Chương 16

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:29

Tiếng bước chân dừng lại, Trần Vân Khởi vừa từ hậu viện chạy tới, đúng lúc nghe được lời này của Cơ Dao. Hắn mím chặt môi nhìn về phía thiếu nữ, sắc mặt trở nên ngưng trọng. Chỉ cần một câu nói của hắn là có thể vạch trần thân phận giả mạo của Cơ Dao ngay trước mặt Trần Tứ, nhưng hắn đã không làm thế. Có lẽ vì hắn không biết thân phận của Trần Tứ, trong lòng còn phòng bị, hoặc cũng có thể là do hắn e ngại sức mạnh của Cơ Dao, mà cuối cùng Trần Vân Khởi lựa chọn giữ im lặng trước mặt Trần Tứ. Còn Trần Tứ nhìn lướt qua Trần Vân Khởi, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là hạ nhân trong nhà này?" Lời nói là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn. Trần Vân Khởi ăn mặc kiểu bổ củi thế này quả thực không thể coi là lịch sự, thậm chí còn có thể nói là hơi nhếch nhác, lôi thôi. Nhưng hắn không vì lời nói này của Trần Tứ mà nổi giận, chỉ trầm giọng hỏi ngược lại: "Ngươi là ai?" Kẻ không mời mà đến, vốn chẳng phải là khách. Trần Tứ nghe hắn nói vậy thì nhíu mày. Trong Trần thị Hoài Đô, tuyệt đối chẳng có hạ nhân nào dám nói chuyện với y như thế. Trần Trĩ không hiểu lễ nghi thì thôi đi, nhưng ngay cả hạ nhân bên cạnh nàng ta cũng vô phép như vậy. Nhìn Cơ Dao từ khi y bước vào cửa đến giờ vẫn cứ ngồi bất động trên ghế trúc, Trần Tứ thật sự có chút nghẹn khuất trong lòng. Y đã chủ động xưng rõ thân phận, nàng biết y là đường huynh, thì ít nhất cũng phải đứng lên hành lễ mới đúng chứ. Thấy Cơ Dao vẫn bất động không chút phản ứng, Trần Tứ tức nghẹn đến mức nội thương, nhưng nếu y chủ động nhắc nhở việc này, lại khiến bản thân có vẻ nhỏ nhen. Thôi được, nàng ta vốn lớn lên ở nơi thôn dã, y cũng không cần phải so đo tính toán. Không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, Trần Tứ quay sang Trần Vân Khởi nói: "Ngươi có biết Trần thị Hoài Đô không?" Ngay khi lời này vừa dứt, Trần Vân Khởi lập tức mím chặt môi. Cái tên Trần thị Hoài Đô này, hắn đã từng nghe phụ mẫu nhắc đến trước đây. "Ngươi đến đây làm gì?" Ánh mắt Trần Vân Khởi nhìn về phía Trần Tứ đã tăng thêm vài phần đề phòng và địch ý. "Xem ra ngươi biết rồi." Thấy phản ứng của hắn như thế, Trần Tứ liền hiểu rõ. Hắn biết đến Trần thị Hoài Đô, hẳn là hậu nhân của những tôi tớ năm xưa hộ tống Trần Trĩ rời khỏi gia tộc. Trần Tứ đoán không sai, phụ thân của Trần Vân Khởi đúng là thị vệ năm đó của Trần thị, còn mẫu thân hắn thì là thị nữ tâm phúc nhất của vị phu nhân đã mất của gia chủ Trần gia. "Ta là Trần Tứ, thuộc dòng chính Trần thị ở Hoài Đô, lần này phụng mệnh gia chủ đến đưa Trần Trĩ trở về Hoài Đô." Trần Tứ lần nữa giải thích rõ mục đích của mình, trong giọng nói rõ ràng đã cố kìm nén sự mất kiên nhẫn. Nhưng khi nghe lời này của y, Trần Vân Khởi chỉ cảm thấy hết sức nực cười. Ba năm sau khi Trần Trĩ qua đời, người cha mà nàng chưa từng gặp mặt kia lại phái người đến muốn đưa nàng trở về đô thành. Trần Trĩ đã gọi Trần Vân Khởi là "A huynh" suốt mười bốn năm. Nàng là muội muội của hắn, nhưng lại không phải muội muội ruột thịt của hắn. Nàng là nhi nữ của gia chủ Trần thị ở Hoài Đô. Vốn dĩ, Trần Trĩ phải là viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay của Trần thị Hoài Đô, nhưng đáng tiếc năm đó gia tộc bên ngoại nàng gặp họa diệt môn, mẫu thân nàng vì thế u sầu quá độ, sau khi sinh hạ nữ nhi thì như đèn cạn dầu, trước khi chết đã đặt tên cho nàng là Trĩ, rồi giao phó cho phụ mẫu của Trần Vân Khởi cùng đám thị vệ, đưa nàng rời khỏi Hoài Đô. Suốt hành trình gian nan trắc trở, đã từng có người sinh lòng phản bội. Bọn họ vì sao phải cung phụng một đứa bé còn nằm trong tã, chẳng biết gì hết, làm chủ nhân? Không bằng giết quách nàng đi, đem vàng bạc châu báu chia nhau chẳng phải tốt hơn sao? May thay, cha mẹ của Trần Vân Khởi chưa từng nảy sinh ý niệm này. Hai người dốc hết sức lực bảo vệ, cuối cùng thuận lợi đưa nàng và Trần Vân Khởi bình an tới thôn Hạnh Hoa, định cư tại nơi đây. Mẫu thân của Trần Trĩ chỉ mong nàng lớn lên bình an, nên cả hai cũng chưa từng nói cho nàng biết thân thế thực sự, chỉ coi nàng như nữ nhi ruột mà nuôi dưỡng. Chuyện về thân thế của Trần Trĩ, mãi đến mấy năm trước, khi mẫu thân hấp hối, Trần Vân Khởi mới được biết rõ. Nhưng dù chân tướng có như thế nào đi nữa thì trong lòng Trần Vân Khởi, Trần Trĩ vẫn luôn là muội muội của hắn, điều này chẳng thể nào thay đổi. Chỉ là, dù hắn đã cẩn thận chăm sóc thế nào đi nữa, Trần Trĩ vốn sinh ra yếu ớt, cuối cùng vẫn qua đời trong một trận gió tuyết hai năm trước. Vậy mà hai năm sau khi nàng mất, Trần thị Hoài Đô lại phái người đến, muốn đón người nữ nhi này trở về.