Chương 10

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:29

Cơ Dao là huyết mạch cuối cùng còn sót lại trên đời của thị Cửu U thuộc Ma tộc, nhưng nàng lại không kế thừa họ này. Ma tộc sinh ra từ Cửu U, vì vậy dòng dõi Ma quân được đông đảo Ma tộc tôn làm chủ liền gọi là thị Cửu U. Sau này, Ma tộc thất bại trong trận đại chiến Thần - Ma, huyết mạch thị Cửu U đều bị thần tộc giết sạch, người duy nhất còn sống sót chỉ có nữ nhi vừa mới sinh ra chưa lâu của Ma quân. Khi thuộc hạ đem đứa bé còn nằm trong tã lót ấy dâng lên Cửu Tiêu, vừa đúng lúc gia tộc Cơ thị tiến cống một khối mỹ ngọc cho Đế quân. Vì thế, Cơ Dao mới được đặt cái tên này, giao cho Cơ thị nuôi dưỡng, định sẵn hôn ước với thiếu chủ Cơ thị là Cơ Trọng Minh. Mỗi lần nhớ đến chuyện này, Cơ Dao đều không khỏi thấy may mắn vì năm đó Cơ thị dâng lên là một khối mỹ ngọc, chứ không phải là cái ly, cái chén gì đó. Thần tộc không hề cần một Đế nữ thị Cửu U có thể khiến Ma tộc quy phục thật lòng. Nàng có thể sống sót, chỉ là vì thần tộc cần một con rối có thể danh chính ngôn thuận khống chế Ma tộc. Vì vậy, tuy mang thân phận Đế nữ Ma tộc, nhưng từ nhỏ Cơ Dao lại tu luyện công pháp của thần tộc. Thân thể Thần - Ma vốn khác biệt. Thần tộc sinh ra đã mở ra Tử Phủ Hoàng Đình, còn Ma tộc lại dẫn sát khí nhập thể, phương pháp tu hành hoàn toàn khác nhau. Cơ Dao tu luyện thần tộc công pháp, phải tự thân miễn cưỡng mở ra Tử Phủ Hoàng Đình, khổ tu mấy trăm năm mới có thể đăng tiên. Nhưng bộ tiên cốt mà nàng vất vả tu luyện suốt hàng trăm năm ấy, lại bị một mũi tên của Cơ Trọng Minh phá vỡ từng tấc một. Tất cả khổ công tu luyện suốt mấy trăm năm cứ thế trôi theo dòng nước. Cho dù như thế, Cơ Dao nhảy xuống Đọa Tiên Đài vẫn còn sống sót. Nhưng sống thì sống, chẳng qua cũng chỉ còn một hơi thở mong manh, sống dở chết dở mà thôi. Tiên cốt trong cơ thể nàng sớm đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, Hoàng Đình Tử Phủ cũng gần như tan biến hoàn toàn. Với thương thế như vậy, lẽ ra Cơ Dao đã phải tan thành hư vô dưới cuồng phong của Đọa Tiên Đài. Nhưng trong lúc vô tình, tại khoảnh khắc tiên cốt vỡ vụn, huyết mạch Ma tộc vốn bị phong ấn trong cơ thể nàng lại thức tỉnh. Chính nhờ vào huyết mạch Ma tộc được thức tỉnh này, nàng mới còn giữ được một hơi thở, chưa hoàn toàn chết đi. Nhưng hơi thở này cũng không thể kéo dài được bao lâu, bởi vì lúc này thứ muốn Cơ Dao chết chính là Thiên mệnh. Vốn dĩ nàng phải là Đế nữ thị Cửu U bị vĩnh viễn giam cầm trong Trấn Ma Tháp, nhưng nàng lại cưỡng ép chống lại Thiên mệnh, dứt khoát nhảy xuống Đọa Tiên Đài. Chỉ là, cái gọi là Thiên mệnh làm sao dễ dàng chống lại đến vậy? Giờ phút này, Cơ Dao chỉ dựa vào chút tiên lực tàn dư trong cơ thể để kéo dài chút hơi tàn. Dưới ánh sáng mặt trời, thân thể nàng bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến thành hư vô. Nhưng nàng chưa từng một lần hối hận vì lựa chọn của mình. Quả thực Cơ Dao rất muốn sống, nhưng nàng không hề có ý định trở thành một con cờ bị thao túng dưới ý chí của Thiên mệnh. Ít nhất lúc này, nàng vẫn chưa thua. Thiên mệnh muốn nàng chết, nhưng nàng lại càng quyết phải sống thật tốt. Trong sân yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe được tiếng gió. Không biết qua bao lâu, cành lá cây hạnh khẽ rung, hai quả hạnh rơi xuống, lăn mấy vòng trên đất, cuối cùng dừng lại cách thiếu nữ vài bước chân. Đầu ngón tay Cơ Dao hơi động, hai quả hạnh kia liền rơi vào lòng bàn tay nàng. Đạo vận tiên thiên... Nàng nhắm mắt lại, quả hạnh lập tức hóa thành những luồng khí tức, chảy vào trong cơ thể. Để duy trì sinh cơ, trong lúc Cơ Dao mất đi ý thức, thân thể nàng đã tự động dẫn dắt linh khí tụ hội. Đạo vận tiên thiên vốn không nên rời khỏi bí cảnh cũng vì vậy mà tụ tập về thôn Hạnh Hoa. Nếu Cơ Dao còn tỉnh táo, đương nhiên sẽ không làm như vậy. Đạo vận tiên thiên phát tán ra ngoài quả thực đã thu hút không ít tu sĩ tìm kiếm cơ duyên. Dù cảnh giới của những tu sĩ kia đối với Cơ Dao chẳng đáng nhắc tới, nhưng Thiên Đạo lúc này đang trừng mắt quan sát, sẵn sàng xóa bỏ nàng bất cứ lúc nào. Vì vậy khi hành sự, nàng nhất định phải cực kỳ cẩn trọng. Tất cả những điều này, Trần Vân Khởi thân là người phàm đương nhiên không hề hay biết. Ánh mặt trời dần nghiêng, mãi tới lúc hoàng hôn, hắn mới vác theo hai bó củi trở về thôn Hạnh Hoa. Trên trán thiếu niên đẫm mồ hôi, cúi đầu im lặng bước về phía trước, yên tĩnh hệt như một tảng đá. Cạnh cối đá ở đầu thôn, mười mấy phụ nhân trong làng đủ mọi lứa tuổi đang tụ tập trò chuyện rôm rả những chuyện nhà cửa, ruộng vườn. Đang lúc náo nhiệt, một phụ nhân mặt tròn chợt nhìn thấy Trần Vân Khởi, lập tức cất tiếng gọi hắn tới gần. Bà chẳng để ý sự từ chối của hắn, nhiệt tình kéo hắn lại, rồi múc hai bát bột mì vừa mới xay xong, dặn dò hắn mang về mà ăn một bữa cho tử tế.