Ngô lang trung mãi đến tận hoàng hôn, khi chuẩn bị bước ra khỏi nhà, mới phát hiện mấy xâu tiền đặt ngoài cửa hiệu thuốc.
Ông đã lật giở sách thuốc suốt một ngày một đêm, nhưng không tìm được bất kỳ cách nào để cứu đồ đệ, thế nên đành mang theo những món đồ có thể đổi thành tiền, định bụng lên huyện thử vận may.
Chuyện này, ngày hôm qua ông chỉ kể với mỗi mình Trần Vân Khởi.
Thế nên khi nhìn xuống những xâu tiền này, ông lập tức hiểu ra là ai đã mang tới.
Ông đưa tay dụi đôi mắt đã đỏ hoe, rồi bước vội về phía Trần gia. Hiệu thuốc mở đã nhiều năm, ông cũng dành dụm được chút tiền, đâu cần phải lấy số tiền ít ỏi của đứa nhỏ ấy làm gì.
Thế nhưng khi tới nơi, ông gõ cửa hồi lâu vẫn chẳng thấy ai ra mở.
Lúc này, thằng bé đáng ra phải trở về rồi mới đúng.
Trần Vân Khởi từ nhỏ đã lên núi đốn củi, hiểu rõ sự hiểm nguy, chưa bao giờ ngủ lại trên núi.
Lòng Ngô lang trung bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành, động tác gõ cửa càng lúc càng mạnh hơn. Ngay vào lúc này, cửa sân bỗng nhiên bật mở, thân thể ông đổ nhào về phía trước, loạng choạng mấy bước mới đứng vững lại được.
Vốn tưởng người mở cửa là Trần Vân Khởi, nhưng sau cánh cửa lại chẳng có ai. Ngẩng đầu lên thấy Cơ Dao ngồi trên ghế tre, Ngô lang trung lẩm bẩm nói: "Là ngươi..."
Ông nhận ra Cơ Dao: "Ngươi vẫn chưa chết?"
Sao có thể như thế được, nàng bị thương nặng đến vậy...
Ông thừa nhận y thuật của mình không giỏi, nhưng chẳng lẽ lại nhìn nhầm một vết thương rõ ràng như thế?
Nhưng giờ chẳng phải lúc truy xét chuyện này, điều quan trọng nhất bây giờ là tung tích của Vân Khởi.
"Vân Khởi đâu rồi? Sao nó còn chưa trở về?" Ngô lang trung không tìm thấy người trong nhà, đành quay sang hỏi Cơ Dao.
Cơ Dao ngẩng đầu nhìn về phía rừng núi xa xa, giọng lạnh nhạt đáp một câu: "Hắn sắp chết rồi."
Ngô lang trung ngây người đứng tại chỗ.
Cơ Dao cũng không có ý nói gì thêm nữa.
Hai ngày nàng ngủ say, thôn Hạnh Hoa đã xảy ra biến cố không nhỏ. Chỉ vì chút lợi ích nhỏ nhoi, những người gọi là tu sĩ kia cũng đủ khiến cho máu chảy đầu rơi.
Cho dù hiện giờ tiên cốt trong người Cơ Dao đều đã vỡ vụn, nhưng mọi việc phát sinh ở nơi đây vẫn không thoát khỏi tầm mắt nàng. Vì vậy, nàng mới biết Trần Vân Khởi sắp chết.
Cơ Dao vốn chẳng thích xen vào chuyện người khác, nhưng hiện tại, Trần Vân Khởi vẫn chưa thể chết.
Cơ Dao cần đóng vai Trần Trĩ, vậy thì tốt nhất Trần Vân Khởi phải sống sót. Bởi vì hắn là huynh trưởng của Trần Trĩ, cũng là lựa chọn tốt nhất để nàng duy trì thân phận này.
Vì vậy, nàng cần hắn còn sống. Cứu hắn một mạng, cũng coi như là chút thù lao cho mấy ngày qua nàng đã ở lại nhà hắn.
Cơ Dao chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế tre, động tác của nàng rất chậm, cứng ngắc tựa như một con rối bị người ta điều khiển.
Giờ đây, từng hành động của nàng đều phải đối kháng với ý chí của thiên đạo. Dưới áp lực như vậy, muốn làm bất cứ điều gì cũng vô cùng khó khăn.
Chiếc dù giấy dầu đặt ở một bên bỗng bay lên, lơ lửng bên cạnh nàng. Nghĩ đến những nhân vật lợi hại hôm trước xuất hiện trong thôn Hạnh Hoa, Ngô lang trung hoảng sợ lùi lại một bước.
Thì ra nàng cũng là...
Cơ Dao không để ý tới ông, bước lên một bước.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng nàng đã hiện ra dưới ánh mặt trời. Cùng lúc đó, chiếc dù giấy dầu bỗng nhiên bung mở, lơ lửng giữa không trung, che đi ánh nắng trên đầu nàng.
Dưới lớp áo choàng đen tuyền, gương mặt Cơ Dao trắng nhợt không còn chút máu, cũng không có bất cứ cảm xúc nào. Nàng lại bước tiếp, thân ảnh tức khắc biến mất khỏi sân.
Ngô lang trung ngẩn người nhìn theo hướng nàng biến mất, hồi lâu sau mới nghiến răng, quyết định đuổi theo. .
Hai canh giờ trước, ánh mặt trời chiếu xuống khu rừng, từng đàn chim vỗ cánh bay xuyên qua tầng mây, hướng về phía ánh sáng.
Sâu trong núi, cổ thụ cao vút che kín cả ánh mặt trời. Một lão giả ngồi khoanh chân trên tảng đá gồ ghề, nhắm mắt điều tức. Chân trái của ông ta vặn vẹo kỳ dị, xương thịt nhầy nhụa, lộ ra những đoạn xương trắng ghê người, máu chảy ra đều là màu đen sẫm.
Trong số các tu sĩ giao đấu với Lương Tẩu hôm trước, có một lão bà am hiểu nhất chính là dùng độc.
Cùng lúc đối đầu trực diện với vài tu sĩ cấp bậc Văn Đạo, thậm chí Hóa Thần, cuối cùng Lương Tẩu tuy đã đoạt được quả hạnh chứa đựng Đạo vận tiên thiên, nhưng vì thế mà trọng thương nghiêm trọng.
Độc tố còn sót lại trong cơ thể dai dẳng như giòi bọ bám vào xương, ông ta thử vài lần đều không thể loại bỏ, hiện giờ thực lực chỉ còn lại khoảng ba phần.
Cành lá lay động, lão giả đột nhiên mở mắt, ánh nhìn sắc bén như chim ưng.
Năm ngón tay khô gầy vươn ra, thiếu niên đang chạy trốn phía xa lập tức bị khựng lại, sau đó cả người mất khống chế bay ngược trở về, nặng nề ngã xuống trước mặt lão.
Bốn mắt nhìn nhau, Lương Tẩu nhìn chằm chằm vào Trần Vân Khởi, thấy hắn chẳng qua chỉ là một phàm nhân bình thường, trong lòng thoáng thả lỏng đôi chút. Với tình trạng hiện giờ của lão, quả thật không thích hợp giao đấu với người khác nữa.
Trần Vân Khởi không ngờ, bản thân nhận lời Ngô lang trung vào núi tìm vài loại dược liệu thông thường đã hết, lại gặp ngay một lão già trên người vẫn còn nồng nặc mùi máu tanh ở nơi này.
Hắn nằm rạp dưới đất, chật vật ngước mắt nhìn lên, vừa vặn trông thấy năm ngón tay khô gầy của Lương Tẩu đang chậm rãi thu về.
Bàn tay ấy khô héo như móng vuốt diều hâu, ngón út rõ ràng dị thường, thậm chí còn dài hơn ngón áp út một đoạn.
Trong đầu Trần Vân Khởi bỗng hiện lên vết chưởng ấn trên ngực Ngô Hạnh Lâm.
Vết chưởng ấn kia, ngón út cũng dài hơn ngón áp út.
Máu trong người hắn như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy, khuôn mặt không còn sức sống của Ngô Hạnh Lâm thoáng hiện rõ trước mắt. Hai tay Trần Vân Khởi siết chặt thành quyền, đầu óc bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Lương Tẩu không biết Trần Vân Khởi đang nghĩ gì. Một thiếu niên nhà quê không chút quan trọng, dù đang nghĩ gì đi nữa thì đâu đáng để một tu sĩ Hóa Thần như ông ta phải bận tâm.
Lão nở một nụ cười âm u: "Ngươi tới vừa đúng lúc đấy."