Ngay lúc này, Trần Vân Khởi nhịn không được nghĩ rằng, nếu họ đến sớm hơn một chút, với thế lực của Trần thị Hoài Đô, liệu Chi Chi có thể sống sót được hay không?
Nhưng trên đời này vốn chẳng hề có chữ "nếu".
Căn bệnh của Trần Trĩ bỗng nhiên trở nặng vào mùa đông hai năm trước. Trước đó, bệnh tình của nàng vốn đã có dấu hiệu tốt lên. Chẳng ai ngờ được, vào đúng trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm ấy, Trần Trĩ đột ngột ngã bệnh, tình trạng ngày một xấu đi chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Trần Vân Khởi chưa kịp làm gì, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay mình, thân thể dần trở nên lạnh băng.
Nghĩ đến đây, Trần Vân Khởi lại cảm thấy có chút nực cười. Vị gia chủ Trần thị kia, cớ gì bỗng dưng lại nhớ ra người nữ nhi này mà muốn đón nàng trở về?
Nhưng nữ nhi của ông ta đã sớm vùi thây trong gió tuyết ở thôn Hạnh Hoa rồi.
Trần Tứ hoàn toàn không biết được tâm tư của Trần Vân Khởi đang nổi sóng như thế nào. Thấy hắn trầm mặc hồi lâu vẫn không chịu mở miệng, trong lòng không khỏi có chút bực bội. Ban đầu y còn tưởng gã người hầu này khi nói chuyện sẽ không giống như Cơ Dao, hỏi mười câu mới đáp một câu, nhưng chẳng ngờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Trần Tứ hoàn toàn mất hết hứng thú nói thêm lời nào, trực tiếp ném chiếc lệnh bài trong tay về phía Trần Vân Khởi, chỉ nói: "Ta còn có việc phải làm, nửa tháng nữa sẽ quay lại đây. Trong khoảng thời gian này các ngươi thu dọn hành trang cho tốt, tới lúc đó đi cùng ta là được."
Y không hề hỏi ý kiến của Cơ Dao. Trong mắt Trần Tứ, nàng không có lý do nào để không theo y về Hoài Đô. Một nơi xa xôi, hẻo lánh như thôn Hạnh Hoa làm sao có thể sánh bằng chốn quốc đô Thượng Ngu phồn hoa cực độ?
Từ thái độ của y, cũng có thể nhìn ra phần nào thái độ của vị gia chủ Trần gia kia đối với người nữ nhi lưu lạc bên ngoài này.
Dùng giọng điệu ra lệnh nói xong câu ấy, Trần Tứ xoay người rời đi. Y cũng chẳng kỳ vọng gì việc Cơ Dao, người từ đầu tới cuối vẫn ngồi yên không động đậy, đột nhiên hiểu ra đạo lý phải tôn trọng huynh trưởng mà đứng lên tiễn y.
Trần Vân Khởi không ngăn cản. Hắn nhìn chiếc lệnh bài trong tay, vẻ mặt khó phân biệt được là vui hay giận, mãi đến khi bóng dáng của Trần Tứ biến mất khỏi sân viện, hắn mới ngẩng đầu nhìn về phía Cơ Dao, hỏi: "Vì sao?"
Nàng tại sao lại phải giả mạo thân phận của Chi Chi? Dù nghĩ thế nào đi nữa, Trần Vân Khởi cũng không tìm ra lý do nào khiến nàng phải làm như vậy.
Vì sao ư?
Cơ Dao nhìn ánh nắng trong sân, khẽ đáp: "Ta muốn sống."
Giọng nàng vẫn còn có phần trì trệ, nhưng so với sự khàn đặc từng chữ từng chữ trước đó, thì đã tốt hơn rất nhiều.
Cơ Dao muốn sống, mà để sống tiếp được, nàng trước hết phải làm một phàm nhân.
Trần Vân Khởi không ngờ lại nhận được một đáp án như vậy. Hắn không hiểu, nàng muốn sống, thì việc đó có liên quan gì tới việc giả mạo thân phận của Chi Chi?
Nhưng Cơ Dao không giải thích thêm nữa, hôm nay nàng đã nói quá đủ rồi.
Nàng không muốn nói thêm, Trần Vân Khởi cuối cùng cũng không hỏi tiếp.
Thực ra lý do này cũng đủ rồi.
Trên đời này, vốn chẳng có việc gì quan trọng hơn sống tiếp.
Dù là cha mẹ hay Chi Chi, trước khi ra đi đều từng dặn dò hắn, nhất định phải sống thật tốt, vậy nên hắn sẽ cố gắng sống thật tốt, nghiêm túc trải qua mỗi một ngày.
Ở bên kia, vừa bước ra khỏi tiểu viện Trần gia, thân hình Trần Tứ chợt lóe lên, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện cách đó mấy chục trượng.
Thôn Hạnh Hoa, bên bờ con suối nhỏ.
Một chiếc xe ngựa đang đỗ ở ven dòng suối. Một lão nhân râu tóc bạc trắng ngồi trên xe, thấy Trần Tứ trở về thì mỉm cười hỏi: "Lang quân đã gặp được vị tiểu nương tử do vị tiên chủ mẫu sinh ra rồi chứ?"
Chuyến đi tới huyện Tiều lần này, Trần Tứ vốn đi rất nhẹ nhàng đơn giản, người theo bên cạnh hắn chỉ có mỗi lão già này mà thôi.
Nghe câu hỏi của lão già, Trần Tứ không khỏi nhớ lại cuộc trò chuyện chẳng mấy vui vẻ vừa rồi, sắc mặt lập tức lộ ra vài phần bất mãn, nói: "Ta đã để lại lệnh bài cho hạ nhân bên cạnh nàng ta rồi, chỉ đợi giải quyết xong chuyện ở Bất Tư Quy, sẽ đưa nàng về Hoài Đô."
"Xem ra, vị tiểu nương tử này không được lòng lang quân lắm nhỉ?" Lão già quan sát thần sắc hắn, mỉm cười hỏi.
Trần Tứ lạnh lùng đánh giá: "Lớn lên nơi thôn dã, chẳng hiểu chút lễ nghi!"
Lão già nghe vậy thì bật cười than nhẹ một tiếng: "Việc này cũng chẳng thể trách nàng ta được, sinh mẫu đã qua đời, ở nơi thôn dã như vậy có ai có thể dạy bảo nàng đâu? Nếu không phải xảy ra chuyện năm ấy, thì nàng vốn là nữ nhi của gia chủ, lẽ ra phải được lớn lên ở Hoài Đô trong cảnh vàng ngọc quý báu, nào đến mức lưu lạc tới tận đây."
Thoắt cái đã mười bốn năm trôi qua rồi, ai mà nghĩ được Việt thị năm xưa từng bị lưu đày ra biên cương, vậy mà cũng có ngày khởi phục trở lại.
Vị phu nhân quá cố của gia chủ Trần gia, cũng chính là mẫu thân của Trần Trĩ, họ Việt.