Trần Vân Khởi không biết phải trả lời thế nào. Ngô Hạnh Lâm có thể thoát chết, nhưng vẫn còn rất nhiều người đã vĩnh viễn ngủ yên dưới lòng đất.
Ngước nhìn tầng mây cuồn cuộn phía trên thôn Hạnh Hoa, Trần Vân Khởi trầm mặc một lúc rồi lên tiếng: "Ta phải đi rồi."
Ngô Hạnh Lâm nhìn hắn, trên mặt hiện lên chút mờ mịt.
Người muốn rời khỏi thôn Hạnh Hoa vốn là Cơ Dao, nhưng Trần Vân Khởi cũng sẽ theo nàng cùng rời đi.
Lúc này, Cơ Dao vẫn đang chịu sự trói buộc của thiên đạo. Trừ khi phong ấn tiên lực, nếu không, dù có dùng thân phận Trần Trĩ, nàng cũng không thể thoát khỏi sự chú ý của thiên đạo. Nhưng hiện giờ huyết mạch thiên phú còn chưa thức tỉnh, nếu lúc này phong ấn tiên lực, thì thật sự sẽ chỉ có thể mặc cho người khác xâu xé.
Nàng cần duy trì thân phận "Trần Trĩ" này, nên Trần Vân Khởi vẫn còn chút hữu dụng.
Đây cũng là cái giá mà Trần Vân Khởi phải trả khi cầu xin nàng ra tay cứu Ngô Hạnh Lâm.
Nghe xong lời giải thích của Trần Vân Khởi, Ngô Hạnh Lâm nhất thời không kịp phản ứng. Y chưa từng nghĩ tới có một ngày y hoặc là Trần Vân Khởi sẽ rời khỏi thôn Hạnh Hoa. Y luôn cho rằng bọn họ sẽ giống như các bậc tiền bối nhiều đời trước, ở lại nơi đây, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, cứ thế cả đời.
Có lẽ từ khoảnh khắc những tu sĩ kia xuất hiện ở thôn Hạnh Hoa, tất cả đã định trước sẽ không còn như xưa nữa.
Ngô Hạnh Lâm có chút áy náy: "Vậy là do ta mà ngươi mới buộc phải rời khỏi thôn Hạnh Hoa..."
"Ta cũng muốn ra ngoài xem thử." Trần Vân Khởi mở miệng đáp.
Những lời này cũng không phải để an ủi Ngô Hạnh Lâm. Trải qua biến cố này, Trần Vân Khởi đã không thể nào an tâm tiếp tục ở lại thôn Hạnh Hoa được nữa.
Từ lúc hắn quyết định vung đao, có lẽ mọi thứ đã định sẵn rồi.
Ngô Hạnh Lâm ngẩn người một lát rồi cười nói: "Ra ngoài xem thử cũng tốt. Vị cô nương kia lợi hại như thế, có lẽ đi theo nàng ấy, sau này Vân Khởi ngươi cũng sẽ trở thành nhân vật lớn phi thường như Vũ Ninh quân vậy!"
Vũ Ninh quân Văn Nhân Chiêu cả đời có thể gọi là truyền kỳ. Truyền kỳ nhất, chính là việc trong số đông đảo thế gia quyền quý của Thượng Ngu, hắn là vị quân hầu duy nhất xuất thân từ thường dân. Song thân mất sớm, hắn từng sống bằng nghề bán thịt chó ở chợ, về sau tình cờ gia nhập biên quân Thượng Ngu, lập chiến công mà dần thăng tiến, võ đạo cảnh giới cũng theo đó mà tăng tiến thần tốc. Hơn mười năm đã bước vào hàng tông sư, lãnh đạo biên quân Thượng Ngu liên tục giành nhiều chiến thắng lớn, được quốc quân Thượng Ngu phong làm Vũ Ninh quân, ban quốc tính Văn Nhân.
Cuộc đời của Văn Nhân Chiêu được dân thường Thượng Ngu truyền tụng rộng rãi. Việc hắn lấy xuất thân thấp hèn mà vươn lên vị trí tôn quý, không nghi ngờ gì nữa, đã đem lại cho những thường dân đang chịu áp bức nặng nề ấy một tia hy vọng đổi mệnh.
Và chỉ với tia hy vọng này thôi, cũng đủ để họ nhẫn nhịn mọi khổ cực đang phải gánh chịu, cắn răng chịu đựng áp bức từ những kẻ quyền thế phía trên.
Trần Vân Khởi nhớ tới đội Thiết vệ Thượng Ngu rời khỏi thôn Hạnh Hoa ngày ấy. Hắn không hề biết, người dẫn đầu đội vệ quân kia chính là Văn Nhân Chiêu – Vũ Ninh quân mà vô số dân thường Thượng Ngu hướng tới và kính ngưỡng.
Nhưng hắn biết rõ, bản thân không hề muốn trở thành một đại nhân vật như vậy.
Những kẻ xem thường dân như cỏ rác, hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài.
Nhưng Trần Vân Khởi không nói gì với Ngô Hạnh Lâm. Xưa nay hắn vốn không giỏi ăn nói, huống hồ những chuyện như vậy lúc này nói ra hình như cũng chỉ là dư thừa.
Sau khi nghe Ngô Hạnh Lâm lải nhải một hồi, lúc Trần Vân Khởi rời khỏi hiệu thuốc cũng đã gần tới giờ Tỵ.
Trước khi rời khỏi thôn Hạnh Hoa, hắn quyết định trước hết phải mua một con ngựa kém cỏi để đi đường. Đây là vì Cơ Dao, cũng là vì bản thân hắn. Bằng không, nếu như giữa đường nàng lại ngủ thiếp đi, hắn chẳng phải chỉ có thể cõng nàng mà tiếp tục hành trình hay sao?
Nghĩ tới việc dù sao đây cũng là tọa kỵ mua cho Cơ Dao, Trần Vân Khởi đặc biệt hỏi qua ý kiến nàng, hai người cùng nhau ra cửa.
Trần Vân Khởi tìm ra chiếc mũ rèm mà Trần Trĩ từng dùng ngày trước. Nàng ấy từ nhỏ thể nhược, vào mùa đông không thể chịu nổi gió lạnh, mỗi khi ra ngoài đều phải đội chiếc mũ rèm này.
So với che dù, thì đội mũ rèm quả thực khiêm tốn hơn nhiều.
Thôn Hạnh Hoa không lớn lắm, người trong thôn muốn mua bán trâu bò đều phải tới huyện Tiều một chuyến. Nhưng Trần Vân Khởi vốn không định mua ngựa tốt, chẳng cần phải rắc rối vậy, nên quen cửa quen nẻo tìm tới quán rượu trong thôn, nơi nuôi vài con ngựa thồ.
"Mua ngựa à?" Ngô Lục thẩm liếc mắt nhìn Trần Vân Khởi một cái, lại đánh giá nữ tử bên cạnh hắn đang đội mũ rèm, toàn thân bọc kín trong áo choàng, trong lòng âm thầm tò mò, sao bên cạnh thằng nhóc Trần gia đột nhiên lại có thêm một cô nương thế này?
Thấy Trần Vân Khởi gật đầu, Ngô Lục thẩm lại hỏi tiếp: "Ngươi định ra ngoài à?"
Trần Vân Khởi lần nữa gật đầu, nói thêm một câu giải thích: "Đi thăm một vị thúc phụ."
Bao nhiêu năm qua, chưa từng nghe nói Trần gia có thân thích gì cả? Ngô Lục thẩm âm thầm nghĩ. Tuy nhiên, dù sao Trần gia cũng là người ngoại lai của thôn Hạnh Hoa, bọn họ có mấy họ hàng thân thích mà người khác không biết cũng chẳng có gì kỳ quái.
"Ngựa này không rẻ đâu, một con ít nhất phải hai quan tiền đấy." Bà giơ tay ra dấu với Trần Vân Khởi.
"Ta thấy này, ngươi cũng đừng mua ngựa làm gì." Ngô Lục thẩm tiếp tục khuyên hắn: "Chi bằng mua một con la, vừa rẻ hơn ngựa nhiều, lại còn chẳng kén ăn kén uống."
Ánh mắt của Trần Vân Khởi thuận theo ngón tay của bà, chuyển từ vài con ngựa thồ sang mấy con la cách đó không xa. Trừ việc trông không oai phong bằng ngựa, dường như la quả thực thực dụng hơn nhiều.
Vốn dĩ có suy nghĩ tiết kiệm được chút nào hay chút ấy, hắn lập tức đã có quyết định. Đang chuẩn bị mở miệng trả lời, hắn lại cảm giác được một ánh mắt sắc bén, rõ ràng đang rơi xuống người mình.