Chương 30

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:28

So với sự hăng hái tràn đầy tham vọng của Cảnh Dịch, lúc này bầu không khí trong thôn Hạnh Hoa lại khá trầm lắng. Trong trời chiều u ám, Trần Vân Khởi bước tới trước mặt Ngọc Trác. Trời đã tối xuống, Ngọc Trác nhìn hắn, gương mặt miễn cưỡng lắm mới nặn ra được một nụ cười: "Xin lỗi..." Xin lỗi, cuối cùng nàng vẫn không thể giúp được bọn họ. Một đệ tử ngoại môn Chiêu Dao Sơn vừa mới tiến vào Minh Thức cảnh, chẳng qua chỉ mạnh hơn phàm nhân bình thường vài phần, đặt trước mặt những nhân vật lớn thực sự thì hoàn toàn không đáng nhắc tới. Chỉ là rõ ràng trong lòng Ngọc Trác vẫn ôm lấy chút hy vọng. Trước đây nàng luôn cho rằng, những người ở vị trí cao, bảo vệ dân chúng là điều hiển nhiên nên làm. Đến lúc này nàng mới phát hiện, thế giới bên ngoài tông môn hoàn toàn không giống như mình đã nghĩ. Nhưng tại sao? Thường dân thì đáng phải chết sao? Bọn họ là dân chúng của Thượng Ngu, chẳng lẽ Thượng Ngu không nên che chở cho bọn họ sao? Những vấn đề mà Ngọc Trác đặt ra, Trần Vân Khởi chẳng thể nào trả lời được. Đó cũng là điều hắn muốn biết. Rõ ràng bọn họ chẳng làm gì sai, tại sao đột nhiên ngay cả sống sót cũng trở thành hy vọng xa vời? "Mạng của thường dân, lại trở nên chẳng đáng gì như vậy sao?" Trần Vân Khởi thì thầm mở miệng, chẳng rõ là hỏi Ngọc Trác hay đang tự hỏi chính mình. Hắn nghe rõ câu chất vấn vừa rồi của Ngọc Trác, rõ ràng Văn Nhân Chiêu có thể ngăn chặn được tai họa lần này, nhưng chẳng hiểu sao lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn. Trần Vân Khởi không biết vì sao hắn làm vậy, hắn chỉ biết rằng, Hạnh Hoa lý đã chết rất nhiều người, trong số đó có rất nhiều người mà hắn quen biết. . Màn đêm từ từ bao phủ thôn Hạnh Hoa, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng mờ nhạt lặng lẽ phủ xuống. Vạt áo trắng thuần bị gió thổi nhẹ nhàng tung lên, thiếu niên đáp xuống nóc nhà, cúi đầu nhìn ngôi làng phía dưới, khẽ nhíu mày. Hắn đã tra xét quanh thôn Hạnh Hoa nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm ra nguyên do khiến Đạo vận tiên thiên của Bất Tư Quy bị rò rỉ. Hai tay kết ấn, giữa chân mày Tạ Hàn Y chợt lóe lên một điểm linh quang. Qua mấy hơi thở, hắn mở mắt ra, quả nhiên vẫn chẳng thu hoạch được gì. Hắn cũng không vì thế mà quá nản lòng, nếu nơi đây không có manh mối thì trước tiên cứ đến Bất Tư Quy xem thử. Bí cảnh mở ra, Đại Hạ Long Tước sắp xuất thế, các thế lực đều đang rục rịch hành động. Tuy Bồng Lai không quá hứng thú với hung nhận này nhưng nhất định phải đề phòng nó rơi vào tay tà tu, thậm chí yêu tộc, nếu không chắc chắn sẽ gây họa vô tận. Ánh mắt vô tình lướt xuống phía dưới, Tạ Hàn Y bỗng hơi ngẩn ra, đêm hôm khuya khoắt, sao vẫn còn có người ngồi dưới hiên nhà? Thiếu niên nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi mái nhà. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn nhìn rõ khuôn mặt tái nhợt của thiếu nữ bên dưới tấm áo choàng. Tạ Hàn Y nhìn chằm chằm vào Cơ Dao thật lâu, chợt mở miệng nói: "Cô nương, hình như... ngươi có bệnh?" Vừa mới gặp mặt đã nói người ta bị bệnh, trên đời đúng là hiếm thấy. Lời vừa nói ra, hình như Tạ Hàn Y mới chợt ý thức được câu này không được thích hợp cho lắm. Nhưng hắn chắc chắn cảm giác của mình không thể sai, nữ tử đang ngủ trước mặt tuy bề ngoài trông không khác thường nhân là bao, nhưng tình trạng bên trong cơ thể e là chẳng ổn chút nào. Quả thực cảm giác của Tạ Hàn Y không hề sai. Nếu như lúc này hắn bắt mạch cho Cơ Dao, thì sẽ phát hiện kinh mạch trong cơ thể nàng đã đứt đoạn quá nửa, Hoàng Đình, Tử Phủ đều đã tan vỡ, chẳng còn nguyên vẹn. Với thương thế thế này, dù là tu sĩ Thiên Mệnh hay thậm chí Động Hư, cũng sớm đã mất mạng từ lâu. Thế nhưng Cơ Dao lại vẫn còn sót một hơi thở mong manh. Chỉ là vốn chẳng hề quen biết, Tạ Hàn Y cũng sẽ không tùy tiện tra xét tình trạng của Cơ Dao khi chưa được nàng đồng ý. Cơ Dao nhắm mắt, không có ý tỉnh lại. Hắn khẽ ngồi xổm xuống, nhìn sắc mặt tái nhợt của thiếu nữ, từ trong nạp giới (1) lấy ra một cành hoa đào. Hoa đào bình thường đều có màu hồng nhạt, nhưng cành đào trong tay Tạ Hàn Y lại là sắc trắng xen lẫn ánh xanh, cánh hoa trong suốt như ngọc thượng hạng. Đây chính là Bích Ngọc Đào Hoa, thứ chỉ xuất hiện ở Bồng Lai. Những tia linh quang nhỏ bé tản ra từ nhụy hoa, như đốm đom đóm giữa đêm tối, hắt lên khuôn mặt Cơ Dao một chút sắc ấm. Tạ Hàn Y đặt cành hoa đào bên tóc mai của Cơ Dao: "Gặp nhau như bèo nước, hy vọng cô nương sớm ngày khỏi bệnh." Xem như đây là lời xin lỗi cho sự thất lễ vừa rồi của hắn. Gió đêm thoảng qua sân nhỏ, bóng dáng thiếu niên đã biến mất tại chỗ. Tạ Hàn Y rời đi quá nhanh, nên hắn không biết rằng, ngay ngày hôm sau, ngôi làng yên bình này đã khắp nơi treo đầy tang kỳ. Nhưng dân làng ngay cả khóc than cũng không dám cất cao tiếng, chỉ sợ lại dẫn đến tai họa nào khác. - (1) Nạp giới: Dùng để chỉ một chiếc nhẫn đặc biệt có không gian chứa đựng bên trong, thường dùng để lưu trữ đồ vật, tương tự như túi càn khôn, túi trữ vật.