạng của phàm nhân, rốt cuộc cũng quá mong manh và thấp kém. Ngọc Trác vuốt nhẹ đầu con lừa, không đành lòng nhìn thêm nữa. Nàng vẫn còn trẻ, chưa bị thế tục mài giũa thành một trái tim lạnh lùng vô cảm, cũng chẳng cảm thấy bản thân vì có thể tu hành mà cao hơn người thường một bậc. "Nó chỉ còn sống được khoảng hai ba ngày nữa..." Ngô lang trung gắng gượng lấy lại tinh thần, nói với Trần Vân Khởi, muốn nhờ hắn giúp trông coi Ngô Hạnh Lâm mấy ngày. Nếu như y hồi quang phản chiếu, biết đâu còn để lại được đôi lời. Ở thôn Hạnh Hoa, người bị thương không hề ít, Ngô lang trung còn phải ra ngoài khám bệnh, không thể lúc nào cũng trông chừng bên cạnh Ngô Hạnh Lâm. Ngọc Trác cũng sắp phải rời đi, vì vậy ông mới nghĩ đến Trần Vân Khởi. "Không..." Nhưng chưa đợi ông nói xong, Trần Vân Khởi đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời của Ngô lang trung. Còn có thể cứu... Nàng bị thương nặng như vậy, thế mà chỉ vài ngày đã hồi phục như cũ, biết đâu nàng sẽ làm được, biết đâu nàng có thể cứu được Hạnh Lâm! Trần Vân Khởi lập tức vứt bó củi trên lưng xuống, chạy lao ra ngoài.