Chương 40

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:27

Nhưng vào khoảnh khắc đầu ngón tay nàng chạm vào ánh mặt trời, nó không giống như trước đây, lập tức tan thành những điểm sáng, mà chỉ trở nên trắng nhợt đến mức gần như trong suốt. Trần Vân Khởi sững sờ. Nàng đã không còn vì ánh sáng mặt trời mà tan biến nữa rồi sao?... Chuyện này có liên quan tới việc nàng trở thành Chi Chi sao? Hắn đoán không sai. Sau khi có được thân phận Trần Trĩ, thiên đạo đang dần dần thừa nhận sự tồn tại của Cơ Dao, nhưng hiện tại, nàng làm việc vẫn còn gặp phải rất nhiều ràng buộc. Cơ Dao thu ngón tay về, Trần Vân Khởi lặng lẽ nhìn nàng, dù lòng đầy những nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn chẳng hỏi gì. Trên bè tre cũng không có việc gì khác để làm, hắn lấy ra cuộn trúc giản rách nát mà ngày đó trước khi rời đi, Ngọc Trác đã giao cho hắn. Trải qua chuyện của Ngô Hạnh Lâm, rốt cuộc Trần Vân Khởi cũng hiểu rõ tu hành đối với một dân thường xuất thân như hắn có ý nghĩa gì. Chẳng ai cam lòng cả đời làm cỏ dại để người ta giẫm đạp. Trần Vân Khởi mở cuộn trúc giản ra, nét chữ được khắc bằng dao có hơi mờ nhạt, nhưng không khó để phân biệt. Hắn đọc từng chữ từng câu một, nhưng ánh mắt chẳng bao lâu sau liền dừng lại. Chữ này, hắn không nhận ra. Thiên hạ này, số dân thường có cơ hội biết chữ thực sự quá ít ỏi. Thôn Hạnh Hoa tám mươi hộ gia đình, người biết chữ viết chữ chẳng quá ba đến năm người. Mà sách vở ghi chép chữ nghĩa thì trong cả thôn cũng chỉ có hai cuốn ở nhà lý chính, được coi như vật báu để truyền gia. Trần Vân Khởi nhận biết được một ít chữ, tất cả đều nhờ hắn có một người mẹ biết chữ. Mẫu thân hắn từng làm thị nữ trong một gia tộc lớn, biết chữ đọc sách vốn là chuyện đương nhiên. Chỉ tiếc là cả bà và cha hắn đều qua đời quá sớm, vội vã đến mức chưa kịp dẫn hắn bước lên con đường võ đạo. Vậy nên tuy Trần Vân Khởi biết chữ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở vài trăm chữ thông dụng nhất. Mà trong cuốn sách trúc Ngọc Trác đưa cho hắn lại có tới gần một nửa số chữ hắn chưa từng thấy bao giờ. Có thể nói, Ngọc Trác thật sự đã đánh giá quá cao trình độ học vấn của Trần Vân Khởi. Bỏ qua những chữ không biết, Trần Vân Khởi miễn cưỡng ghép được nội dung trong sách trúc lại với nhau. Đáng tiếc là khi những chữ hắn nhận biết được đặt cạnh nhau, hắn lại chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa nữa. Nếu đổi lại người thiếu kiên nhẫn một chút, lúc này có lẽ đã không nhịn nổi mà ném cuốn sách đi. Nhưng Trần Vân Khởi thì không làm thế. Hắn đã chặt củi suốt mười năm, có thể không biết gì khác, nhưng nhất định rất kiên nhẫn. Nếu không, việc ngày qua ngày lặp đi lặp lại chuyện chặt củi buồn tẻ này sớm đã ép hắn phát điên. Vì vậy, dù không hiểu, Trần Vân Khởi vẫn kiên trì học thuộc lòng toàn bộ nội dung trong sách, lặp đi lặp lại nhiều lần suốt cả chặng đường sau đó. Những dòng khí cực nhỏ lưu chuyển trong kinh mạch, cơ thể hắn vô thức hấp thu linh khí, chỉ là với tốc độ như vậy, cho dù mất ba đến năm năm, hắn cũng chưa chắc đã chính thức bước lên con đường tu hành. Ban đầu, Cơ Dao vốn không định quan tâm tới chuyện này. Trần Vân Khởi có thể tu hành được hay không, nàng hoàn toàn chẳng để tâm. Nhưng khi hành trình đường thủy kết thúc, hai chân chạm đất, Trần Vân Khởi sẽ phải dựa vào bản thân để trèo đèo lội suối. Thân là phàm nhân, hắn không những cần ăn uống, ban đêm còn phải tìm một nơi an toàn ngủ nghỉ. So ra, con ngựa thồ mà Trần Vân Khởi mua được, sau khi ăn vài cây linh thảo, chạy liên tục hai ba ngày cũng chẳng có vấn đề gì, thực sự còn tốt hơn hắn rất nhiều. Nhưng con người đâu phải ngựa, rõ ràng không thể dùng biện pháp đơn giản, thô bạo tương tự để giải quyết vấn đề. Nếu Cơ Dao sử dụng sức mạnh, chỉ trong vài hơi thở là có thể đến Bất Tư Quy. Nhưng nàng đã vất vả lắm mới giấu được khỏi tai mắt của thiên đạo, lúc này tốt nhất vẫn nên an phận một chút. Nếu tùy tiện dùng linh lực khiến thiên đạo chú ý thì thật là được không bù nổi mất. Khi trời gần sáng, sắc trời vẫn còn mờ tối, Trần Vân Khởi dựa vào thân cây, hai mắt nhắm chặt, hiển nhiên vẫn đang ngủ say. Qua thêm một lát, trong giấc ngủ hắn khẽ cau mày, chậm rãi mở mắt ra. Trước mặt hắn đứng lặng một bóng người. Đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng này, tim Trần Vân Khởi đập điên cuồng. May mắn hắn sinh ra đã có một gương mặt đờ đẫn, trên mặt mới không lộ ra vẻ kinh hoảng. Tay hắn vô thức đưa về bên hông định cầm lấy cây đao chặt củi của mình, nhưng lại chỉ mò vào khoảng không. Thanh đao chặt củi kia đã hỏng mất từ lúc hắn ra tay với Lương lão. Trần Vân Khởi tỉnh táo lại, cuối cùng cũng nhận ra người đang đứng trước mặt mình chính là Cơ Dao. "Ngươi cần sớm khai mở Tử Phủ." Cơ Dao từ trên cao nhìn xuống hắn, nhàn nhạt mở miệng.