Trần Vân Khởi bước ra sân, lấy ra một con dao bổ củi đã cũ, tiếp tục chẻ bó củi vừa mang về thành những khúc gỗ nhỏ phù hợp hơn. Tiếng bổ củi vang lên, vẻ mặt thiếu niên vẫn chất phác như cũ, từng động tác lặp đi lặp lại. Qua nhiều năm tháng, lòng bàn tay hắn sớm đã chai sạn, kết thành một lớp da dày.
Nếu có người ở đây, hẳn sẽ nhìn ra được động tác bổ củi của hắn chính là đang sử dụng một môn võ đạo công pháp.
Đây là do phụ thân Trần Vân Khởi dạy hắn, đáng tiếc còn chưa kịp truyền dạy đầy đủ thì ông và thê tử đã lần lượt bệnh mất.
Rất ít người trong thôn Hạnh Hoa biết được, thực ra phụ mẫu Trần Vân Khởi không phải chết vì bệnh. Khi hai người dẫn theo một đôi con nhỏ đến đây thì đã bị thương rất nặng, có thể gắng gượng thêm mấy năm đã là điều không dễ.
Nhưng dân trong thôn cũng nhận ra được, phụ mẫu Trần gia vốn không giống họ, chẳng những biết chữ đọc sách, cử chỉ lời nói cũng không giống những người nông dân quen cày cấy. Có khi còn là con cháu nhà giàu sang quyền quý nào đó cũng nên.
Tuy nhiên, vị lý chính hiểu biết rộng nhất thôn lại nói không phải. Phu thê nhà này nào phải xuất thân từ gia tộc lớn gì, nếu nói là thị vệ hay tôi tớ bên cạnh con cháu đại tộc thì còn hợp lý hơn.
Song bất kể thân phận ra sao, rốt cuộc vẫn khác với đám dân quê chân lấm tay bùn bọn họ.
Khi Trần Vân Khởi dừng tay, trong sân nhỏ tức khắc yên lặng hẳn, giữa sắc chiều chỉ còn nghe thấy vài tiếng côn trùng kêu rả rích. Thiếu niên cô độc đứng giữa sân, bóng hình có phần hiu quạnh.
Trần gia cũng không phải luôn luôn vắng lặng thế này.
Ngay cả sau khi phụ mẫu Trần gia bất ngờ qua đời, ít nhất vẫn còn muội muội Trần Trĩ ở bên cạnh Trần Vân Khởi. Những ngày tháng ấy thực sự chẳng dễ dàng, vì phải lấy thuốc chữa bệnh cho muội muội từ nhỏ đã ốm yếu, nên khi đó Trần Vân Khởi mới chỉ hơn mười tuổi đã phải vào núi đốn củi hái thuốc, khó khăn chống đỡ cả gia đình này.
Trần Vân Khởi không cảm thấy lúc ấy quá khổ cực, nhưng dù hắn có cố gắng đến đâu, cuối cùng vẫn chẳng thể thay đổi được số mệnh bệnh chết của Trần Trĩ.
Ngày đông hai năm trước, Trần Vân Khởi mất đi người thân cuối cùng trên cõi đời này. Từ đó trở đi, hắn thật sự trở thành người cô độc một mình. Vốn đã ít nói, từ sau ngày ấy hắn càng trở nên trầm mặc hơn nữa.
Thôn Hạnh Hoa tuy phong tục chất phác, nhưng sau lưng cũng chẳng phải hoàn toàn không có lời ra tiếng vào. Trần Vân Khởi cũng từng nghi ngờ, liệu có phải mệnh mình thật sự quá cứng, nên mới khiến người thân bên cạnh lần lượt rời bỏ mình mà đi.
Khi tia sáng cuối cùng chìm xuống đường chân trời, màn đêm dần phủ kín thôn Hạnh Hoa này.
Trần Vân Khởi ăn nốt miếng cơm lúa mạch chẳng có mùi vị gì, dọn dẹp bát đũa xong, cuối cùng mới sực nhớ tới người mình đưa về nhà lúc chiều.
Thiếu nữ kia hơi thở tuy vẫn vô cùng yếu ớt, nhưng rốt cuộc vẫn chưa hoàn toàn tắt hẳn.
Trần Vân Khởi có chút bất ngờ. Nhờ ánh sáng lờ mờ từ ngọn nến trên tay, hắn phát hiện những vết thương trên người thiếu nữ dường như đã ngừng chảy máu.
Chẳng lẽ nàng thật sự có thể tự mình nhặt lại một mạng?
Trần Vân Khởi mím môi, cuối cùng vẫn lấy một chiếc chăn sạch đắp lên người thiếu nữ.
Hắn cũng chỉ làm được đến thế này mà thôi.
Quay lại phòng, Trần Vân Khởi nằm lên giường, dập tắt ánh nến, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Ánh trăng sáng trong như nước, len vào qua khung cửa gỗ. Ngay bên kia bức tường, linh khí đất trời chậm rãi hội tụ lại, lặng lẽ dung nhập vào cơ thể thiếu nữ, những vết thương dữ tợn trên người nàng từng chút, từng chút khép lại.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, tại vùng núi sâu xa xa, một thanh binh khí bị phong ấn tầng tầng lớp lớp đột nhiên phát ra tiếng ngân vang, linh khí dày đặc xung quanh lập tức cuồn cuộn chấn động, khiến mây mù bồng bềnh hỗn loạn.
Một người trẻ tuổi đang trấn thủ nơi này bỗng nhiên mở choàng đôi mắt, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao.
Từng luồng Đạo vận tiên thiên thuận theo hướng gió bay xa, thoát khỏi núi rừng, tan vào nơi xa xôi không thể đoán biết.
Sao lại thế này? Thanh niên nhìn cảnh tượng ấy, không khỏi cau chặt mày.
Hắn đứng dậy, linh lực lưu chuyển trong lòng bàn tay, nhưng chẳng thể bói toán ra bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Thanh binh khí kia lại vang lên tiếng ong ong, một luồng khí tức cuồng bạo và bất an từ sâu trong núi tỏa ra, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Thần sắc thanh niên trở nên nghiêm trọng, không còn thời gian để truy tìm những luồng Đạo vận tiên thiên đang phát tán kia nữa. Hai tay hắn bắt quyết, vô số trận văn phức tạp dưới chân tức khắc sáng lên, cuối cùng cũng miễn cưỡng tạm thời áp chế được thanh binh khí đang rục rịch chấn động kia.
Nhưng sắc mặt hắn vẫn chẳng thấy chút thư giãn nào.
Thanh niên hiểu rất rõ, thanh hung đao mà hắn canh giữ này, rốt cuộc vẫn tới thời điểm phải hiện thế rồi.
Hung khí mà Ma tộc năm xưa để lại này, có sức mạnh gần như đủ để đồ thần sát tiên, không biết sẽ đưa tới bao nhiêu thế lực tranh đoạt, lại gây ra bao nhiêu giết chóc và tranh đấu nữa đây.