Chương 26

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:28

Giữa lúc hỗn loạn này, Ngô Hạnh Lâm đeo sọt thuốc trên lưng đi tới. Nhìn từ xa về cảnh tượng hỗn loạn dưới gốc cây hạnh già, miệng hắn há hốc, hồi lâu không khép lại nổi. Đây là đang làm gì vậy? Ngô Hạnh Lâm ngơ ngác đứng sững tại chỗ. Hôm nay mình chưa tỉnh ngủ sao? Nếu không thì sao lại nhìn thấy người bay trên trời... Ngay khi hắn còn đang ngây người, quả hạnh xanh trên cây hạnh già dần đổi màu dưới ánh linh quang, tựa như được phủ thêm một tầng ánh vàng. Quả hạnh kim hồng rơi xuống, mấy tu sĩ đang giao thủ dưới tán cây đồng loạt đưa mắt nhìn sang, sau đó lại nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt ra tay, hướng về quả hạnh mà tranh đoạt. Nhưng nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, sau khi quả hạnh rơi khỏi cành cây, dường như sinh ra ý thức, bay thẳng về hướng của Ngô Hạnh Lâm. So với những tu sĩ đột nhiên xuất hiện ở thôn Hạnh Hoa, cây hạnh già hiển nhiên càng muốn giao phần cơ duyên này cho người đã lớn lên tại đây như Ngô Hạnh Lâm hơn. Quả hạnh linh quang chói lọi vạch một đường cong trên không, rơi thẳng vào lòng Ngô Hạnh Lâm. Nhưng với người phàm mà nói, đây có lẽ không phải là cơ duyên siêu phàm thoát tục gì, mà là mầm tai họa có thể lấy đi tính mạng. Ôm quả hạnh trong tay, Ngô Hạnh Lâm ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, hắn thậm chí vẫn chưa hiểu tình hình lúc này là thế nào. Một luồng gió mạnh thổi tới, một bàn tay già nua khô gầy vỗ thẳng vào ngực hắn. Ngay sau đó, thân thể Ngô Hạnh Lâm bị đánh bay ra ngoài, quả hạnh cũng văng khỏi tay hắn. Trời dần tối lại, tranh đấu quanh cây hạnh già rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại. Các tu sĩ lần lượt rời đi, chỉ để lại một mảnh hỗn độn trên đất. Cánh cửa hiệu thuốc đóng chặt cuối cùng cũng mở ra. Ngô lang trung loạng choạng chạy ra ngoài, vội vàng chạy tới dưới gốc cây hạnh già. Ông run rẩy đưa tay dò hơi thở của thiếu niên, lòng bỗng chìm xuống. Ngô lang trung cõng thiếu niên đã không còn hơi thở trên lưng, từng bước từng bước chậm rãi đi về phía hiệu thuốc, miệng lẩm bẩm: "Sao ngươi lại chọn đúng lúc này để về, thấy người không trêu vào được thì phải tránh đi chứ, mấy năm nay ta dạy ngươi đều uổng phí rồi sao..." Dù miệng chưa từng nói với Ngô Hạnh Lâm được câu nào dễ nghe, nhưng với một người không thê tử không con như Ngô lang trung, Ngô Hạnh Lâm cũng chẳng khác nào nhi tử ruột của ông. Ông đặt thiếu niên lên chiếc sập thấp, luống cuống tay chân lục tìm thuốc trong tủ. Biết đâu củ nhân sâm già trước kia ông cất giữ có thể có chút tác dụng... Dù Ngô Hạnh Lâm đã không còn hơi thở, ông vẫn muốn thử làm chút gì đó. Đây là đứa trẻ ông nhìn nó lớn lên từ nhỏ, năm nay mới mười sáu tuổi, sao có thể cứ như vậy mà chết được... Đúng lúc này, con lừa mà Ngọc Trác mang tới lại rón rén đi vào gian chính, ló đầu nhìn ra ngoài, thấy mọi người đều đã rời đi mới dám thả lỏng trở lại. Nó bước chân tới bên chiếc sập thấp, nhìn Ngô Hạnh Lâm mặt đầy máu me, rồi lại nhìn sang Ngô lang trung đang cuống cuồng lật tung khắp các hộc tủ, cả người đã luống cuống chẳng biết phải làm gì, con lừa lùi lại mấy bước, trong đôi mắt nó vậy mà lại hiện lên vẻ do dự. Lúc này Ngô lang trung đã hoàn toàn chẳng còn tâm trí nào chú ý tới nó. Ông định giúp Ngô Hạnh Lâm cầm máu, nhưng máu tươi cứ liên tục trào ra từ miệng mũi của thiếu niên, dường như chảy mãi không hết. Ngô lang trung chưa từng gặp phải loại thương thế thế này, luống cuống tay chân, hoàn toàn không biết xử trí thế nào. Bàn tay già nua kia đã nắm lấy quả hạnh. Cơ thể thiếu niên rơi xuống đất, sau một tiếng động trầm đục, bụi đất bay lên mịt mù. Nét mặt ngỡ ngàng của hắn đông cứng, một lượng lớn máu tươi từ miệng mũi hắn trào ra, nhấn chìm hoàn toàn biểu cảm trên gương mặt. Không còn ai liếc nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Sinh mạng một người phàm không đáng nhắc đến, làm sao đáng để những tu sĩ có sức mạnh dời non lấp bể kia lưu tâm. Vết thương nghiêm trọng như thế này, ngoài chờ chết ra dường như không còn cách nào khác nữa rồi. Không, nhất định vẫn còn cách, nhất định vẫn còn cách... Ngô lang trung như thú bị vây khốn xoay vòng hai lượt, rồi lại hoảng loạn đi lật tìm sách thuốc. Đúng lúc này, con lừa dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, giơ cao chân trước, nhắm ngay lưỡi liềm thái thuốc chém mạnh xuống, lập tức máu tươi trào ra. Nó tiến lên, giơ chân trước lên, dòng máu kia liền chảy thẳng vào miệng của Ngô Hạnh Lâm. "Ngươi làm cái gì đấy?" Ngô lang trung đang run rẩy cả hai tay, thấy nó lúc này còn dám đến gây loạn, liền giận dữ quát lên. Nỗi hoảng sợ và giận dữ trong lòng dường như cuối cùng cũng tìm được nơi trút ra, ông mắng nhiếc con lừa một hồi. Một lúc sau, dưới ánh mắt ngơ ngác của con lừa, Ngô lang trung cúi đầu xuống đầy vẻ suy sụp. Nó chỉ là một con lừa, thì hiểu được cái gì chứ? Mình sao lại đi phát hỏa với một con vật? Ngô lang trung lấy tay lau nước mắt, cái lưng vốn đang thẳng tắp của ông giờ đã còng xuống, giống như trong phút chốc già đi rất nhiều. Ngay lúc này, con lừa thận trọng cắn nhẹ vào góc áo của ông. Ngô lang trung cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện sau khi được đổ máu của con lừa vào miệng, máu tươi trào ra từ miệng mũi Ngô Hạnh Lâm vậy mà đã tạm thời ngừng chảy.